watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9575 Lượt

gì là lo lắng khi đêm qua tôi không về nhà cả. Nhưng vì vội đến cửa hàng nên tôi ném luôn vấn đề này sang một bên, lên phòng thay đồ, vệ sinh cá nhân một chút, bữa sáng cũng không ăn mà lao đi luôn. Xe của Bạch công tử vẫn chờ ngoài cửa, thấy tôi cửa xe lập tức mở ra nghênh đón. Coi như tên này biết lấy công chuộc tội, ai kêu hắn lôi tôi đi xa thế làm gì chứ, trở về cũng mất cả tiếng đồng hồ rồi.

Lúc tôi đến cửa hàng đã là 8h kém. Đứng phía trước thế này, nhìn cửa hàng của chúng tôi đủ các loại hoa với muôn vàn màu sắc, hương thơm, thật là làm người ta vui vẻ biết bao nhiêu. Nhớ lại năm đó, khi tôi mới tiếp quản việc kinh doanh của cửa hàng, chẳng biết làm cái gì cả, cũng may có chị Ngọc tốt bụng truyền đạt cho tôi một chút bí quyết kinh doanh cùng với kinh nghiệm thực tế tôi đúc kết được trong thời gian đi làm thêm, học tập qua sách vở một chút nữa, coi như cũng tạm. Hơn nữa, tôi còn có một chiến hữu rất biết ngoại giao là Bảo Yến xinh đẹp, cùng với sự giúp đỡ nhiệt tình từ mọi người xung quanh, số đơn hàng cứ như thế tăng lên và ổn định từng ngày, việc kinh doanh bắt đầu đi vào quỹ đạo. Nếu không có mọi người, tôi cũng không biết giờ này cửa hàng này có còn tồn tại hay không? Tôi quả thực phải cảm ơn tất cả nhiều lắm!

- Con ranh kia, còn đứng đấy mà cười, có biết mấy giờ rồi không hả? Thằng Long nó đã đi giao hàng được ba vòng rồi đấy.

Nhìn theo phía phát ra tiếng nói, tôi lập tức thấy một cô nàng rõ ràng xinh đẹp mới hai mươi mấy tuổi mà thôi, thế nhưng lại đứng trống nạnh hò hét như bà cô U40. Bảo Yến à, tao thật sự không giải thích được vì sao anh già nhà mày lại mê đắm mày đến mức ấy, có lẽ thần kinh của anh ta có vấn đề thật rồi.

Vừa nén cười vừa đi về phía Bảo Yến, tôi đem cặp lồng đồ ăn nóng hổi đang cầm dơ lên cao, vẻ mặt nịnh nọt nhẹ nhàng đung đưa trước mặt nó. Quả nhiên cô nàng này nhìn thấy thức ăn thì hai mắt tỏa sáng, cướp lấy đồ ăn chạy vào trong như hổ đói, ngay cả việc trừng trị tôi cũng quên luôn. Bảo nó ham ăn cũng không quá mà, rõ ràng là ăn sáng rồi nhưng cứ nhìn thấy thức ăn là lao vào thôi.

Tôi cũng theo vào trong, đón cặp lồng từ tay Bảo Yến, đổ phần phở bò nóng hổi của mình ra bát, cho thêm ít giấm ớt, vắt chút chanh lên trên, mùi thơm đặc trưng lập tức tỏa ra bốn phía. Gắp một gắp bánh phở bỏ vào miệng, tôi vừa ăn vừa thong thả ngắm xe cộ chạy qua chạy lại trên đường đường phố, thỉnh thoảng múc một thìa nước dùng thật ngon.

Kì thật chuyện này tôi phải cảm ơn Bạch thối đấy, hắn bây giờ cũng hiểu lòng người ra trò nha, trên đường đến đây tôi còn mắng hắn ham ăn làm chậm trễ giờ giấc của tôi, nhưng lúc tôi xuống xe thì hắn lại đưa phần đồ ăn mới mua cho tôi, nói là cho tôi và Bảo Yến. Nếu như không có hắn, tôi làm sao có thể yên ổn hưởng thụ bữa sáng thơm ngon thế này chứ! Thế nhưng mà, vì sao không phải là hamburger và capuchino mà lại là phở bò và hồng trà vị anh đào? Ở nhà mẹ tôi đã bắt tôi ăn như thế rồi, đến ngay cả ra ngoài cũng vậy ư…có phải cả đời của tôi sẽ mãi bị chèn ép như thế này hay không?

- Này…_Bảo Yến đột nhiên dùng đũa gõ vào thành bát của tôi, tò mò._Hôm qua mày trúng quả hả, sao hôm nay hào phóng thế?

- Không phải là trúng quả._Tôi nói đến đây, múc một ngụm nước dùng, nuốt xuống bụng mới chịu nói tiếp_Mà là không cần trả tiền!

Bảo Yến dùng ánh mắt cú vọ nhìn tôi từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lên đầu, đột nhiên nó hét lên, gạt cả bát đũa đang ăn sang mộ

một bên, chồm đến trước mặt tôi.

- Mau nói thật cho tao biết, người sáng nay nghe điện thoại của mày có phải là tên kia hay không?_Nó còn không quên bồi thêm một câu._Nếu mày dám nói người đó là anh Dương Anh, tao sẽ tìm và giết anh ấy!

Tay phải tôi cầm đũa, tay trái vẫn cầm thìa, miệng còn đang ngậm bánh phở, chậm chạp nuốt xuống, còn thiếu chút bị nghẹn nữa. Bà cô của tôi à, sao mày có thể bạo lực thế chứ, anh Dương Anh mà nghe được chắc chắn sau này không dám gặp mày nữa đâu. Hơn nữa, mày đã gặp “Tên kia” bao giờ đâu, vì sao lại đoán đúng như thế, mày thành tinh rồi có phải không?

Ánh mắt của bà cô nào đó bắt đầu nheo lại, đưa đầu đến gần tôi, cái mũi nheo lại, bắt đầu hít hít như cún con. Sống lưng tôi cứng đờ, không dám động đậy cũng không dám mở miệng nói chuyện. Ông trời ơi, cứu con với, sao lại để con quen biết với toàn người quái dị như này chứ.

Bảo Yến giống như đã làm thám tử rất nhiều năm, sau khi hít chán hít chê, nó dừng lại phía sau lưng tôi, chỉ vào cái hộp trên ghế, chính là hộp nhựa mà Bạch công tử đưa cho tôi cùng với cặp lồng phở. Tôi dùng ánh mắt vô can nhìn Bảo Yến, nhún nhún vai, tao đã mở đâu mà biết là gì.

Vì thế, Yến cô nương tự mình động tay động chân, sau đó hét lên một tiếng, chạy thẳng ra khỏi cửa. Tôi thấy nó như thế, đưa mắt nhìn lại cái hộp. Chẳng trách bà cô kia lại tránh xa! Lại nhìn ra ngoài cửa, Yến cô nương đứng ở đó, chỉ tay về phía tôi hét lớn.

- Mày còn chối nữa không? Ngoài cái kẻ tâm thần kia thì còn ai có thể chiều theo cái sở thích quái dị này của mày chứ.

Được rồi, tôi thừa nhận trong những người tôi quen biết, chỉ có hắn là dung túng cái sở thích này của tôi thôi. Nhưng mà, CON RANH KIA, sao mày có thể nói người ta là tâm thần chứ? Có mà anh già nhà mày tâm thần, con mày tâm thần ấy…hừ…Còn nữa, tao nào có quái dị, cùng lắm cũng chỉ khác người chút thôi nha.

- Còn ngồi đấy, mày có mang thứ kinh khủng đó ra khỏi cửa hàng không hả? Mày muốn hôm nay đóng cửa chắc…

Dưới sự hò hét ép buộc của Yến cô nương, tôi miễn cưỡng đóng hộp sầu siêng lại, cất vào tủ lạnh trong phòng nghỉ, chịu khó đến khi về nhà ăn sau vậy.

Tôi và Bảo Yến đều là những kẻ lười, có nhiều khi bận bịu quá hay chán nản sẽ không ra ngoài ăn, cũng chẳng buồn về nhà, nên chúng tôi đặc biệt dành ra một không gian nhỏ, bên trong có giường đơn, tủ lạnh lúc nào cũng đầy đủ đồ ăn thức uống, còn cả lò vi-sóng và ấm điện nữa. Cũng có khi vì bị bức đi xem mắt quá nhiều, tôi sẽ trốn đến đây vài ngày, tóm lại nơi này chính là địa bàn tránh bão của chúng tôi.

Bảo Yến thấy tôi thật sự cất sầu riêng đi rồi mới chạy vào, tìm bình xịt phòng xịt chỗ này một ít, lại xịt chỗ kia một ít, giống như là xua đuổi tà khí vậy. Tôi ngàn vạn lần dùng ánh mắt bí mật khinh bỉ nó, đúng là đồ không biết hưởng thụ mỹ vị! Thôi thì tôi đi làm việc vậy, hừ…

- Chị Ngân đến rồi sao?_Người bên ngoài đẩy cửa tiến vào, tươi cười chào hỏi.

- Ừ, cậu vất vả rồi!_Tôi ngước lên nhìn người vừa đi vào một cái, cũng cười lại.

Người này chính là một trong hai nhân viên giao hoa của cửa hàng chúng tôi, tên là Trương Long, hiện đang học đại học năm 3, tính tình hiền hòa dễ gần, làm việc cũng rất có trách nhiệm, đến nơi đến trốn, đã làm ở đây 2 năm rồi. Ban đầu chúng tôi cũng không cần thêm người, nhưng vì đơn hàng càng lúc càng nhiều, lại cần giao tận nơi, nên mới thuê một người giao hàng, sau đó thì thuê thêm Trương Long làm bán thời gian, nhưng hôm nay người giao hàng chính kia xin nghỉ ốm nên Trương Long phải làm việc của cả 2 người.

- Cố gắng hết buổi sáng thôi, chiều nay không cần giao hàng nữa, cậu làm xong thì nghỉ ngơi rồi chiều mà đi học._Bảo Yến ôm hoa đi theo sau Trương Long, vừa chuyển hoa cho cậu ta để vào giỏ xe vận chuyển vừa khích lệ cậu ta mấy câu._ Buổi trưa muốn ăn gì, chị đặt sẵn giúp cậu?

- Cảm ơn chị Yến, cho em như bình thường thôi._Cậu ta cẩn thận đặt hoa vào giỏ, có chút ngượng ngùng trả lời.

Haizz, chàng trai trẻ này, có lẽ là ít tiếp xúc với con gái quá rồi, thế nên mới động một chút là ngượng ngùng như thế. Tôi đây thân là bà chủ, cũng kiêm luôn bậc tiền bối đi trước, phải ra tay tương trợ cho cậu ta thôi.

- Trương Long này, cậu có bạn gái chưa?_Tôi ôm hoa đến, đưa cho Trương Long, tiện miệng thăm dò một chút, ai ngờ anh chàng này mới nghe vậy liền xảy tay, nếu như không phải tôi nhanh lẹ thì đi tong mất mấy bó hoa rồi._Tôi chỉ muốn giới thiệu bạn gái cho cậu thôi, không cần sợ đến thế chứ, tôi đâu có ăn thịt cậu.

- Em, em không có ý đó. Chị hỏi đột ngột làm em giật mình thôi.

Thấy cậu ta luống cuống tay chân như vậy, tôi cũng biết cậu ta lại ngượng ngùng rồi, thế nên vỗ vai cậu ta mấy cái, rồi để cậu ta tiếp tục làm công việc của mình.

“A…” Tôi vừa xoay người, liền bị khuôn mặt gần sát của Bảo Yến dọa cho giật mình. Cô nương à, có biết làm như thế có thể khiến người khác bắn tim ra ngoài hay không? Lại còn dùng ánh mắt hận không thể bóp chết người khác ấy nhìn tôi nữa, này nha, tao có thù oán gì với mày đâu chứ.

- Mày nhìn tao như vậy là có ý gì?_Tôi lui lại một bước, cảnh giác hỏi người trước mặt.

Chỉ thấy Bảo Yến khuôn mặt đang thâm trầm bỗng tươi cười toe toét, dơ tay đập đập lên vai tôi ân cần.

- Mày muốn làm bà mối đến thế sao, vậy thì tao nhờ mày một chuyện nhé?

Tôi tóm lấy bàn tay trên vai, cẩn thận gạt xuống, cười khì khì nịnh nọt.

- Mày cần tao giúp gì thì cứ nói, tao với mày là bạn mà, không cần khách khí như vậy đâu.

- Vậy thì phiền mày, giới thiệu cho cái người tên Gia Tuấn nào đó một thiếu niên thật là dễ thương, để anh ta không đeo bám tao nữa, không có gì khó khăn chứ?_Bảo Yến nói xong, còn hướng tôi cười tươi rói, làm sống lưng tôi

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT