watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6423 Lượt

không biết, tao chả dám đọc đâu.”

“Có gì mà không dám, đưa đây, tao đọc trước.”

Hạnh giật lấy mở thư ra và đọc thầm bằng mắt. Nét mặt Hạnh lúc nhíu lại, lúc giãn ra rồi Hạnh phá lên cười thật to:

“Cậu Thiên này cũng vui tính quá đi! Viết thư cũng hay lắm. Mày có nghĩ là mày thực sự không đọc?”

“Thôi, mày tóm tắt đi! Nghe được thì tao đọc, không thì thôi.” Hạ Vũ làu bàu.

“Tóm tắt, chỉ có ba chữ làm tao buồn cười nhất: Tôi – thích – bà.” Hạnh nhấn mạnh ba chữ làm Hạ Vũ nghệt mặt ra không nói được câu gì, Hạnh lại tiếp tục: “Ngay từ khi nghe mày kể Thiên tặng quà Noel là tao đã biết có ngày này rồi. Mày lẩn tránh làm cái gì. Thích thì nhận lời, không thích thì từ chối, đồng ý chỉ làm bạn, có gì đâu mà phải nghĩ ngợi. Con người mày trước đây đâu có hay lo vớ vẩn như vậy.”

“Nhưng tao không thích cậu ta.” Hạ Vũ lí nhí.

“Được, vậy tao hỏi mày vài câu nhé, trả lời thật lòng đấy! Ở bên Thiên mày có vui không?”

“Vui.”

“Mày có thấy được là chính mình, không giả dối, gượng gạo khi bên cạnh Thiên không?”

“Không gượng gạo gì hết, luôn là chính mình.”

“Tốt, thế bên cạnh cậu ta mày có cảm giác bình yên, an toàn không?”

“Cũng có.”

“Vậy thì đúng rồi, là thích đấy, chính là thích.” Hạnh cười ha ha vỗ vai Hạ Vũ.

“Tao thích Việt.” Hạ Vũ phủ nhận lời của Hạnh. Hạnh cau có:

“Thế những câu tao vừa hỏi mày, mày có cảm thấy thế với Việt không?”

“Sao mày lại hỏi tao thế? Việt có cho tao cơ hội cảm nhận đâu mà biết.”

“Đấy, chính là ý tao. Mày thực tế đi một chút đi! Đừng biến Thiên thành Trung thứ hai. Đừng mơ mộng với Việt nữa. Tụi mình mới mười lăm, mười sáu tuổi. Từ thích đến yêu còn cả một chặng đường dài. Sao mày không cố gắng với Thiên.” Hạnh tỏ vẻ trầm ngâm phân tích.

Chương 11

Cả đêm Hạ Vũ mất ngủ, mặt mũi phờ phạc chui ra khỏi chăn. Hạ Vũ mở ngăn kéo cầm lấy lá thư của Thiên, đêm qua Hạ Vũ đã đọc hết và đó là nguyên nhân khiến con bé không thể chợp mắt. Thì ra Thiên cũng đã thích Hạ Vũ từ lâu, từ cái ngày học lớp bảy khi xếp hàng Việt va vào Hạ Vũ, Thiên chính là cậu bạn đứng sát Việt phía trên, lúc ấy trong mắt Hạ Vũ chỉ có Việt nên không hề biết đến sự tồn tại của Thiên. Càng thích Hạ Vũ, Thiên lại càng muốn bày trò trêu ghẹo cô bạn lớp trưởng lớp bên bằng cách khi xếp hàng cậu cố tình lùi và xô đẩy để Việt dúi về phía sau va mạnh vào Hạ Vũ. Cái trò va chạm ấy vì lý do đó mà xảy ra suốt một thời gian dài, giờ thì Hạ Vũ biết đấy là do cố ý, người chủ mưu chính là Thiên.

Khi biết sự thật ấy Hạ Vũ có chút hụt hẫng trong lòng, giá như là Việt cố tình muốn va chạm với mình thì tốt biết mấy. Suốt năm lớp tám Thiên ngồi cùng bàn với Việt gần cửa sổ, ngày nào cũng thấy Hạ Vũ đi qua lén lén nhìn về phía mình nên vui lắm. Nhưng rồi tin đồn về Hạ Vũ với Trung đã làm tan giấc mơ “cưa đổ” của Thiên, Thiên không muốn làm người thứ ba, cũng vì không muốn làm người thứ ba nên lên lớp chín khi biết người Hạ Vũ thích là Việt – bạn thân nhất của mình Thiên cũng chỉ im lặng. Mãi cho đến lần đầu cùng Hạ Vũ đạp xe về nhà, Hạ Vũ nói sẽ từ bỏ không theo đuổi Việt nữa Thiên mới quyết định bày tỏ tình cảm của mình.

“Thật là đau đầu mà!” Hạ Vũ vừa đánh răng vừa nghĩ thầm nhìn mình trong gương lắc lắc đầu. Hôm nay lớp 9A1 và 9A2 tổ chức đá bóng giao lưu. Hạ Vũ là lớp trưởng nên phải có mặt để cổ vũ cho lớp mình. Khi đến sân bóng trận đấu sắp bắt đầu, Thiên nhìn thấy Hạ Vũ từ phía xa nở một nụ cười thật tươi, Hạ Vũ bĩu môi, lè lưỡi đáp trả rồi quay mặt về phía đội bóng lớp mình. Không thấy Việt ở sân bóng, lần trước nghe qua An nói Việt là cầu thủ giỏi nhất của lớp sao hôm nay lại không đi? Trận đấu đã bắt đầu đúng giờ không đợi sự xuất hiện của Việt. Hạ Vũ chả biết la hét cổ Vũ cho đội nào nên biết điều ngồi im re, tỏ vẻ không hào hứng cho lắm.

Thiên chơi bóng rất tốt, bàn thắng đầu tiên chính là Thiên ghi điểm, tụi con gái lớp A1 được thể hét lên vui sướng. Không ngờ mấy phút sau, từ đường chuyền bóng của Thành, một bạn nam lớp Hạ Vũ đã ghi bàn thắng gỡ hòa. Tụi con gái ngồi cạnh Hạ Vũ ngay lập tức nhảy lên la hét, vênh mặt tự đắc nhìn sang đối thủ. Hạ Vũ cúi mặt lắc đầu, chỉ là trận đấu bóng thôi mà!

Sang hiệp hai thì Việt xuất hiện, cậu ta thản nhiên khoác vai Thiên vào sân. Tụi con gái lớp A1 thấy Việt thì cứ như thấy ngôi sao, chúng điên cuồng gọi tên Việt với thái độ vô cùng phấn khích. Hạ Vũ mắt tròn, mắt dẹt nhìn sang: “Ôi trời, điên hết cả rồi!”

Mới vào sân hai phút, Việt ghi luôn bàn thắng cho đội A1. Sân bóng đầy những tiếng hò reo, la hét vì vui mừng. Hạ Vũ vô cùng ngạc nhiên khi thấy Việt chơi hay như vậy, chỉ vài phút sau liên tiếp hai bàn thắng nữa được ghi từ chân Việt lập nên một cú hattrick hoành tráng. Khi Hạ Vũ còn ngơ ngẩn mơ màng nhìn bóng Việt lướt trên sân bóng thì nghe thấy tiếng hét ở cuối sân. Đưa mắt nhìn sang, Hạ Vũ thấy Thiên đang ngồi trên sân bóng hai bàn tay ôm chặt đầu gối, mặt đau đớn. Minh từ phía ghế dự bị chạy qua Hạ Vũ nói nhỏ:

“Hình như Thiên bị chuột rút, bà qua đấy xem như thế nào!”

Hạ Vũ toan nhấc người lên làm theo lời Minh thì thấy Quỳnh, An, Thanh đã chạy lại trước, con bé chần chừ: “Thôi, có mấy bạn cùng lớp chăm sóc là được rồi, tôi sang không tiện.”

Minh không nói gì lẳng lặng đi về phía Thiên, vẻ mặt Minh cau có và khó chịu. Mọi người xoa bóp chân cho Thiên, vài phút sau cậu ấy đứng lên đi lại bình thường, trận đấu bắt đầu tiếp. Không có bàn thắng nào được ghi thêm, kết quả hôm ấy lớp Hạ Vũ thua đậm với tỉ số: 1 – 4.

Đang đạp xe về một mình thì Hạ Vũ thấy Thiên phóng xe rẹt lên đi song song, Thiên nói chuyện rất tự nhiên, bình thường giống mọi ngày:

“Lúc bị chuột rút tôi thấy bà cứ ngẩn người như tượng, suy nghĩ chuyện gì không vui à?”

“Đau thế còn quan tâm tôi… ông thật là…” Hạ vũ bối rối không nói tiếp, thực ra lúc đấy Hạ Vũ đang mải nhìn Việt và chắc chắn Thiên biết điều ấy. Nghĩ đến lá thư, Hạ Vũ nhanh nhảu:

“À, chuyện lá thư hôm qua, xem như trò đùa đi… Xem như tôi chưa đọc và biết gì hết, chúng ta cứ bình thường như cũ được không?”

“Đùa ư? Tôi không đùa, tôi thật lòng.”

Thiên trả lời nghiêm túc, Hạ Vũ quay sang nhìn thấy ánh mắt chân thành của Thiên thì luống cuống tay chân:

“Ông thật là điên rồ. Rõ ràng ông biết tôi thích Việt, thư tôi viết cho Việt ông cũng đọc rồi. Tôi nói không theo đuổi Việt nữa là để cậu ấy không ghét tôi. Với lại tính tôi ông biết rồi còn gì: ngỗ ngược, đanh đá, ông không chịu được đâu. Còn nữa, tôi biết ông có một vài bạn gái khác thích, tại sao phải chọn tôi làm gì?”

“Nói nhiều như vậy làm gì? Tôi chỉ biết thích mỗi mình bà thôi!” Thiên cáu lên, giọng gắt gỏng: “Tin tôi đi, tôi sẽ làm bà quên được Việt.”

Hạ Vũ thoáng chút xúc động, nghẹn lời không nói thêm câu nào. Cả hai im lặng một chặng đường dài.

* * *

Tại lớp học thêm Anh buổi tối, Trung bắt chuyện với Hạ Vũ:

“Chuyện của bạn với Việt tốt cả chứ?”

Hạ Vũ bất ngờ luống cuống, nhất thời lắp bắp: “Tốt… tốt cả. À, không tốt… không tốt lắm.”

“Vậy chuyện với Thiên là thật hay giả?”

“Hả? Sao lại hỏi mình vậy?” Lần này thì Hạ Vũ còn kinh ngạc hơn.

“Trung nghe mấy bạn đồn là Hạ Vũ dạo này thân với Thiên nên chỉ quan tâm hỏi thôi. Chúng ta vẫn xem như là bạn đi. Bạn bè hỏi thăm vài câu.” Trung cười cười.

“Sau chuyện với Trung mình chẳng có ý định trêu đùa ai cả, Trung yên tâm nhé! Giờ mình phải vào lớp làm bài tập đây.”

Nói rồi Hạ Vũ từ sân chạy tót vào trong phòng học, ngồi xuống cạnh An, thở mạnh. An quay sang hỏi:

“Sao mà thở ghê thế, bạn vừa chạy đi đâu về à?”

“Không có gì.” Hạ Vũ xua tay.

“Này, có phải Thiên thích bạn không? Sao bạn không trả lời rõ ràng?” An đột ngột hỏi.

Hạ Vũ nhủ thầm, đúng là nhóm bạn thân đi, chuyện gì cũng nhất thiết phải kể cho nhau nghe hết hay sao.

“Khó quá, tôi không tìm ra được câu trả lời hợp lý nào cả.”

“Bạn nên trả lời dứt khoát đi, vì… vì Quỳnh cũng rất thích Thiên.”

Lời của An như một cơn gió thổi qua tai khiến Hạ Vũ cảm thấy lạnh. Tại sao lại đưa Hạ Vũ vào chuyện rắc rối này chứ, sao lại bắt Hạ Vũ giải bài toán khó này. Hạ Vũ chọn cách im lặng, hạn chế tối đa gặp Thiên. Ở lớp học thêm Văn, Hạ Vũ luôn chăm chỉ đi học sớm, ngồi bàn đầu với hội con gái, tan học thì chuồn về trước. Trên trường lúc nào Hạ Vũ cũng kè kè với Thành và Phượng sau giờ tan học. Hạ Vũ cũng đi học thật sớm không cho Thiên có cơ hội đợi được mình trên đường. Giọng Thiên bực bội trong điện thoại: “Sao cứ tránh mặt tôi, chính bà bảo thích chúng ta như bạn bè bình thường sao lại làm vậy?”

“Tôi, tôi có lý do của mình.” Hạ Vũ đanh giọng.

“Lý do, lý do cái con khỉ. An nói với tôi rồi, bà ngại Quỳnh đúng không? Tôi và Quỳnh đã nói chuyện xong với nhau từ hôm mà bà đến nhà tôi ăn ngô đấy! Tôi không thích Quỳnh, còn bây giờ Quỳnh với Minh là một đôi, bà hiểu chưa? Có cần nhắc lại một lần nữa không?”

Hạ Vũ nghe xong đột nhiên cảm thấy vui vẻ: “Không, không cần nhắc lại đâu.” Thì ra hôm ở sân bóng Minh khó chịu là nhìn thấy Quỳnh chạy

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT