|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
xỉu:
- Còn nhỏ học hành không lo học, lấy tiền đi bao gái. Mày tự kiếm tiền đi, lúc đó muốn xài gì tao không có cấm!
Ổng chơi ác dữ dội. Cái thứ tôi lúc đó đi lượm ve chai coi chừng cũng bị miểng đâm trúng tay, nói “tự kiếm tiền” nghe to tát dữ. Tôi đành chấp nhận số phận một cách đầy miễn cưỡng, trong lòng vẫn ấp ủ vài tia hi vọng vào má thân yêu. Có điều, lần này tôi lại hố nữa, bởi bà má vốn cưng tôi hết cỡ giờ cũng phản bội tôi: Tiền hả, con qua hỏi ba đi con! Tôi lại lủi thủi bước vô phòng, khóc không ra tiếng!
Con nhỏ cũng biết thảm cảnh của tôi. Giấu nó đâu có nổi. Nhưng được cái nó cũng làm tôi cảm thấy an ủi khi dành nguyên 1 tiết học xuống ngồi kế bên tôi, thì thầm rằng nó chỉ cần tôi thôi, nó đâu cần cái gì vật chất tầm bậy,rồi thì là mấy chuyện này cũng qua lẹ thôi mà. Tôi nghe mà thấy nhẹ nhõm hẳn, thấy con nhỏ này dễ thương quá xá. Phải vậy chứ, tôi đâu có nhìn lầm người.
Nhưng có điều, cái thời gian cấm vận này của tôi lại kéo dài hơn tôi tưởng. Xe không có, tiền không có, tôi không biết đi chơi với con nhỏ kiểu gì, nhất là ba cái vụ quan hệ kia khiến tôi muốn khùng. Nhiều nhất, tôi và nhỏ chỉ có thể ở lại với nhau dăm mười phút sau khi lớp học tan, rồi có muốn tới mấy cũng phải đi về, kẻo bảo vệ lên kiểm tra cửa nẻo thấy lại phiền phức. Con nhỏ đầu tiên cố làm mặt vui, nhưng thời gian qua lâu thiệt lâu mọi thứ vẫn vậy, tôi thấy nhỏ cũng nhạt dần.
Nhưng dù sao, con nhỏ vẫn đang là người yêu tôi chớ bộ. Trên lớp, dù nhạt dần nhưng thi thoảng tụi tôi vẫn chuyền tay nhau vài lá thơ, viết dăm ba dòng tình yêu con nít. Nhưng dù muốn dù không, linh cảm của một thẳng đàn ông mới lớn cũng đủ mạnh để cho tôi biết rằng: chuyện này sẽ tan vỡ sớm thôi.
Lần này, tôi đoán trúng. Nhưng cái cách tụi tôi chia tay lại cực kì lãng nhách. Không, không phải là lãng nhách, mà là thật sự phũ phàng. Ở cái tuổi 16, nó là nhát đâm chí tử vào tâm hồn của một thằng con trai vốn quen được nuông chiều, quen với cái nhìn cuộc đời chỉ toàn một màu hồng. Chuyện xảy ra trong một buổi chiều trước lễ Noel.
Tôi đã chắc mẩm rằng dù sao trong lễ Noel, cái lệnh cấm vận của ba mẹ tôi có thể nới lỏng ra một chút. Nguyên một tuần, tôi lăng xăng lau dọn nhà cửa, thậm chí xung phong rửa bát, chăm chỉ đột xuất khiến mẹ tôi xém chút nữa kêu tôi đi viện khám đầu. Để rồi một sáng, lấy gương mặt đẹp trai và thánh thiện nhất có thể, tôi mở cửa phòng, hiên ngang đứng trước mặt bà má:
- Má, bữa nay là Noel đó má!
Bà má mỉm cười:
- Noel là lễ của dân đạo, mình đâu có theo đạo đâu con.
Chiêu này làm tôi tối tăm mặt mũi, nhưng cố vớt vát:
- Má nói gì kì vậy. Noel người ta ra đường chơi quá trời, không lẽ con ở phòng coi tivi sao má!
Má lại cười, nhưng cái cười lần này chẳng hiền lành gì hết trơn hết trọi:
- Thì con cứ đi chơi đi, má đâu có cấm. Có điều ba con dặn là dù như thế nào cũng không có được cho tiền, má cũng chịu thôi!
Mặt tôi méo xẹo. Trời đất ơi, tôi lỡ hẹn con nhỏ đi chơi bữa nay, má làm vậy thà má giết con đi còn dễ chịu hơn. Bả nhìn mặt tôi, có vẻ cũng xuôi xuôi, nghĩ ngợi một lúc rồi thở dài móc ví:
- Má giấu ba con cho con ít tiền vậy, nhưng lần này thôi nha!
Tôi muốn ôm bả mà hát bài “Mẹ yêu” tới mấy trăm lần lận, hổng dè bả móc túi ra … 100 ngàn, kêu:
- Học sinh chỉ tiêu vậy thôi con. Con xài nhiều sẽ hư đó!
Tôi như thể bị quăng lên quật xuống giữa thiên đàng và địa ngục tới vài lần. Tôi muốn hét lên một tiếng thật lớn “Má lỡ giấu rồi thì cho hẳn con 1 triệu đi” nhưng nhìn ánh mắt của bả, tôi biết nếu hét lên thì 100k nhỏ nhoi kia cũng mất luôn. Tôi ngậm ngùi cầm lấy tờ tiền, mặt cắm xuống đất lủi thủi bước đi.
100k thời điểm đó khá nhiều, có thể mua được gấu bông, có thể mua được rất nhiều thứ đồ mà tụi trẻ con tặng nhau giáng sinh và đủ cho một lần đi uống nước kiểu học sinh. Nhưng con nhỏ của tôi đâu phải học sinh, ông trời ơi!
Tôi không biết mua cái gì tặng con nhỏ, trong khi con nhỏ thì hớn hở ra mặt. Hẳn nó nghĩ giống tôi, rằng trong một ngày lễ như vầy ba má tôi sẽ cho tôi một ngày huy hoàng như lúc trước. Có điều, sự đời đâu giống như tôi và con nhỏ muốn. Ba mẹ tôi không tiếc tôi, nhưng hẳn chẳng cha mẹ nào muốn con cái mình trở thành tên dại gái có cỡ trong thành phố. Tới lớp học, tôi ráng nở một nụ cười, đem cái bọc nhẹ hều gói giấy bóng kiếng ra đưa cho con nhỏ:
- Quà giáng sinh của em nè!
Con nhỏ cầm gói quà, vẻ mặt nó bỡ ngỡ. Thứ nó muốn tôi tặng đêm giáng sinh là … một cái lắc giống như con nhỏ xí xọn lớp kế hay đeo. Hoặc ít nhất, nó cũng không nghĩ thứ quà tôi tặng lại nhẹ hều và quá bự so với một món đồ trang sức. Nhưng nó vẫn có niềm tin, cho tới khi lớp giấy bóng kiếng được mở hết ra. Một con thỏ bông, khi bóp vô có tiếng kêu: I love you, i love you nhỏ nhỏ.
Tôi thề là chưa thấy cái gương mặt nào biến đổi nhanh như gương mặt con nhỏ lúc đó. Từ hăm hở biến dần thành ỉu xìu, từ ỉu xìu biến thành gương mặt đưa đám, rồi rất nhanh, con nhỏ bỏ con thỏ tội nghiệp cái xoẹt vô ngăn kéo bàn học, lôi cuốn tập ra hí hoáy, coi như cái mặt thằng tôi không hề có trên đời. Tôi vừa quê, vừa tự ái, đứng chôn chân một lúc, nhìn con nhỏ bằng đôi mắt hình viên đạn hồi lâu rồi quay về chỗ. Lúc tan học, con nhỏ chạy qua tôi, dúi vô tay một mảnh giấy nhỏ thật nhỏ rồi chạy lẹ xuống cầu thang. Tôi mở tờ giấy. Một dòng chữ nhỏ xíu nhưng bén như lưỡi lam khía mạnh vô trái tim tội nghiệp của tôi:
- Anh không biết giữ lời hứa. Em hết yêu anh rồi!
Tôi không biết ngày xưa, mấy lão công công bị hoạn cảm thấy thế nào, nhưng riêng tôi lúc đó, tôi cảm thấy đau còn hơn hoạn. Không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau tận cùng trong tâm hồn một thằng đàn ông nhóc con vừa bị người yêu phụ bạc. Phụ bạc – là từ đúng nhất để nói về con nhỏ lúc này. Nó bỏ tôi ngay lúc tôi không còn thứ gì, không tiền bạc, không xe cộ, ngay cả chút mặt mũi nó cũng đâu để cho tôi?
Tôi đứng chết trân ở lớp. Cái thứ tan vỡ của tình cảm là một thứ trải nghiệm cực kì khó khăn của bất cứ một gã đàn ông nào. Nhất là khi bị gái bỏ. Đau, nhục, thất vọng và … muốn đi uống rượu.
Hồi đó tới giờ tôi uống bia cũng tạm, hăng lên cũng phải cỡ … 2 lon. Rượu thì ba ngày lễ tết cũng nhắp chút champagne hoặc rượu vang, nhưng ba thứ rượu nhẹ hều đó đâu có tính là rượu. Mà nhất là thứ rượu tôi sắp sửa uống – nó là thứ rượu rẻ tiền bán ở mấy quán nhậu bình dân – nặng và sốc dễ sợ đối với một thằng nhóc lần đầu tiên uống rượu.
Tôi khoái coi phim bộ, và thấy mỗi khi thất tình chàng trai nào cũng đi uống rượu hết trơn. Tôi cũng không rõ cái mùi vị thực sự của rượu nó ra sao, nhưng lúc đó tôi thật sự muốn đi uống rượu. Dù sao thì say không biết trời đất gì cũng ổn hơn cái tâm trạng của tôi lúc này rất, rất nhiều.
Tôi bỏ luôn cặp ở lớp, phanh ngực áo như thể giang hồ thứ thiệt, bước chân vô một cái quán và trừng mắt gọi rượu. Quán nhậu này chắc chắn tiếp đãi đủ mọi loại khách trên đời, nhưng chưa khi nào thấy một thằng nhóc ác nhìn bặm trợn và bất cần đời như tôi, đặc biệt là mới bước vô quán đã kêu hẳn nửa lít rượu đế và … 3 quả cóc. Tôi rót rượu, uống ừng ực mặc dù nó cay xè lưỡi và đắng nghét, đâu có ngon lành gì như trong phim. Uống được ba chén, mắt tôi hoa lên và bắt đầu chuyển qua diệt mấy quả cóc.
Ông trời cũng ác thiệt. Ổng run rủi tôi bước ngay vô một cái quán cách nhà con nhỏ chỉ chừng 500m. Kệ nó chớ, tôi cũng đâu cần quan tâm. Con nhỏ giờ đâu phải người yêu của tôi nữa, tôi có uống ở đó hay không mắc mớ gì tới tôi. Nhưng quả thật, trong suy nghĩ của một thằng con trai mới lớn, tôi thật sự mong nó sẽ ra, nhìn thấy tôi say trong men rượu, đau khổ vì thất tình và biết đâu đấy, sẽ nhào lại ôm tôi và khóc, giống như trong phim bộ Hongkong?
Lần này tôi nghĩ đúng, có điều chỉ đúng một nửa, vậy mới đau. Tôi vẫn nhớ như in trong cái buổi chiều chạng vạng ấy, một thằng nhóc ác ngồi giữa đám cửu vạn, xe ôm, dân lao động trong một quán nhậu vỉa hè, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài đường như kiểu Romeo chờ Juliet. Có điều Juliet mãi không thấy, chỉ thấy trời tối dần, các cặp đôi bắt đầu dập dìu nhau ra đường, tay trong tay đầy hạnh phúc. Đêm Noel mà. Tôi càng cảm thấy chán chường và đau khổ hơn, nâng cốc rượu lên nhắm mắt làm một hơi, dù đã say tới quá nửa.
Nhưng trong lúc đôi mắt tôi hoa cả lên, tôi nhác thấy một cái bóng. Đúng cái bóng của con nhỏ rồi! Nó ăn vận đẹp thiệt đẹp, đang đứng tuốt phía xa xa nói chuyện với ai đó. Tôi lảo đảo đứng dậy, chạy lại gần hơn. Một thằng nhóc nhìn cái mặt rất quen mà lúc đó tôi không nhớ ra đang đứng nói cười với con nhỏ. Thằng này cũng bảnh dữ à nha – bảnh như tôi hồi xưa vậy – tóc vuốt gel, chạy con xe máy mượn của bà già nhìn cũng ra dáng dân chơi lắm. Con nhỏ mặc chiếc đầm trắng, cổ đeo sợi dây chuyền tôi tặng, chân đi đôi guốc tôi tặng, cổ tay đeo đồng hồ cũng của tôi tặng nốt. Đau – chỉ một từ duy nhất có thể diễn tả được tâm trạng của tôi lúc đó. Đau như xé ruột!
Con nhỏ chuẩn bị lên xe. Nó líu ríu câu gì đó, rồi bám lấy vai thằng nhóc kia, leo lên ngồi phía sau, tay khẽ bám vô eo thằng nhóc. Ngực tôi như bị Lý Đức cầm 2 quả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




