watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4072 Lượt

mà chẳng để cho nó nói gì, hắn bước ra ngoài để lại nó ngồi ngơ ngác.

– Anh ta bị gì vậy chứ, tự nhiên lại mắng mình, thật là…mình thế này là do ai chứ, vậy mà giờ lại đổ lỗi cho mình, đúng là đồ không có tim…

– Đang lầm bầm gì vậy, nói xấu tôi hả? Vậy thì ngừng lại đi, ăn đã rồi nói tiếp cũng không muộn đâu.

Giật mình vì bị nói trúng tim đen, nó ngồi đơ mặt ra chẳng biết nói gì.

– Này, cà chua! Tôi nói cô đấy! Mau ăn đi này.

Hắn nói rồi đưa tô cháo còn nóng cho nó. Nó đang đói, nghe có đồ ăn thì mừng rỡ, ai dè vừa nhìn thấy tô cháo thì nó xị mặt lại.

– Sao vậy? Không muốn ăn à?

– Không phải là không muốn ăn, nhưng mà….

– Nhưng mà sao?

– Tôi không thích ăn cháo! Tôi ăn mì gói được không?

– Cô điên à? Có ấm đầu không? Cháo không ăn lại đòi ănmì gói là sao? Bác sĩ dặn cô là phải ăn thứ dễ tiêu hóa nên tôi phải nấu cho cô đó. Tự cảm thấy hạnh phúc đi! – Hắn nói rồi đưa tô cháo dúi vào tay nó.

– Không! Có chết tôi cũng không ăn đâu!

Nó đặt tô cháo lên cái tủ đầu giường rồi lấy chăn chùm kín đầu, cương quyết biểu tình để khỏi bị ép ăn tô cháo đáng ghét kia. Từ nhỏ nó đã rất ghét ăn cháo, cũng chẳng biết tại sao cứ nhìn thấy cháo là dù đói cỡ nào nó cũng đều liền cảm thấy không muốn ăn nữa.

Hắn thấy nó vậy thì nhào tới cố sức giật cái chăn ra, nhưng nó thì cứ cố giữ lấy.

– Bỏ ra! Ăn nhanh lên, không lại ngất nữa thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy!

– Không bao giờ! Không cần anh chịu trách nhiệm! Thà tôi ngất xỉu còn hơn là bắt tôi ăn tô cháo đó!

– Tôi không nói nhiều đâu đấy! Cô quên hợp đồng rồi à?

– Mặc kệ hợp đồng!

Bây giờ thì hắn hết chịu nổi rồi, con nhỏ này sao bây giờ lại có cái thói cứng đầu thế chứ? Bực mình hắn giật mạnh cái chăn ra, nó đang giữ cái chăn thì bị giật mạnh làm cho người nó chúi tới, hắn thì mất đà ngã xuống, và kết quả sau một hồi giành giật là nó và hắn đều bị ngã xuống nền nhà.

Bây giờ thì theo “Định luật bảo toàn khi té” (tự chế), hắn thì nằm dưới, nó thì nằm đè lên người hắn, và mặt nó và mặt hắn thì sát sàn sạt nhau. Nhận định được tình hình lúc này, đáng lẽ ra phải ngồi dậy ngay nhưng mà người nó cứ cứng đơ không cử động được và hắn thì cũng đang trong tình trạng đó. Nó chưa từng thân mật với con trai nên như thế là cũng dễ hiểu, còn hắn thì tiếp xúc với con gái thì phải gọi là quá nhiều, vậy mà cũng như vậy thì đúng là khó hiểu, hay tại vì nó là 1 đứa con gái đặc biệt hơn nên mới như vậy?

Cũng nhờ ở tư thế này mà nó mới nhìn kĩ được khuôn mặt hắn. Nói sao nhỉ? Đẹp trai? Không, phải là hơn cả đẹp, một nét đẹp không phải ai cũng có.

3” sau

– Tôi biết là tôi đẹp nhưng cô có cần phải nhìn chằm chằm như vậy không? -Hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

– A.! Xin lỗi!

Bây giờ nó mới sực tỉnh và ngồi dậy, theo thói quen nói một câu xin lỗi (người lịch sự). Mặt nó lại đỏ lên, ai bảo cái mặt của hắn có sức cám dỗ như vậy chứ? Nhưng mà những tên đẹp trai thì đều không có tim giống như củ hành tây thôi, cái này nó đọc được trong truyện nên đem ra áp dụng với hắn luôn.( truyện không phải là cổ tích của kawi ak, mình đọc được nên mượn luôn)

Thấy nó ngồi im không nói gì, hắn lại khẽ cười.

– Này cà chua! Vì lúc nãy cô ngã lên người tôi nên bây giờ lo mà chuộc lỗi đi.

– Chuộc lỗi gì chứ? Tại anh mà tôi mới ngã thì có! Mà ai cho anh gọi tôi là cà chua?

– Tôi thích!

– Tôi mà là cà chua thì anh cũng là củ hành tây thôi, biết chưa?

– Cái gì mà hành tây? Ai cho cô gọi tôi như vậy?

– Tôi thích!

Nó bắt chước câu nói của hắn, nghênh mặt lên làm vẻ chiến thắng rồi bỏ xuống nhà trước khi hắn kịp bắt bẻ lại, miệng nở nụ cười chiến thắng. “hà hà, định bắt bẻ tôi sao? Bùi Ngọc Linh Thư này là ai chứ? Đợi kiếp sau đi”

Đang loay hoay nấu mì gói ăn thì hắn bước tới

– Này cà chua! Cô định nấu mì ăn thật đấy à?

– Không lẽ tôi nấu ra để đó rồi đem đi đổ sao?

– Đừng nấu nữa, đi với tôi!

– Đi đâu?

– Đi ăn!

– Vậy mà không nói sớm, làm tôi loay hoay nãy giờ.

Nó tắt bếp rồi nhanh nhảu đi theo hắn.

Sau khi tàn phá một lượng thức ăn của nhà hàng, nó và hắn mới về. Tiếp theo mỗi người mỗi ngả đi ngủ. Hôm nay nó cảm thấy thật thoải mái, ở trong ngôi nhà này nó không cần phải giữ cái vỏ bọc lạnh lùng mà có thể sống thật với cá tính của mình, điều này làm nó thấy dễ chịu. Và có một người nằm ở căn phòng khác cũng cảm thấy như vậy, chỉ là nó không biết mà thôi.Chap 11: Bạn cũ
Bước xuống nhà đi học trong trạng thái ngái ngủ, suýt chút nữa thì va đầu vào tường. Tất cả cũng vì hôm qua dọn đồ nó đã quên đem theo một thứ quan trọng, đó là con gấu bông to mà nó hay ôm khi ngủ. Không có cái gì đó để ôm là y như rằng nó ngủ không được, hôm qua quên đem theo, không lẽ bây giờ lại về lấy? Chẳng biết làm sao, thôi thì đi học đã rồi tính.

Trên xe thấy cái mặt nó cứ như mất tiền, hắn tò mò

– Này cà chua!

– Gì vậy?

– Cô làm sao mà mặt cứ như mất tiền vậy?

– Hôm qua tôi khó ngủ!

– Sao vậy?

– Không có gì…

Nó trả lời rồi quay mặt qua ngắm cảnh. Không lẽ lại nói với hắn là vì không có gấu ôm nên ngủ không được? Như vậy chẳng khác nào làm trò cười cho hắn, thôi thì im lặng là vàng.

Tới trường….

Lại nữa, hôm nay nó và hắn đi chung xe đến trường nên bọn con gái lại có chuyện để nói rồi. Nó nghĩ chắc bọn kia phải cảm ơn nó nhiều lắm, vì nhờ nó thì mới có chuyện để nói mà. (tự kiêu kinh khủng)

Hôm nay vì thiếu ngủ nên vừa lên lớp là

nó gục mặt xuống bàm nằm ngủ, đến mức cô bước vào mà nó cũng chẳng quan tâm, chỉ nghe loáng thoáng là có học sinh mới thì phải, tên là Lê Nhật Quân. Khoan đã! Lê Nhật Quân?

Nó vội ngước đầu lên nhìn. Ôi trời! Đó không phải là Quân sao? Sao Quân lại ở đây?

Theo phản xạ nó đứng phắt dậy, tay chỉ vào Quân, miệng lắp bắp:

– Cậu…..cậu….sao lại ở đây?

Quân không trả lời, chỉ cười. Một nụ cười làm cho đám con gái điêu đứng.

– Linh Thư! Em quen Quân sao? –Cô ngạc nhiên hỏi

– Cậu ấy là bạn em ạ! –Quân trả lời thay nó

– À! Vậy em muốn ngồi ở đâu?

– Em muốn ngồi gần Thư để dễ hòa nhập với môi trường mới. Được không ạ!

– Ờ….chuyện này….Thiên Phong, em có thể chuyển đi chỗ khác được không? – Cô giáo ậm ừ nhìn hắn hỏi.

Nãy giờ thấy thái độ của Quân đối với nó thân mật là hắn đã khó chịu rồi, bây giờ cô lại bảo hắn chuyển chỗ cho Quân ngồi với nó, hắn khẽ nhíu mày khó chịu.

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT