|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
internet là nhờ Hương, Hương rất hay vào các diễn đàn kết bạn làm quen nên bạn bè qua mạng của Hương không ít. Nghỉ hè lớp mười, Hạ Vũ thường xuyên ra hàng internet tham gia một số diễn đàn của một vài trường học trong thành phố, trong đó có cả diễn đàn trường Việt. Qua diễn đàn lớp chuyên Toán, Hạ Vũ biết được Việt vẫn suất sắc như trước kia, có rất nhiều thành viên khen ngợi và bày tỏ sự yêu thích. Hạ Vũ khẽ cười, Việt là như vậy đấy, dù ở đâu cậu ta cũng có sự thu hút nhất định đến phái nữ. Hạ Vũ cũng chỉ là một trong số rất nhiều cô gái bị thu hút như vậy mà thôi.
Bất ngờ trong diễn đàn của trường mình, Hạ Vũ bắt gặp một thành viên có cái tên rất lạ – Kẻ Sầu Đời, trong tất cả các bài viết của mình cách đây gần một năm, thành viên này chỉ nói về những nỗi buồn, về một người con gái học trên Hạ Vũ một khóa đã rời xa mình, về cảm giác cô đơn mà người đó đang phải trải qua, về tình cảm đã không còn nhưng không thể buông tay đặt xuống một cách nhẹ nhàng.
Như cảm nhận được sự đồng cảm trong dòng tâm sự ấy, văn phong lại hợp gu với mình, dù không biết Kẻ Sầu Đời có còn tham gia diễn đàn hay không nhưng Hạ Vũ đã gửi một tin nhắn bày tỏ sự đồng cảm của mình đến người đó, hy vọng rằng bây giờ người đó đang sống tốt và vui vẻ. Hạ Vũ rất vui nếu được cùng nhau làm bạn.
Nhớ ra Hương là người tham gia diễn đàn từ đầu năm, Hạ Vũ có chút tò mò gọi điện hỏi:
“Hương này! Mày tham gia diễn đàn trường mình từ đầu năm, có biết thành viên tên Kẻ Sầu Đời là ai không? Bây giờ người đấy còn tham gia diễn đàn không?”
Hương ngạc nhiên, nhíu mày hỏi lại:
“Đến mày cũng bị thu hút bởi những gì hắn viết à? Mới đầu hắn cũng rất bình thường, thấy hắn viết nhiều bài hay tao hỏi hắn nick Yahoo kết bạn và thỉnh thoảng nói chuyện. Sau đó một thời gian, có lẽ do hắn nhiều fan nữ hâm mộ quá, hắn ta trở nên kiêu lắm. Ít khi hắn đồng ý kết bạn và có kết bạn thì cũng không bao giờ chat chít nói chuyện gì cả.”
“Vậy là mày có nick Yahoo của hắn hả?” Mắt Hạ Vũ sáng lên: “Cho tao nhé, tao muốn nói chuyện với gã này!”
“Thì nick của hắn cũng chính là tên trên diễn đàn ấy, hồi trước tao cũng chỉ đoán thế mà đúng thật. Nhưng nói trước, mày có thể được hắn chấp nhận là bạn nhưng đừng mong cậy nửa lời từ hắn. Hắn hơn tuổi chúng mình và sống ở Hà Nội đấy. Chắc là một tên công tử nào đó phải lòng một cô bé tỉnh lẻ trường chúng ta rồi bị đá mà thôi.”
Hương thở dài ngao ngán, lắc đầu ra vẻ tiếc nuối cho nhân vật nam vừa được mình và Hạ Vũ nhắc đến. Đúng là Hạ Vũ bị thu hút bởi văn phong của Kẻ Sầu Đời, con bé nhất định phải nói chuyện được với nhân vật này. Ở tận thủ đô thì lại càng tốt, sẽ chỉ làm bạn ảo thôi mới là mục tiêu chính của Hạ Vũ. Hạ Vũ không muốn xây dựng thêm một mối quan hệ mới nào ngoài đời nữa, có nhiều việc đã khiến con bé thay đổi cách suy nghĩ của mình. Và quả nhiên, nick Yahoo Cơn Mưa Nhỏ của Hạ Vũ nhanh chóng được chấp nhận, ngay lập tức tin nhắn đầu tiên được Hạ Vũ gửi cho Kẻ Sầu Đời khi nick của anh sáng đèn.
Cơn Mưa Nhỏ: “Chào anh! Em đã đọc được một vài bài viết của anh trên diễn đàn của trường, rất vui nếu chúng ta có thể trò chuyện như những người bạn.”
Im lặng. Khung cửa chat của Hạ Vũ vẫn không có hồi âm. Hạ Vũ lại tiếp tục.
Cơn Mưa Nhỏ: “Tại sao anh im lặng thế. Anh đang bận à.”
Vẫn không có dấu hiệu gì chứng tỏ Kẻ Sầu Đời đang đọc tin nhắn của Hạ Vũ.
Cơn Mưa Nhỏ: “Nếu anh đang đọc tin nhắn của em. Chúng ta có thể nói chuyện về cách diễn đạt, hành văn trong việc bày tỏ cảm xúc không? Em rất thích viết lách và nghĩ anh rất phù hợp để kết bạn.”
Cơn Mưa Nhỏ: “Thôi vậy, anh đang bận hả? Hẹn gặp lần sau.”
Đợi mãi Hạ Vũ không nhận được câu trả lời nào, con bé đành phải đứng dậy ra khỏi cửa hàng internet để về nhà. “Thật là khó gần mà, chỉ là ảo thôi chứ có phải ngoài đời đâu mà kiêu đến vậy.” Hạ Vũ bĩu môi thầm nghĩ.
Chương 21
Suốt một thời gian dài Hạ Vũ cần mẫn gửi tin nhắn cho Kẻ Sầu Đời nhưng không hề nhận được hồi âm nào từ anh. Lại là một con người tỏ vẻ lạnh lùng, kiêu căng giống Việt. Chỉ là bạn ảo thôi có gì đâu mà ghê gớm, từ đầu chỉ với ý định kết bạn với một người không quen biết để trao đổi việc viết lách nhưng rồi Hạ Vũ bị thu hút, tò mò và bản tính hiếu thắng lại trỗi dậy. Hạ Vũ thầm nghĩ, nhất định phải “mở miệng” được chàng trai khó tính này, nhất định phải khiến anh ta ngày nào không được nói chuyện với mình phải trở nên chờ đợi và khó chịu. Hạ Vũ kiên trì, cứ thấy nick Kẻ Sầu Đời sáng là lại nhắn tin hỏi đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, đại loại là những câu như:
Cơn Mưa Nhỏ: “Sao anh khó tính thế? Nói chuyện với một người không quen biết dễ thôi mà.”
Cơn Mưa Nhỏ: “Có cần phải tỏ ra bí hiểm và lạnh lùng như vậy không?”
Cơn Mưa Nhỏ: “Có phải anh ghét con gái lắm không?”
Cơn Mưa Nhỏ: “Có phải anh cố tình để thu hút người khác không? Nếu không anh chấp nhận nick của một người nào đó vào danh sách bạn bè, vậy mà anh lại cố tình không tiếp chuyện. Hừm, cũng quá đáng thật!”
Cơn Mưa Nhỏ: “Em đang nghi ngờ không biết anh có còn sống trên đời này không đấy?”
Cơn Mưa Nhỏ: “Anh đã đọc những bài viết của em trên diễn đàn chưa? Có thú vị không? Có cần sửa đổi gì không?”
Cơn Mưa Nhỏ: “Hôm nay em mới đăng truyện mới, các bạn rất thích, anh có xem qua không?”
Cơn Mưa Nhỏ: “Này! Anh treo nick sáng đèn để làm gì khi mà cứ im lặng như thế?”
…
Dường như mọi câu mọi câu nói Hạ Vũ viết đều không ảnh hưởng đến Kẻ Sầu Đời, tâng bốc, nịnh nọt, mắng khéo hay khích bác… đều không có tác dụng. Hạ Vũ cũng bắt đầu cảm thấy chán nản với người này.
Năm nay Hạ Vũ không nghĩ đến chuyện tổ chức sinh nhật. Thời tiết chào đón ngày Hạ Vũ ra đời cách đây mười sáu năm bằng một cơn mưa rào buổi sáng. Sau cơn mưa, mọi thứ trở nên tươi đẹp hẳn. Hạ Vũ đã bước sang tuổi mười bảy, cái tuổi đẹp nhất của thời học sinh, cái tuổi mà đáng ra sẽ có rất nhiều nụ cười đọng lại, nhưng trong mắt Hạ Vũ thì lại như có nhiều nỗi buồn âm thầm, day dứt.
Thiên là người bạn không mời mà đến đầu tiên, lần này không còn có hoa như năm ngoái, Thiên tặng Hạ Vũ một cuốn sách “Quà tặng cuộc sống”. Nội dung của cuốn sách có lẽ là những điều Thiên muốn gửi đến con bé: “Hãy yêu thương và trân trọng những ngày ta được sống để khi nghĩ lại ta không hối hận vì những gì đã trải qua”. Thiên không vào nhà, cậu tặng quà xong rồi quay xe về luôn. Gặp Thiên, Hạ Vũ có đôi chút buồn nhưng không còn cảm giác áy náy, đau lòng như trước kia nữa. Chỉ là mọi chuyện qua rồi, vẫn có thể làm bạn đó là điều may mắn.
Sau đó Hạ Vũ nhận được điện thoại của Dũng, Thanh, Hương, Phượng và Thành gọi đến chúc mừng. Hạnh đang đi nghỉ hè ở quê nên trước khi đi Hạnh đã tặng quà cho Hạ Vũ và hai đứa tổ chức sinh nhật sớm trên sân thượng. Hạ Vũ chợt nghĩ đến Việt, có bao giờ Việt biết hôm nay là sinh nhật Hạ Vũ không? Năm năm âm thầm theo đuổi, yêu thương một người không hề quan tâm gì đến mình, liệu có đáng giữ lại những tình cảm còn vương vấn ấy hay không?
Hạ Vũ ra hàng internet, theo thói quen con bé đăng nhập mạng Yahoo, nick của Kẻ Sầu Đời sáng đèn. Hạ Vũ tự nhiên cảm thấy rất cần một ai đó để tâm sự, một ai đó không biết Hạ Vũ là ai và thật may, dù Kẻ Sầu Đời này im lặng vì lý do gì, Hạ Vũ vẫn có thể viết ra cho nhẹ lòng.
Cơn Mưa Nhỏ: “Có thể anh rất bực mình vì một cô gái không quen biết liên tục làm phiền mình trong thời gian qua, có thể anh rất ghét em… Nhưng hôm nay là sinh nhật em, bạn bè em cũng đã đến và gọi điện chúc mừng, nhưng em muốn được nói chuyện với ai đó, cần ai đó không quen biết nhìn được con người thật của em lúc này. Không có sự tự tin nào cả, mỉm cười cũng chỉ là giả dối… Sự thật là em rất cô đơn, em đang tự cố bảo vệ sự cô đơn của mình bằng cách trốn chạy khỏi nó. Em đang rất nhớ một người, một người đã làm em đau, một người đã làm em khóc, một người mà em khó có thể quên được.”
Hạ Vũ nhấp chuột, tin nhắn được gửi đi. Hạ Vũ không hy vọng anh ta sẽ trả lời, Hạ Vũ cũng đã quen với kiểu im lặng này suốt một tháng qua. Chỉ cần viết ra, gửi đi, cảm giác có người đang lắng nghe mình làm Hạ Vũ thấy nhẹ lòng. Một lúc sau đang đọc báo, Hạ Vũ giật mình khi có tin nhắn từ Kẻ Sầu Đời gửi đến.
Kẻ Sầu Đời: “Tôi không rảnh để nói chuyện với cô! Tìm người khác tâm sự đi nhé! Tôi nhắc lại. Tôi không muốn nói chuyện. Có thể để tôi yên được không?”
Hạ Vũ đọc xong ngạc nhiên xen lẫn thích thú. “Ồ, dù sao thì anh ta cũng đã chịu mở miệng. Nếu không muốn nói chuyện thì cứ im lặng như mọi khi, có cần thiết phải viết dài dòng vậy không?” Hạ Vũ suy đoán, khẽ nhăn trán và gõ.
Cơn Mưa Nhỏ: “Ôi, em cứ nghĩ từ trước đến giờ nói chuyện với bóng ma. Thật may là cuối cùng anh cũng có phản hồi, dù không được tích cực cho lắm nhưng thế này cũng đủ vui rồi. Nếu anh muốn, tối nay là lần cuối cùng em làm phiền anh. Em không biết anh đang trốn tránh điều gì, hóa ra trên đời này không chỉ có mình em hèn nhát.”
Hạ Vũ gửi tin đi, tin chắc anh ta sẽ đáp lại. Hồi lâu sau đó Hạ Vũ đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




