watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6419 Lượt

trọn vẹn tình cảm cho Lan không?”

“Chắc là… là có.” Hạ Vũ ngập ngừng trả lời Hạnh dù trong lòng nhộn nhạo cảm giác khó tả.

“Được, vậy từ bây giờ cố gắng tiếp xúc với Thiên ít thôi. Đừng để xảy ra chuyện gì lại khiến mọi người hiểu lầm. Chẳng hạn đến nhà gặp vì việc gì cũng không nên. Cứ gặp nhau ở chỗ đông người cho đỡ phiền.” Hạnh tỏ vẻ “quân sư” nhắc nhở.

Hạ Vũ ngẩn ngơ suốt cả ngày hôm đó. Đáng ra phải vui vì Thiên đã tìm được bạn gái mới thì Hạ Vũ lại thấy buồn buồn trong lòng. Giở nhật ký ra đúng đoạn Thiên nói Hạ Vũ về ghi vào nhật ký rằng Thiên sẽ yêu Hạ Vũ trọn đời.

Thế nào là trọn đời nhỉ? Tình cảm con người qua thời gian thì có thể sẽ dần dần phai nhạt đi. Người ta có thể yêu lần thứ hai, thứ ba… thậm chí lần thứ sáu, thứ bảy… Tại sao Hạ Vũ đã cố gắng rồi mà không thể quên được Việt, đã thử yêu lần thứ hai, thứ ba, thứ tư nhưng đều thất bại thảm hại. Ông trời sao nỡ trêu người Hạ Vũ như vậy?

Phải chăng người ta không thể yêu như đã từng yêu?

Chương 23

Sinh nhật Thiên đúng vào dịp gần khai giảng năm học. Năm ngoái vì trốn tránh Thiên nên Hạ Vũ đã giả vờ không biết, không để ý, không đến dự để Thiên cảm thấy buồn và bỏ cuộc. Năm nay cũng vậy, có lẽ Hạ Vũ lại trốn tránh tuy rằng đã nhận lời với Thiên xem nhau như bạn bè. Hạ Vũ không muốn đến, không muốn nhìn thấy Thiên và Lan, cái tôi ích kỷ trong lòng Hạ Vũ là vậy, con bé không muốn xuất hiện. Và quan trọng hơn cả, thể nào trong sinh nhật Thiên cũng sẽ xuất hiện Việt. Hạ Vũ sợ điều đó xảy ra.

Kẻ Sầu Đời: Anh nghĩ là em nên đến. Thiên đã mời em chứng tỏ cậu ấy muốn em đến chia vui cùng với bạn bè.

Cơm Mưa Nhỏ: Em không nghĩ là như vậy. Ở đó em sẽ gặp lại Việt, em sẽ phải nhìn Thiên và Lan vui vẻ, em sẽ phải giả vờ mỉm cười… Em không thích như vậy, phải giả vờ một điều thật khó chịu.

Kẻ Sầu Đời: Em hãy đi cùng một người bạn của em. Điều đó sẽ giúp em thêm can đảm. Em có thể đến một vài phút rồi về, nếu em không đến, đó mới là điều bất thường cho hội bạn em bàn tán.

Cơn Mưa Nhỏ: Nhưng năm ngoái em cũng không đến mà. Năm nay tự nhiên lại…

Kẻ Sầu Đời: Theo như em kể thì năm ngoái em không đến bạn bè em đều nghĩ em và Thiên đang giận dỗi nhau. Nhưng năm nay em vắng mặt, em mãi mãi là một cô bé hèn nhát và đáng thương trong mắt bạn bè em đấy. Em hiểu không?

Đức đã dành cả buổi chiều để nghe Hạ Vũ tâm sự và khuyên bảo con bé những việc nên làm. Đắn đo mãi cuối cùng Hạ Vũ quyết định gọi điện cho Dũng để hẹn Dũng đi cùng nhưng đáng tiếc Dũng đang ở Hà Nội chưa về. Không còn cách nào khác, Hạ Vũ rủ Hạnh đi, dù chỉ là xuất hiện vài phút nhưng Hạ Vũ không muốn một mình đến đó.

Hạ Vũ chọn cho mình bộ quần áo mới may hồi đầu năm học. Mua một quả dứa thật to vẫn còn nguyên cả lá nhìn rất đẹp mắt, con bé thắt nơ và cho vào một cái lãng nhỏ xinh để làm quà. Hạnh vô cùng ngạc nhiên hỏi:

“Sao lại tặng quả dứa? Thế này gọi là quà à?”

Hạ Vũ cười, chép miệng: “Đến tao còn chẳng biết quả dứa có ý nghĩa gì, thấy hay thì mua. Nó chả có ý nghĩa gì thì bạn bè đỡ suy luận này nọ mà Lan cũng sẽ không ghen.”

“Ờ… Mày càng ngày càng thông minh đấy!” Hạnh phá lên cười.

Hạ Vũ đến nhưng không vào thẳng nhà mà dừng xe ngoài cổng đứng cùng Hạnh. Thấy Hạ Vũ, Quỳnh và An chạy ra trước hỏi thăm trước vì hai cô bạn đều học trường khác nên ít khi cả ba có cơ hội hàn huyên. Thiên đi ra giục Hạ Vũ và Hạnh vào nhà chơi, Hạ Vũ đưa mắt vào trong nhìn thấy ngay Việt và Lan cũng có mặt. Hạ Vũ từ chối, tặng quà cho Thiên rồi chào các bạn, luống cuống đạp xe chở Hạnh về nhà.

Cách đây không lâu, khi đang đứng ở cổng trường đợi Hạnh lấy xe, Hạ Vũ nhìn thấy bóng Việt lướt qua, tim Hạ Vũ đã thắt lại và nhìn theo bóng dáng ấy cho đến khi khuất hẳn. Lâu lắm rồi Hạ Vũ không gặp Việt, Hạ Vũ nghĩ mình đã quên hẳn hình bóng làm mình đau khổ ấy nhưng không thể. Rõ ràng Việt vẫn còn ảnh hưởng rất lớn đến tâm trí con bé.

“Sao mày như chạy trốn vậy Hạ Vũ? Đừng có như thế! Sao không vào trong đấy, nói chuyện cười đùa với mọi người có phải tốt hơn bỏ chạy thế này không?”

Hạ Vũ khổ sở nói: “Tao không làm được điều ấy. Nếu là cách đây một năm, Hạ Vũ có thể vui vẻ ngẩng cao đầu, kiêu ngạo mà bước vào nhưng bây giờ tao không làm được. Tao không đủ can đảm, tao sợ rất nhiều thứ…”

“Mày biết không? Có lẽ tao nên nói cho mày biết là từ lúc mày xuất hiện đứng ở ngoài nói chuyện với hai cô bạn thì Việt cứ nhìn mày suốt, không hề rời mắt.”

“Mày đang an ủi hay cố tình làm tao vui vẻ đây?” Hạ Vũ không tin.

“Tao nói thật đấy! Nên tao mới bảo sao mày không vào trong ngồi đối diện với mọi người. Có mấy khi mày gặp được Việt đâu. Mày sẽ hối hận vì đã bỏ về đấy!”

“Mày nói vậy… có lẽ tao hối hận thật rồi.” Hạ Vũ cười, cố nặn ra một nụ cười.

Câu chuyện của Hạ Vũ và Hạnh dừng lại khi hai đứa về đến nhà. Hạ Vũ chạy vào phòng ngồi thẫn thờ một lúc rồi hai hàng nước mắt tự nhiên lăn dài rên gò má. Hạ Vũ quả thật thấy hối hận vì đã không vào, thấy xấu hổ vì bản thân mình ngày càng yếu đuối trước Thiên và Việt. Hai con người đó đã làm Hạ Vũ trở thành người thiếu tự tin, thiếu can đảm không giống như trước kia.

Quả nhiên Thiên gọi điện hỏi về món quà. Hạ Vũ cười và nói đúng sự thật là đến mình còn không biết ý nghĩa là gì, chỉ cần Thiên thích và ăn ngon là được. Vậy là câu chuyện của Hạ Vũ và Thiên bắt đầu từ một quả xoài và thúc kết thúc bằng một quả dứa. Hạ Vũ bật cười vì nghĩ ra điều đó.

* * *

Một tuần sau sinh nhật Thiên, khi bắt đầu năm học mới, Hạ Vũ và Thanh vẫn được ngồi cùng nhau ở vị trí cũ mà năm ngoái hai người ngồi. Đang ở trong tiết học thứ năm, đồng hồ cũng gần chỉ hết giờ, giữa trưa mệt mỏi và đói bụng, Hạ Vũ uể oải gục đầu xuống bàn trong khi cô giáo dạy Văn đang chấm bài kiểm tra mười lăm phút.

Đột nhiên Thanh lay Hạ Vụ dậy, ghé tai nói nhỏ: “Hạ Vũ, kia có phải thằng Việt không? Hôm nay tao thấy nó lượn qua lượn lại trước cổng trường mình mấy vòng rồi.”

Từ ô cửa sổ tầng ba, Hạ Vũ ngồi phắt dậy nghiêng đầu nhìn ra. Là Việt, chính xác là Việt đang thong thả đạp xe đi qua đi lại cổng trường con bé.

“Đúng, là cậu ta đấy, lang thang ở đây làm gì không biết.”

“Gớm, mày chưa đeo kính vào mà mắt tinh thật. Cứ hễ là Việt là mày mắt sáng như sao, tinh thần tỉnh táo. Chắc cậu ta chờ Dũng và Thiên có chuyện gì đấy!”

“Thì mày bảo tao là Việt, tao nhìn dáng quen quen nên nhận ra ngay thôi mà.”

“Này, tao hỏi nhé. Nếu giờ thằng Việt nó bảo nó thích mày thì mày trả lời thế nào?”

“Ha ha… Chuyện đó không xảy ra đâu. Mà nếu có xảy ra, van xin tao thích lại chắc tao đá cho vài cái luôn.” Hạ Vũ khẽ cười vì câu hỏi của Thanh nên đáp bừa cho vui vẻ.

Hạ Vũ biết chứ, cái ngày ấy sẽ không bao giờ xảy ra thì cứ bốc phét cho nó hoành tráng.

Ngay sau khi tan học, Hạ Vũ cũng không thèm để ý xem có thấy Việt gặp Thiên và Dũng không mà lên xe cùng Hạnh đi về nhà luôn. Đi được một đoạn đường, bỗng nhiên Hạnh ngồi phía sau, đập đập vai Hạ Vũ hỏi nhỏ:

“Hạ Vũ, đằng sau tụi mình hình như là bạn Việt mày thích đấy!”

Hạ Vũ giật bắn mình khẽ quay đầu lại, trông thấy Việt thì hốt hoảng quay lên tiếp tục nhìn đường lái xe. Việt ư? Cậu ta đi phía sau Hạ Vũ làm gì? Hạ Vũ kể lại chuyện nhìn thấy Việt đi qua đi lại cổng trường và câu chuyện với Thanh cho Hạnh nghe. Hạnh cười lớn tiếng:

“Hay là cậu ta cố tình đợi mày? Cậu ta đang đi theo mày đấy!”

“Thôi, đừng vớ vẩn. Nhà mình ở gần bệnh viện tỉnh, biết đâu cậu ta đến thăm người ốm.”

Hạ Vũ nói và ra sức đạp xe nhanh hơn. Lâu nay chỉ mình Hạ Vũ đạp xe phía sau Việt, lâu nay chỉ là con bé luôn ở đằng sau cậu ấy. Bây giờ đổi lại có chút không quen và không tin đây là sự thật. Hạ Vũ cảm thấy có người cũng đang cố gắng đạp nhanh hơn để đuổi kịp mình, chân tay con bé trở nên vô cùng luống cuống. Chẳng mấy mà Việt đã đuổi kịp Hạ Vũ, lên cấp ba cậu ấy không còn đi cái xe đạp nhỏ mini kia nữa.

“Chiều nay Hạ Vũ có phải học thêm môn gì không?” Việt đột ngột lên tiếng hỏi xem như không thấy Hạnh ngồi phía sau cũng đang hết sức ngạc nhiên. Hạ Vũ ú ớ, nói không rõ lời:

“Sao lại hỏi vậy? Để.. để làm gì?”

“Mình muốn gặp mặt nói chuyện riêng với Hạ Vũ.”

“Nói… nói gì… chúng ta có chuyện gì để nói à? Mình học thể dục đến 5 giờ chiều.”

“Được, vậy 5 giờ chiều mình sẽ đợi Hạ Vũ ở cổng trường chỗ học thể dục nhé!”

Việt nói rồi rất nhanh xoay đầu xe lại đi ngược đường để về nhà. Hạ Vũ vẫn chưa hoàn hồn, thở dốc, tim đập rất nhanh và mạnh. Hạnh không thể tin nổi hét lên:

“Trời ơi, thật là bất ngờ. Việt hẹn hò với mày kìa. Điều mày mơ đã thành sự thật kìa. Mày nói gì đi chứ? Vui quá quên hết cả bạn bè như người vô hình ngồi phía sau rồi hả?”

“Tao, tao chẳng hiểu chuyện gì nữa.” Hạ Vũ giọng run run.

Đột nhiên Hạnh nói với giọng nghiêm túc: “Mày có đoán được tại sao Việt làm vậy không? Liệu có phải lại là trò chơi của cậu ta? Liệu có phải là lời thách đố của ai đó? Liệu có phải Thiên nhờ cậu ta, gửi gắm mày cho cậu ta?

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT