|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bé oắt con lừa gạt tình cảm như thế này chứ? Tôi điên rồi, điên thật rồi. Em muốn thử phải không? Được, tôi cho em thử cảm giác được một người đẹp trai lớn tuổi hơn theo đuổi trọn vẹn là như thế nào nhé!”
Rồi không để Hạ Vũ kịp phản ứng, Chính nhanh tay kéo chặt Hạ Vũ lại, hai tay anh ghì chặt bắp tay Hạ Vũ và cúi xuống trừng phạt Hạ Vũ bằng một nụ hôn. Biết được ý đồ của Chính, Hạ Vũ lập tức quay mặt đi. Hành động ấy của Hạ Vũ càng làm cơn giận dữ của Chính bùng nổ, Chính không kìm chế được lý trí nữa, anh ép chặt Hạ Vũ vào để hai tay Hạ Vũ chống lên ngực anh, một tay anh ôm trọn sau lưng Hạ Vũ, một tay giữ chặt gáy cô bé và hôn một cách thô bạo. Sức lực quá nhỏ không thể tránh được, tuy mới đầu phản kháng nhưng sau đó Hạ Vũ nhắm mắt mặc kệ. Hạ Vũ cười khẩy trong lòng. “Hôn, hôn, hôn, hôn thêm một người nữa thì cũng chẳng chết ai. Đàn ông dù trẻ con hay trưởng thành cũng thích dùng nụ hôn như nhau, được, muốn hôn thì hôn đi!”
Hai con người cùng đứng trước biển ấy với hai nỗi suy tư khác nhau. Tiếng sóng biển rì rầm như cuốn phăng mọi cảm xúc của Hạ Vũ. Người thứ ba hôn con bé, không phải là nụ hôn nhẹ nhàng ấm áp của Thiên, không phải là nụ hôn sâu cháy rực của Lâm, là nụ hôn của sự trừng phạt, đau và mất hết cảm giác. Cảm nhận được cơ thể của Hạ Vũ mềm ra không còn căng lên như trước, Chính thoáng định thần lại và biết mình đang làm gì liền dừng lại, rời Hạ Vũ ra và lùi về sau vài bước. Hạ Vũ mở mắt, đưa tay vuốt nhẹ đôi môi như muốn xóa dấu vết của Chính trên đấy và mỉm cười:
“Thật không ngờ anh lại dễ xúc động như vậy. Chắc đây không phải lần đầu tiên anh hôn con gái chứ? Dù sao hôn thì đã hôn rồi, xem như em trả xong anh một món nợ tình cảm. Giờ chúng ta về được chưa?”
Chính im lặng, hoàn toàn im lặng nhìn Hạ Vũ và không trả lời. Sau một hồi Chính đi ra lấy xe, Hạ Vũ lẳng lặng đi theo sau. Gần nửa đường cả hai không nói chuyện gì. Hạ Vũ cũng ngồi cách xa Chính một đoạn, căng thẳng và cảm thấy mệt mỏi. Chính là người lên tiếng trước khi gần về đến nhà Hạ Vũ:
“Em là người con gái đầu tiên anh hôn, anh sẽ không chấp nhận dừng lại đâu.”
“Anh đang đùa đấy à? Dù em có là người đầu tiên anh hôn, không có nghĩa em sẽ phải thích anh. Tùy anh thôi, còn em, em phải dừng lại, em không nên tiếp tục những trò chơi như thế này.” Hạ Vũ dứt khoát.
“Em nghĩ đây là một trò chơi. Vậy thì em thắng to rồi đấy Hạ Vũ ạ!”
Phải, Hạ Vũ đã thắng to. Với Lâm là hai mươi ngày còn với Chính là một tháng tám ngày. Hạ Vũ biết Chính đã trưởng thành, dù có thích Hạ Vũ và không muốn từ bỏ nhưng chắc chắn anh sẽ không hành động trẻ con như Thiên đã từng làm để níu kéo mình. Đúng như những gì Hạ Vũ nghĩ, Chính không huấn luyện cho đội cầu lông của bố Hạ Vũ nữa, cũng không thấy xuất hiện ở trường đợi Hạ Vũ như mọi ngày. Hạ Vũ trong lòng có chút áy náy nhưng rồi lại quên ngay. Ở cái tuổi ấy, Hạ Vũ không có nhiều thời gian để dằn vặt bản thân hay tự kiểm điểm mình. Ở cái tuổi ấy, với Hạ Vũ sẽ còn là những trò chơi tiếp tục mà vai diễn quan trọng nhất chính là Hạ Vũ. Con bé bắt đầu viết truyện, trong những câu truyện mình viết, con bé tha hồ mà mặc tưởng mình sẽ yêu và được yêu chân thành như thế nào. Chỉ có điều, truyện là truyện còn thực tế vẫn là thực tế.
Chương 10: Chương 20 – 21
Ads Hạ Vũ cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về những chuyện đã xảy ra liên tiếp trong vòng mấy tháng qua. Chuyện của Lâm, sau hôm chia tay Hạ Vũ không còn gặp Lâm nữa, nghe Hương nói anh đã ra Hà Nội ôn thi và quyết tâm thi đậu mới trở về. Với Lâm thì Hạ Vũ cũng chóng quên lắm, chỉ khi nào nói chuyện Hương có nhắc đến thì nhớ ra Lâm thôi. Lâm là một trải nghiệm hoàn toàn mới, đến và đi rất nhanh trong cuộc đời Hạ Vũ.
Người Hạ Vũ cảm thấy có lỗi sau Trung và Thiên là Chính. Sau này Hạ Vũ mới biết, thì ra Chính là hàng xóm gần nhà Dũng, Chính đã mấy lần gặp Hạ Vũ đến nhà Dũng chơi và tình cờ gặp Hạ Vũ ở sân cầu lông, Chính đem lòng yêu mến cô bé cười duyên ấy. Hôm chia tay ấy, sau khi đưa Hạ Vũ về nhà, Chính đã tìm gặp Dũng nhờ Dũng nói chuyện với Hạ Vũ để Hạ Vũ quay lại với anh. Chính thường xuyên say xỉn và về nhà vào tối muộn khiến bố mẹ rất lo lắng, mỗi lần say Chính lại tìm đến Dũng, lải nhải kể về những kỷ niệm với Hạ Vũ, lải nhải kể về những nỗi đau, nỗi nhớ mà anh đang trải qua. Nhưng vì là người có lòng tự trọng, anh quyết không làm phiền Hạ Vũ, vì yêu Hạ Vũ, Chính chấp nhận rời xa để Hạ Vũ không cảm thấy phiền lòng.
Rồi bất chợt Hạ Vũ nhận ra mình nhớ Thiên, phải chăng Thiên cũng như Chính, vì quá yêu mình mà cậu ấy đã chấp nhận buông tay. Nhưng hiện tại Thiên đã không còn quan tâm đến Hạ Vũ nữa, có nhiều lúc Hạ Vũ thấy hối hận, thấy nhớ Thiên nhiều lắm nhưng rồi lại tự trách mình, đã đánh mất rồi còn mong gì tìm lại.
Valentine, Hạ Vũ nhớ Thiên kinh khủng, cảm giác cô đơn bủa vây lấy Hạ Vũ. Còn nhớ năm ngoái Thiên đã đứng trước mặt Hạ Vũ, đợi chờ Hạ Vũ đồng ý đi chơi và nhận quà Thiên tặng. Vậy mà Hạ Vũ đã từ chối, đã đuổi Thiên về. Đó cũng là lần đầu tiên Thiên nói tiếng yêu với Hạ Vũ. Có lẽ, trong suốt cuộc đời này, sẽ không còn một chàng trai nào tỏ tình với Hạ Vũ như Thiên, sẽ không có chàng trai nào viết trong giấy rằng: “Tôi thích bà” hay nói rằng: “Tôi yêu bà”. Vậy mà đến cả từ “Tôi thích Thiên” Hạ Vũ vẫn chưa lần nào nói với cậu ấy.
Hạ Vũ sai rồi, sai thật rồi. Cảm giác không có Thiên bên cạnh lúc này làm Hạ Vũ đau nhói trong lồng ngực, rồi như không suy nghĩ được gì nữa, con bé lấy giấy bút viết một lá thư giải thích hết mọi chuyện của Lâm và cầu xin Thiên tha lỗi. Hạ Vũ đã viết rằng: “Hạ Vũ thực sự thích Thiên.”
Khi lá thư được Dũng nhận và đưa đến cho Thiên thì Hạ Vũ bắt đầu hối hận và lo sợ. Phải chăng lúc này Hạ Vũ đang quá cô đơn và yếu đuối nên mới làm như vậy hay là Hạ Vũ thực sự yêu và cần Thiên. Hạ Vũ đã rất căng thẳng khi nhận được thư trả lời của Thiên, Thiên không trực tiếp xuống gặp Hạ Vũ như dự đoán mà là Dũng chịu trách nhiệm đưa thư xuống. Thiên nói rằng tình cảm Thiên dành cho Hạ Vũ chưa bao giờ là giả dối, nhưng giờ đây tất cả qua rồi. Thiên không thể quay lại, Thiên biết Hạ Vũ lúc này, Thiên biết cảm nhận của Hạ Vũ lúc này chỉ là đang nhất thời rối rắm, chỉ cần gỡ được ra Hạ Vũ lại cảm thấy hối hận khi ở bên Thiên. Cậu ấy xin lỗi vì đã không giữ lời hứa giữ Hạ Vũ lại. Lòng Hạ Vũ như thắt lại, cảm giác hối hận, chua xót dâng lên trong lòng khi đọc những gì Thiên viết.
Có điện thoại, Hạ Vũ cất lá thư vào ngăn kéo, chạy đến nhấc máy: “A lô, ai vậy?”
Lâu rồi Hạ Vũ mới chủ động nghe điện thoại bàn khi có chuông gọi đến. Đầu dây bên kia im lặng không lên tiếng. “A lô, là ai vậy? Nói gì đi chứ?” Hạ Vũ nói to hơn.
“Là tôi, Thiên đây!”
“Thiên?” Hạ Vũ ngạc nhiên rồi rối rít giải thích: “Thiên gọi, gọi cho Hạ Vũ vì chuyện lá thư… Không, Hạ Vũ xin lỗi vì đã yêu cầu ngốc nghếch như vậy. Đúng là lúc viết lá thư ấy, tâm trạng của Hạ Vũ vô cùng không tỉnh táo. Hạ Vũ cũng đọc thư Thiên viết rồi, Thiên nói đúng lắm, rất đúng. Thiên đã làm rất đúng, chúng ta không thể trở về như trước kia, chúng ta không thể vì Hạ Vũ đã không còn như trước kia nữa rồi…”
Giọng của Hạ Vũ nghẹn lại và lạc hẳn đi, từng câu chữ trở nên lủng củng không biết mình đang nói câu gì nữa. Lâu lắm mới nghe thấy giọng nói của Thiên, nhưng bây giờ là hai người xa lạ, cảm giác ấy thật khó chịu và Hạ Vũ đã không kìm chế được, những giọt nước mắt ùa đến. Hạ Vũ dừng lại đưa một tay che miệng để tiếng sụt sịt không lọt vào ống nghe.
“Hạ Vũ, ngã rồi thì đứng dậy. Đừng khóc nữa, chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt, nếu như Hạ Vũ không ngại.”
“Hạ Vũ, ngã rồi thì đứng dậy.” Câu nói của Thiên cứ không ngừng lặp lại trong đầu Hạ Vũ. Suốt những tháng qua, Hạ Vũ đã sống như thế nào? Nếu tin tưởng Thiên, thực sự thích Thiên thì Hạ Vũ đã không sống một chuỗi ngày buông thả như thế.
Hối hận ư? Không có thuốc để chữa bệnh hối hận. Đừng nghĩ rằng tuổi trẻ có thể mắc sai lầm vì còn cơ hội làm lại. Tuy có sửa chữa được nhưng trên mình sẽ mang thêm rất nhiều vết thương, rất nhiều nỗi buồn không gọi thành tên. Việc vết thương ấy có kín miệng hay không hoàn toàn phụ thuộc vào chính người đã gây ra những sai lầm đó.
Vì dành tình cảm cho một người lạnh lùng như Việt, vì bất mãn khi tình yêu mình dành cho người con trai ấy không được đền đáp mà Hạ Vũ cam tâm mang tình cảm ra làm trò đùa với người khác. Hết người này đến người kia, những chuyện tình chớp nhoáng, những tưởng mình sẽ an toàn nhưng Hạ Vũ đã nhận ra rằng. Khi mình dùng tay tát vào mặt ai đó, thì bàn tay mình cũng bị đau không kém. Hạ Vũ sai rồi, hoàn toàn sai rồi.
Sau khi đoạt giải ba trong cuộc thi đấu cầu lông đơn nữ toàn trường, Hạ Vũ bắt đầu sống khép mình hơn trước. Trong lớp Hạ Vũ chỉ nói chuyện với Thanh và Hương, lúc đi học và ở nhà chỉ tâm sự cùng Hạnh. Thỉnh thoảng Thiên và Dũng gọi điện nhờ Hạ Vũ làm dàn ý cho mấy bài kiểm tra Văn mà hai cậu chàng cố mãi không viết được. Hạ Vũ bận bịu ôn thi học kỳ cuối năm lớp mười, thời gian rảnh rỗi con bé bắt đầu viết truyện về tuổi học trò.
Lần đầu tiên Hạ Vũ biết dùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




