watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9579 Lượt

gì nữa, người ta nhìn thì kệ người ta nhìn. Rồi cũng sẽ có ngày tôi biết đó là ai thôi!

Ngồi thêm một lát, cảm giác ấy biến mất, tôi vỗ đầu Tiểu Hắc rồi đứng lên. Tự kỉ như vậy đủ rồi! Về nhà nào! Hôm nay không biết sẽ được ăn gì đây?

Mẹ tôi ấy, những ngày khác thì không nói, cứ đến chủ nhật lại bầy ra đủ thứ. Bữa trưa sẽ làm toàn món cầu kì, có khi cả đời tôi mới nhìn thấy lần đầu. Bố con tôi giống như máy thử thức ăn. Một lần ăn xong ba bố con ôm bụng tranh nhau nhà vệ sinh. Nhà tôi lại chỉ có hai cái, một ở tầng dưới, một ở tầng trên, tôi đành chịu thiệt thòi nhường lại cho bố và anh, mất mặt một chút qua nhà hàng xóm dùng nhờ. Cũng may nhà tôi với nhà hàng xóm quen thân!

Buổi chiều thì đỡ hơn một chút. Cả nhà xúm lại làm bánh để tối nhấm nháp. Hờ hờ, cả tuần có mỗi một buổi không phải ăn cơm. Chính là tối nay!

“A…” Đột nhiên tôi bị người ta chạy qua tông vào, mất thăng bằng ngã huỵch xuống đường. Bàn tay chống lên đá đau nhói. Người kia chạy rất nhanh không thèm dừng lại xin lỗi.

- ĂN CƯỚP! ĂN CƯỚP!…_Một người phụ nữ chạy đến, bộ dạng hốt hoảng, chật vật, chỉ tay về phía người vừa tông vào tôi hét lớn.

Tôi hiểu ra, bỏ qua đau đớn nói với Tiểu Hắc.

- Bắt lấy hắn!

Lập tức Tiểu Hắc lao đi. Phía sau nó có thêm vài nam giới cũng đuổi theo.

Chưa đầy nửa phút sau, xa xa xúm lại một đám. Tiểu Hắc bắt được tên cướp rồi!

Thấy Tiểu Hắc nhà tôi giỏi không? Chuyện, nó thích nhất là chơi đuổi bắt mà!

Người phụ nữ bị cướp kia đi nhanh đến chỗ đám người, vội vàng đến mức thiếu chút té ngã. Chắc đồ của bà ấy quan trọng hoặc có giá trị lắm! Cướp mà không có nhân tính gì cả! Đồ của người già cũng cướp là làm sao? May mà có Tiểu Hắc!

“A.a..a…” Tôi kêu khẽ đứng lên. Tên cướp thối! Làm tôi bị trẹo chân rồi. Đừng để tôi gặp lại hắn! Nếu không tôi sẽ nhổ sạch lông mày của hắn, cạo hết tóc của hắn rồi đem nhốt vào chuồng gà, để gà ị lên người hắn chết luôn đi!

Tiểu Hắc từ phía xa chạy về, cúi đầu hít hít cổ chân của tôi rồi ngước lên, tôi nhìn nó cười nhẹ.

- Không sau đâu! Chúng ta về nhà thôi!_Lúc này chân tôi cũng không đau lắm, đi một đoạn chắc không vấn đề gì.

Cảm giác có người theo dõi lại xuất hiện. Tôi quay đầu nhìn vẫn không thấy ai ngoài đám người nhốn nháo chỗ tên cướp. Từ xa tôi còn có thể thấy người phụ nữ bị cướp đang dùng một cuốn tạp trí cuộn lại, liên tiếp đập vào đầu tên cướp, miệng thì không ngừng giáo huấn hắn.

Tiếp tục cà nhắc bước đi, cuối cùng tôi cũng về đến nhà. Chỉ là cổ chân so với vừa rồi hình như to hơn “một chút”.

Tiểu Hắc xông vào nhà trước, mấy giây sau mẹ tôi từ trong hốt hoảng chạy ra với nó.

- Sao thế này con gái?_Mẹ tôi chỉ cổ chân như cái bánh tét của tôi, cất lời vàng ngọc.

Tôi nhìn mẹ tay còn đang cầm cọng rau cải, mang cả dép đi trong nhà ra sân, cười cười. Mẹ tôi về sớm hơn tôi tưởng.

- Tai nạn ấy mà mẹ. Thôi cho con vào nhà cái đã mẹ nha!

- Mẹ dặn mày bao nhiêu lần mà vẫn đi đứng bất cẩn như vậy._Mẹ tôi vừa càu nhàu vừa đi bên cạnh giúp tôi lò cò vào nhà.

Đợi tôi ngồi xuống ghế rồi, mẹ lại chạy vào trong bếp lấy vài thứ rồi chạy ra.

- Rồi đấy! Ngồi đây xem phim với Tiểu Hắc đi. Lát anh mày về bảo nó đưa đi khám xem xương có sao không. Mẹ nấu cơm._Bôi thuốc lên chân tôi xong, mẹ đứng lên vào bếp tiếp tục làm đồ ăn.

Cảm giác được mẹ chăm sóc thế này hạnh phúc thật đấy! Bình thường mẹ tôi có vẻ bà chằn vậy chứ cái khoản thương con thì không ai bằng đâu. Chỉ là cách thể hiện hơi khác người một chút thôi!

- Vâng! Yêu mẹ nhất!_Tôi cười hì hì với mẹ. Hôm nay tôi trở thành người tàn tật rồi, chỉ có thể ngồi yên một chỗ thôi!_Mà mẹ ơi, bà ngoại vẫn khỏe chứ?

- Vẫn khỏe, và vẫn hỏi xem cháu bà bao giờ mới có gia đình đấy. Mày với anh mày liệu liệu mà thực hiện nguyện vọng của bà.

- Mẹ đi mà bảo anh Kiệt ấy, con không biết đâu!

- Mày chỉ được thế là nhanh! Thôi trật tự đi để mẹ làm thức ăn.

- Tuân lệnh mẹ đại nhân!

Cổ chân được bôi rượu thuốc của bà ngoại ngâm, có chút nóng nóng nhưng bớt đau hơn. Tôi gác cái chân sưng lên ghế, ngả người nằm xuống, cầm điều khiển chuyển kênh. Qua một vài chương trình quảng cáo vớ vẩn, tôi dừng lại ở bộ phim có tên “The ring”.

Chương 5: Đi Khám Chân

Ads Ực! Tôi bắt đầu dựng tóc gáy, rùng mình. Mấy đứa bạn tôi kể phim này kinh lắm. Chúng nó gan hơn tôi xem còn bảo vậy thì tôi cũng đâu dám coi thử. Nhưng mà đang ở ngay trước mắt đây, coi một chút chắc không sao đâu nhỉ? Nếu thấy ghê quá tắt đi là được rồi!

- Tiếu Hắc, ôm!

Tiểu Hắc lập tức lại gần, tôi dang tay biến nó thành nhồi bông, núp một nửa khuôn mặt phía sau đầu nó, chỉ để lộ đôi mắt nhìn lên màn hình.

“Ha…ha…ha…” Một lát sau người ta sẽ nghe thấy tiếng cười như bệnh nhân tâm thần thế này. Và nó phát ra từ cái đứa đang ngồi ôm cún trắng béo ú, tức là tôi.

Lời khuyên của đám khỉ kia quả đúng là không nên nghe mà! Phim này cũng bình thường thôi! Nếu như anh tôi ở nhà nhất định sẽ…

“Hù…”

-

A..a…a…._Tiếng hét của tôi giống như lợn bị chọc tiết. Tiểu Hắc trong tay tôi thiếu chút nữa hy sinh vì bị tôi siết.

- Ha..ha..ha…Anh hù mày hoài mà mày vẫn nhát như thế!

Tôi nhìn ông anh của mình đang cười nhăn nhở, từ từ thả Tiểu Hắc ra. Mặt tôi như bị Tào Tháo đuổi thế này mà anh ấy còn cười được à? Vừa rồi tôi kêu là do giật mình, nhưng phần nhiều không phải thế đâu! Vì tôi cử động nên cái chân sưng kia chạm vào ghế, khiến chân tôi va chạm, vậy nên tôi mới kêu thôi.

- Kiệt!

- Dạ mẹ?

- Đưa em đến chỗ ông Thạch xem chân có sao không đi.

- Vâng!

- Lúc về tiện qua gọi bố luôn nhé. Không lão già ấy lại ngồi đến tối đấy.

- Con biết rồi!

Cuộc nói chuyện giữa mẹ con nhà tôi vẫn thường kết thúc chóng vánh như thế. Mẹ tôi thụt lại sau cái TV, tiếp tục làm đồ ăn. Anh tôi ngừng cười liếc tôi từ đầu đến chân và dừng lại ở khối bánh tét cuối cùng.

- Anh hỏi thật nhá. Mày có họ hàng với lật đật không? Mỗi cái việc đi thôi mà cứ vài ngày mày lại ngã là thế nào hả?

- Kệ em!_Mặt tôi trùng xuống, trợn mắt nhìn lên.

- Thôi đừng nhìn nữa, mắt mày còn chưa đủ lồi đấy. Có đi không để anh còn biết lối?_Anh Kiệt đưa tay vỗ đầu tôi, cười cười coi như làm hòa.

Haiz…Ai bảo tôi thuộc

thuộc dạng mê trai đẹp cơ chứ! Anh tôi thì khỏi cần bàn luận rồi. Vì thế nên tôi luôn luôn là người thua cuộc cũng phải thôi!

- Anh cõng em, em mới đi!_Tranh thủ lợi dụng xíu, được mấy khi!

- Anh cõng mày để mà gãy lưng anh à?_Anh tôi lại dùng ánh mắt khi dễ liếc tôi.

Tôi nào có béo đâu! Cao 1m54, nặng 40kg, mẹ tôi ngày nào chẳng bắt tôi ăn thêm cơm. Ấy vậy mà anh trai lại nói cõng tôi gãy lưng. Nói xem có phải đả kích tâm hồn bé nhỏ của tôi không cơ chứ?! May mắn tôi đây có sức chịu đựng tốt hơn so với người khác. He, he…Mà hiện tại, tôi còn có “vũ khí” lợi hại.

- Hồi nãy em mới nói chuyện với chị Hân.

- Nói chuyện? Nói cái gì?_Anh tôi giống như Anten bắt được sóng, thái độ lập tức biến thành hòa nhã, thân thiện, nhiệt tình lao bổ về phía tôi._Mau nói anh nghe đi em gái.

- Cõng em đi khám chân rồi em kể cho._Tôi chớp chớp mắt hai cái. Sau đó, oai phong ngồi trên lưng anh trai đi đến phòng khám của ông Thạch ở đầu phố.

Trước đây ông Thạch làm việc tại bệnh viện Z, chuyên điều trị chấn thương và các bệnh về xương. Đến khi về hưu ông ấy mới mở phòng khám này. Mấy người già ở quanh khu, cứ thấy đau lưng, đau chân là lại đến gặp ông ấy. Thanh niên, trẻ nhỏ đánh nhau sứt đầu mẻ trán cũng đến gặp ông ấy. Còn tôi không thuộc hai diện trên nhưng vẫn thường xuyên qua chào hỏi ông ấy. Bởi vì một tháng tôi không bị ngã thì cũng đập tay, đập chân, đập đầu vào đâu đó ít nhất một lần. Mà nguyên nhân thì chỉ tại cái tính hay suy nghĩ vẩn vơ khi đi của tôi.

Có lần nhìn thấy một bộ đồ rất đẹp, tôi vì mải tính toán xem nó có hợp với mình không, có nên mua bộ đồ đó hay không, đập thẳng đầu vào cửa nhà, trán sưng u một cục mấy ngày sau mới xẹp luôn.

- Này, mau kể cho anh những gì mày và Dương Hân đã nói đi._Anh Kiệt dùng tay đánh đét vào chân tôi một cái. Khiến cho tôi đang từ trạng thái vui sướng vô biên ở trên mây trở về mặt đất.

Dạo này tôi đãng trí quá rồi! Vừa nói xong mà giờ phải cần anh trai nhắc mới nhớ. Tình hình là tuổi già của tôi đến sớm đây!

- Thực ra cũng không có gì nhiều. Em giúp anh giải thích mấy câu, rồi rủ chị ấy chiều nay đi cùng anh em mình, mà chị ấy nghe có anh nên không đi. Hết rồi!_Tóm tắt lại thế cho nó gọn. Cũng đầy đủ nội dung mà.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:

- Mày là em anh mà ngay cả chuyện rủ người khác đi chơi cũng không làm được. Mất mặt anh mày quá!

Đấy thấy chưa? Mới hai câu đã quay ra khi dễ tôi rồi.

- Anh giỏi thì đi mà rủ! Ai bảo anh đắc tội với chị ấy trước. Nói cho em biết sớm có phải tốt không!

- Thế sao mày không nghĩ là nếu như mày nói cho anh biết mày và cô ấy quen thân, anh và cô ấy sẽ không xảy ra hiểu lầm.

- Em…_Bố mẹ à, tại sao không sinh con ra trước, cũng không cho con thông minh hơn anh ấy? Để đến bây giờ con bị anh ấy chèn ép đến mức này?_Anh đâu

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT