watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6422 Lượt

lại chỗ Thiên đầu tiên, Hạ Vũ nhớ lại.

“Thế bây giờ gặp riêng nhau được chưa?” Thiên cười cợt. “Bà qua nhà tôi hay tôi xuống đón bà?”

“Ông cứ ở nhà đi, tôi qua bây giờ.”

Hạ Vũ thấy lòng lâng lâng một niềm vui lạ, thật lạ. Cảm giác như trút bỏ được điều gì đó nặng nề trong lòng. Làn gió lạnh mơn man trên da thịt Hạ Vũ nhưng con bé lại thấy rất đỗi ấm áp. Hạ Vũ đến nhà Thiên, bố mẹ Thiên là công chức đi làm cả ngày, anh trai Thiên học đại học ở Hà Nội nên thường chỉ có mình Thiên ở nhà, bạn bè vì thế mà cũng hay đến nhà cậu ấy tụ tập. Vừa bấm chuông Thiên chạy ra mở cửa luôn, cậu dắt xe cho Hạ Vũ dựng ở sân rồi giục con bé vào nhà. Hạ Vũ chưa kịp ngồi xuống thì bị lực kéo từ một cánh tay rất mạnh khiến cả người ngã nhào vào lòng Thiên:

“Tôi nhớ bà quá đi mất!”

Lần đầu tiên bị một người bạn khác giới ôm, Hạ Vũ ngay lập tức luống cuống đẩy Thiên ra:

“Làm… làm gì vậy? Ai cho ông ôm tôi?”

“Thế không cho ôm à?” Thiên tỏ vẻ tiếc nuối: “Vậy không cho ôm thì nắm tay nhé!”

Chẳng cần Hạ Vũ đồng ý, Thiên đưa hai bàn tay của mình nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ bé của Hạ Vũ. Hai người đứng đối diện nhau. Hạ Vũ không rụt tay lại, chỉ đứng im ngây ngốc nhìn cậu bạn đeo kính trước mặt, không ai lên tiếng. Cứ như vậy, một lúc sau Thiên nhỏ giọng:

“Dù không biết bây giờ bà có thích tôi không nhưng tôi tin thời gian sẽ khiến bà thích lại tôi, chỉ cần bà chấp nhận tình cảm của tôi, tôi sẽ ở bên bà vượt qua mọi chuyện.”

Đôi mắt Thiên tràn ngập tình yêu thương và lóe lên những tia hy vọng. Hạ Vũ cảm động bật khóc. Bao nhiêu ấm ức, đau đớn, buồn thương với Việt. Bao nhiêu niềm vui, niềm an ủi, sự quan tâm của Thiên. Cả hai điều ấy cộng lại bị dồn nén khiến Hạ Vũ òa lên như một đứa trẻ lên ba. Lần đầu tiên Hạ Vũ khóc trước mặt bạn trai, lại khóc to như vậy, Thiên cuống quýt đưa tay lên gạt nước bắt cho Hạ Vũ dỗ dành:

“Đừng khóc nữa, đã xấu khóc nh

nhè lại càng xấu đấy!”

Hạ Vũ mếu máo nói một câu chẳng liên quan gì đến

hoàn cảnh: “Cuối cùng cũng chịu bỏ tay người ta ra, hai bàn tay ông toàn mồ hôi thôi à, tay tôi bị ướt hết rồi!”

Cả hai ngượng nghịu chạm trán vào nhau rồi bật cười hạnh phúc.

Chương 6: Chương 12 – 13

Ads “Con điên, mấy ngày nay mày cứ nhìn hai bàn tay mày rồi cười là sao?” Hạnh tò mò hỏi.

Hạ Vũ đúng là đang nhìn hai bàn tay mình vội thu ngay nụ cười lại giả vờ. “Đâu có gì, chỉ là…” Hạ Vũ len lén nhìn Hạnh: “Tao chẳng nói gì với Thiên cả, nhưng cậu ta đã nắm tay tao, còn cả… ôm tao nữa.”

“Oái, nhanh thật à, tỏ tình có hơn một tháng mà đã được ôm với nắm tay rồi, thế đã “first kiss” chưa?”

Hạnh sung sướng reo lên làm mặt Hạ Vũ thoáng đỏ, Hạ Vũ với ngay cái gối trên giường đập ngay vào đầu bạn. “Vớ vẩn, còn lâu mới đến cái đấy. Tao đã nói là tao thích cậu ấy đâu.”

“Vậy mà còn không thích, mày bị ấm đầu rồi!”

“Nhưng mà, lúc Thiên ôm với nắm tay tao, cảm giác của tao sao sao ấy, khó nói lắm. Vừa vui vui, lại vừa thấy không nên làm như thế, rồi lại cảm thấy như có lỗi với những tình cảm dành cho Việt. Mày nói phải lắm, người điên là tao mới đúng.”

“Ôi giời, nghĩ làm gì nhiều, mày vui là được rồi.” Hạnh kéo Hạ Vũ nằm xuống giường cùng mình, hai cô bạn tiếp tục những tâm sự đủ chuyện trên trời dưới đất.

* * *

Tan học, Quỳnh, An, Thanh, Hạ Vũ rủ nhau đi ăn chè. Ba cô bạn tò mò chuyện giữa Hạ Vũ và Thiên làm Hạ Vũ không biết trốn đi đâu. An lên tiếng trước:

“Bạn đồng ý chưa? Hai người là một đôi rồi chứ?”

“Ui, chưa. Bọn mình vẫn đang tìm hiểu nhau thôi.” Hạ Vũ đáp.

“Nhưng Thiên là một người bạn trai tốt đúng không?” Thanh hỏi.

“Ừ, tốt.” Hạ Vũ trả lời và xoay chiếc thìa trong cốc chè nhanh hơn. Lần này đến lượt Quỳnh, thật may là Quỳnh không đưa ra câu hỏi.

“Thiên đúng là một người tốt mà, tuy có hơi quan tâm quá đến các bạn nữ nhưng mà vì ga lăng thôi chứ không có ý gì đâu. Quỳnh đã từng hiểu lầm Thiên thích mình là như vậy. Minh cũng rất tốt với Quỳnh nên giờ gặp Thiên ngoài tình bạn ra Quỳnh chẳng còn tư tưởng gì khác nữa…”

Hạ Vũ im lặng lắng nghe, ẩn sau những lời nói của Quỳnh, Hạ Vũ biết Quỳnh đang quan tâm đến việc Hạ Vũ đã quên Việt hay chưa? Đã toàn tâm toàn ý với Thiên chưa? Đừng có làm Thiên buồn vì những tâm tư khác của mình. Hạ Vũ hiểu, rất hiểu. Chính vì thế nên Hạ Vũ mới chưa trả lời Thiên rõ ràng. Hạ Vũ cần xác định rõ, bản thân đã quên được tình cảm dành cho Việt chưa.

Ba cô bạn gần nhà nhau nên đi một đường khác, Hạ Vũ vòng qua trường một mình để về. Qua cửa hàng chú Tư, muốn mua mấy tập giấy và bút để về viết truyện và sáng tác thơ nên Hạ Vũ rẽ vào. Chọn đồ xong khi thanh toán tiền chú Tư cười trêu:

“Hôm trước Thiên tặng quà cháu thích không? Cậu ta chọn mãi mới lấy cái đồng hồ ấy đấy. Sao cháu không đeo?”

“Ơ, quà nào ạ?” Hạ Vũ ngơ ngác.

Thấy thái độ của Hạ Vũ, chú Tư là người lớn nên rất nhanh ý, “À không? Chú nhầm người khác với Thiên rồi, đấy, vừa nhắc thì nó đến, nó ngồi ở đây đợi cháu từ lúc tan trường.”

Theo ánh mắt chú Tư, Hạ Vũ nhìn thấy Thiên đang bước vào cửa cười nhe răng. “Biết ngay là sẽ vòng qua trường về nhà mà, đi, chúng ta về thôi.”

Hạ Vũ cùng Thiên song song đạp xe về, nhớ lại lời chú Tư nói Hạ Vũ không khỏi nghi ngờ, tỏ vẻ giận dỗi: “Tại sao phải giấu tôi, tôi có cấm ông tặng quà cho người khác đâu, chuyện đồng hồ là như thế nào?”

Thiên chau mày như hiểu chuyện gì vừa xảy ra. “À, quà tặng sinh nhật Mai, tôi nói rõ với Mai tôi có bạn gái rồi, chỉ là nợ em ấy một món quà sinh nhật.”

“Nghe nói Thiên đối với bạn gái nào cũng tốt vậy?” Hạ Vũ có vẻ không vui.

“Từ giờ không thế nữa, tốt với mình bà là đủ rồi!” Thiên quả quyết trả lời. “Lại sắp nghỉ tết âm lịch rồi. Giao thừa gặp nhau nhé!”

“Giờ ấy bố mẹ ai cho ra khỏi nhà mà gặp.”

“Anh trai tôi về nghỉ tết, tôi đi cùng anh trai nên gần giao thừa sẽ rẽ qua nhà bà, đợi bà ở cổng nhé!”

“Tùy ông, trước khi đến nhớ gọi điện báo trước để tôi ra là được.”

Thiên giữ đúng lời hứa, khoảng mười một giờ ba mươi phút cậu có mặt ở cổng nhà Hạ Vũ. Hạ Vũ xin phép bố ra ngoài nói chuyện với Thiên vài câu rồi nhanh chóng trở vào nhà. Thiên đi cùng anh trai nên cũng không đứng lâu được nên cả hai chia tay nhau trước lúc giao thừa. Đồng hồ điểm chuông mười hai giờ đêm, khoảng khắc giao thừa đã sang, trên màn hình ti vi đang chiếu những màn bắn pháo hoa rất đẹp mắt. Hạ Vũ nhận được điện thoại của Thiên ngay sau đó.

“Hì hì, tôi là người cuối cùng nói chuyện với bà trong năm cũ, cũng là người đầu tiên nói chuyện với bà trong năm mới, từ giờ đến hết đời tôi sẽ làm như vậy. Chúc bà năm mới vui vẻ!”

Hạ Vũ ngỡ ngàng hạnh phúc khi nghe những lời ấy, “Chúc năm mới vui vẻ!”

“Mùng hai mấy đứa con gái, Minh và Dũng nữa hẹn nhau xuống nhà bà chơi, nhớ đón tiếp nhé.”

“Oke, đồng ý cả hai chân hai tay luôn.”

* * *

“Hạ Vũ, ra đón khách mau lên.”

Là giọng Thiên, Thiên và các bạn đến rồi. Hạ Vũ tíu tít chân sáo chạy ra mở cổng. Thiên vào trước cứ như chủ nhà, lần lượt các bạn Dũng, Minh, An, Quỳnh, Thanh cũng bước vào. Hạ Vũ giật mình khi nhìn thấy người cuối cùng là Việt. Lâu lâu rồi mới gặp Việt ở khoảng cách gần như vậy, lại trong chính nhà mình làm chân tay Hạ Vũ run run. Hạ Vũ bảo các bạn vào nhà còn mình thì chạy vụt một cái xuống bếp, cả người dựa vào tường hít thở, hai tay ôm ngực: “Không được mất bình tĩnh, không được run, không phải vì Việt, không sợ, không sợ…” Hạ Vũ cứ như niệm thần chú, bình ổn tâm trạng rồi tươi cười mang bánh kẹo, hoa quả bước ra tiếp các bạn. Thiên đột nhiên húng hắng ho, Hạ Vũ lo lắng:

“Sao thế, không khỏe à?”

“Hôm giao thừa đi ngoài đường bị cảm lạnh, đừng lo. Bà lấy cho tôi cốc nước để uống thuốc.”

Hạ Vũ cúi người lấy chiếc cốc đặt trên bàn. “Ông tự đi rót đi, bình nước dưới bếp.”

“Không, tôi muốn bà rót cho tôi cơ.” Giọng Thiên làm nũng khiến cả hội cười ồ lên, Hạ Vũ bối rối liếc thấy trên môi Việt xuất hiện nét cười nhàn nhạt. Hạ Vũ lấy cốc đứng lên và rót nước đưa cho Thiên.

“Đây, ông uống thuốc đi. Ốm còn theo xuống nhà tôi làm gì? Ở nhà mà nghỉ ngơi có tốt không?”

“Vậy chơi một lúc ở nhà Vũ rồi cả hội về nhà Thiên.” Dũng lên tiếng như ra luôn quyết định.

Thế là hội bạn ở nhà Hạ Vũ ăn uống, trò chuyện một lúc rồi kéo nhau về nhà Thiên. Tủ rượu nhà Thiên có rất nhiều loại rượu ngoại. Minh nhìn thấy lôi ra một chai, trầm trồ:

“Rượu xịn này chúng mày ơi, có đứa nào dám uống không?”

“Thôi đi, mấy tuổi đầu mà bày đặt uống rượu, nhỡ bố mẹ Thiên về biết thì sao.” Quỳnh nhanh nhảu lên tiếng ngăn cản.

“Sợ gì. thử đi. Bọn này cũng mười lăm tuổi rồi chứ ít à. Thử chút không chết đâu.” Dũng lên tiếng.

Dường như là trưởng nhóm nên lời nói của Dũng thường có trọng lực, cả hội không ai lên tiếng phản đối nữa, trừ Hạ Vũ.

“Thiên đang ốm, cậu ấy sẽ không uống rượu, mà các ông đã hỏi cậu ấy chưa? Cậu ấy đang phải nghỉ ngơi trong phòng.”

“Không cần hỏi, thích thì cứ mở ra uống thôi.” Việt đột ngột lên

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT