|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
gái mà lại uống nước hùng hục như vậy thật không có duyên tý nào cả.”
Một câu nói vang lên bên cạnh, Hạ Vũ quay sang thì nhận ra đấy chính là tên con trai lạ hoắc đã nhìn mình lúc nãy nên cau có:
“Tôi uống nước như thế nào thì có liên quan đến anh à?”
“À, không liên quan nhưng sự thật là sẽ sắp sửa liên quan thôi.” Chính đáp với vẻ mặt cười như không cười.
“Anh nói vậy là có ý gì?”
“Em đi đánh cầu lông cùng với bố? Cả sân cầu này chỉ toàn người già, có mỗi em và cậu bé kia là trẻ con thôi.” Chính không trả lời câu hỏi của Hạ Vũ mà hỏi lại bằng một câu hỏi khác. Hạ Vũ khinh khỉnh:
“Tôi không phải trẻ con, thằng bé đó là em trai tôi và chúng tôi ra đây đánh cầu với bố của mình, hơn nữa, bố tôi không hề già, ông mới chỉ gần năm mươi thôi, tại ông nghỉ hưu non nên mới ở cùng tổ đội hưu trí như vậy?” Hạ Vũ dừng lại nhìn Chính vài giây: “Mà anh là ai? Hình như chưa gặp anh ở đây bao giờ?”
“Tôi là Chính, huấn luyện viên của tổ đội hưu trí mà em nói. Và còn nữa… Tôi nghĩ là tôi bị “sét đánh” với em mất rồi.”
Chính nói một cách hoàn toàn tự nhiên làm Hạ Vũ há hốc mồm kinh ngạc. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Mới cách đây không lâu, Hạ Vũ là người chủ động hỏi Lâm có thích mình không thì bây giờ đã có một người con trai khác chủ động nói bị “sét đánh” với mình trong khi chẳng biết mình tên tuổi như thế nào. Hạ Vũ bỗng chuyển từ nét mặt lạnh lùng sang vẻ mặt trẻ con ngây thơ vô tội:
“Ấy đừng đừng, dù chưa biết anh là người như thế nào nhưng anh đừng nhìn em với ánh mắt và nói những câu như vậy. Khó hiểu quá. Lúc nãy em đùa anh đấy, em vẫn còn trẻ con lắm, em mới có mười ba, mười bốn tuổi thôi. Anh nên rút lại lời mình vừa nói đi.”
Chính nghe thấy Hạ Vũ nói như vậy thì phá lên cười sảng khoái: “Anh chưa thấy cô bé nào mười ba, mười bốn tuổi mà nói chuyện lại bà già như em. Em nghĩ em lừa được anh? Nhất định anh sẽ theo đuổi em cô bé ạ!”
Không cần mất nhiều công sức, Chính đã tìm hiểu và biết được tên tuổi, địa chỉ nhà cũng như trường Hạ Vũ đang theo học. Chính bắt đầu công cuộc chinh phục một cô bé mười sáu tuổi bằng mọi cách: trong sân cầu lông Chính tỏ ra rất nhiệt tình hướng dẫn Hạ Vũ học những đường chuyền cầu có lực và hiểm, Chính hay đột ngột xuất hiện khi Hạ Vũ tan học, lái chiếc xe máy chạy như rùa bò để đi bên cạnh Hạ Vũ và Hạnh.
Mặc dù không thích nhưng ở vào độ tuổi ấy, lại có một chàng trai bảnh bao thỉnh thoảng đi xe máy xuất hiện ở cổng trường chờ mình khiến không ít ánh nhìn ghen tị dồn về phía Hạ Vũ. Hạ Vũ cũng cảm thấy có chút kiêu kiêu, ngẩng đầu đi qua những ánh mắt ấy và bất chợt gặp một ánh mắt buồn bã xen lẫn đau lòng của Thiên. Cậu ta có quyền gì mà nhìn Hạ Vũ bằng ánh mắt ấy chứ? Hạ Vũ quen ai, thích ai chẳng phải bây giờ không còn là chuyện của Thiên nữa hay sao? Chẳng phải Thiên đã đồng ý buông tay, cả hai chấm dứt tất cả rồi hay sao? Thiên không có cái quyền nhìn Hạ Vũ với vẻ thương hại như thế.
Hạ Vũ rất tức giận trong lòng, lần này con bé bảo Hạnh đạp xe về một mình rồi bước về phía Chính đang đợi. Hạ Vũ lên xe, khẽ bám nhẹ vào hai bên hông Chính, Chính còn đang bất ngờ vì mọi ngày Hạ Vũ vẫn thường xem như không có Chính tồn tại, hôm nay lại chủ động thì giọng Hạ Vũ đã nhè nhẹ lướt qua tai:
“Đi thôi, anh chờ em về còn đứng ngây người ra đấy làm gì?”
Trên đường đi Hạ Vũ im lặng, không mở mồm nói thêm một câu nào nữa. Hạ Vũ cũng không biết mình đang làm trò gì nữa. Chứng tỏ cho mọi người thấy mình có rất nhiều người yêu thích ư? Hay bản thân mình là một cô bé lăng nhăng, hư hỏng, gặp ai cũng có thể dễ dàng nói chuyện yêu thương. Hạ Vũ nhắm mắt lại, hình ảnh Việt với nụ cười lạnh nhạt hiện lên đầu tiên, sau đó là hình ảnh Thiên với ánh mắt tràn đầy vẻ thương hại làm con bé rùng mình mở mắt. Chẳng muốn suy nghĩ gì nữa, Hạ Vũ quyết định lên tiếng:
“Em nghĩ là em sẽ đồng ý thử làm bạn gái của anh trong vòng một tháng. Nếu sau một tháng em thực sự thích anh chúng ta sẽ tiếp tục hẹn hò. Nếu em nhận ra em không thích anh thì anh phải hứa không xuất hiện trước mặt em nữa. Anh có làm được không?”
Đắn đo giây lát, Chính lưỡng lự: “Đồng ý, anh không tin mình không làm cho em thích anh được.”
Chương 19
Từ khi Hạ Vũ nhận lời làm bạn gái của Chính, Chính hết mực cưng chiều và chăm sóc con bé giống như cưng nựng một chú cún nhỏ. Lúc đầu Hạ Vũ thấy vui và hãnh diện lắm nhưng đôi khi Hạ Vũ cảm thấy sự cưng nựng ấy khiến mình sợ hãi. Sự thân mật của Chính đối với Hạ Vũ ở sân cầu không khỏi lọt qua đôi mắt của bố Hạ Vũ, ông tỏ thái độ không vui bởi Chính lớn tuổi hơn con gái mình, vẻ ngoài lại nhìn đẹp trai phong lưu nên ông rất muốn Hạ Vũ chấm dứt mối quan hệ ấy.
Vào cái tuổi “ăn chưa phải lo, yêu không phải nghĩ” ấy Hạ Vũ tỏ ra ương bướng và không chịu khuất phục. Hạ Vũ cãi lại lời của bố với lý do bố mẹ không hề tin tưởng rằng mình đủ lớn để tự quyết định nên làm bạn với ai, nên tránh ai? Hạ Vũ cho rằng bố mẹ không chịu hiểu cho mình và đã to tiếng khóc lóc. Trong cơn tức giận không kiềm chế được, bố đã tát Hạ Vũ một cái. Lần đầu tiên bị bố đánh, lại là lần đầu tiên bị một cái tát, chiếc kính đeo trên mặt Hạ Vũ bị văng ra ngoài, Hạ Vũ ôm mặt nhưng cắn chặt môi kìm nén tiếng khóc ngẩng mặt lên nhìn bố đầy thách thức.
Bố Hạ Vũ bất lực nhìn con gái: “Mày cút ngay đi!”
Lạ thật, đáng ra trong lúc này người Hạ Vũ nghĩ đến đầu tiên phải là Chính – bạn trai của mình, nhưng Hạ Vũ lại không hề nghĩ đến sẽ gặp anh. Bị bố quát một câu như vậy, Hạ Vũ vùng chạy ra khỏi nhà, con bé bỏ trốn, muốn trốn ra khỏi nhà mình. Nếu sang nhà Hạnh thì ngay lập tức bố mẹ sẽ tìm thấy.
Hạ Vũ quyết định đi bộ đến nhà Thanh, Hạ Vũ không kể chuyện gì đã xảy ra với mình, chỉ xin Thanh nói với bố mẹ Thanh cho Hạ Vũ được ngủ ở nhà Thanh một tối. Thanh chưa kịp hỏi bố mẹ thì phía ngoài có tiếng đập cửa, là giọng của Hạnh, Hạnh dẫn mẹ Hạ Vũ đến tìm. Mẹ vô cùng lo lắng cho Hạ Vũ và không thể để con gái mình qua đêm ở nhà người khác. Thấy mẹ Hạ Vũ đã nhào vào lòng bà khóc nức nở. Thực ra Hạ Vũ không hề muốn chống đối bố mẹ, chỉ là không hiểu sao lúc ấy “cái tôi” của Hạ Vũ bộc phát, tính tình trẻ con cộng thêm vốn được bố mẹ cưng chiều nên Hạ Vũ đã cư xử ngốc nghếch như vậy. Mẹ Hạ Vũ xoa đầu con gái trách móc:
“Làm sao có chuyện bố tức giận đánh mắng con một lần mà con dám bỏ đi đến nhà bạn ngủ. Con có biết bố mẹ lo lắng cho con như thế nào không?”
Hạ Vũ lí nhí xin lỗi mẹ. Sự việc cũng đã xảy ra và Hạ Vũ không biết mở lời xin lỗi bố như thế nào đành viết một lá thư cho bố để trên bàn rồi đi học. Hôm ấy Chính đến đón Hạ Vũ, Hạ Vũ không muốn về nhà ngay mà muốn cùng Chính đi ra biển. Thành phố mà Hạ Vũ đang sống chỉ cách biển gần hai mươi cây số. Hạ Vũ rất yêu biển, từ bé con bé đã thích biển và hè nào cũng được bố mẹ cho đến biển du lịch. Nhưng bây giờ là mùa đông. Hạ Vũ vẫn ao ước được ngắm biển vào mùa đông lạnh giá, hôm nay thì ao ước đã trở thành sự thật vì Chính đã đưa Hạ Vũ đến biển.
Sau khi gửi xe, Hạ Vũ và Chính nắm tay nhau hướng ra bãi cát. Giữa trưa, trời nắng nhẹ. Bầu trời cao và trong xanh, ánh mặt trời rọi xuống từng đợt sóng vỗ bờ ào ạt đuổi nhau về phía Hạ Vũ. Gió lạnh mơn man trên da thịt, Hạ Vũ phấn khích trước vẻ đẹp ấy, nhắm mắt ngửa mặt lên trời và hét lớn. Chính đứng bên cạnh, nắm tay Hạ Vũ và hỏi nhỏ:
“Hạ Vũ, sau này em có thể thi Đại học ở thành phố được không? Có thể không ra Hà Nội dự thi không?”
Hạ Vũ quay sang ngạc nhiên: “Sao anh lại yêu cầu em điều ấy?”
Chính nhìn thật lâu vào mắt Hạ Vũ, giọng anh trầm ấm và nghiêm túc: “Vì anh nghĩ trong hơn một tháng qua, anh thực sự, thực sự thích em mất rồi!”
Hạ Vũ không trả lời. Con bé lại đưa mặt hướng ra phía biển. Hít một hơi thật sâu, Hạ Vũ thở hắt ra và nói:
“Một tháng đã trôi qua rồi, và rất tiếc, em thì lại không cảm thấy thích anh nhiều như vậy. Đúng ra là đợi lúc về nhà em mới nói, nhưng vì câu nói vừa rồi của anh, em không thể im lặng. Chúng ta dừng lại ở đây nhé!”
Hạ Vũ tránh từ “chia tay”, hai từ mà Hạ Vũ đã từng nói với Thiên và được nghe từ Lâm. Mà với Chính, thực ra cũng chưa có gì để gọi là yêu mà phải nhắc đến từ chia tay, Hạ Vũ không biết mình vừa châm ngòi cho một sự giận dữ từ Chính. Anh đưa tay còn lại nắm lấy bàn tay kia của Hạ Vũ, kéo Hạ Vũ lại gần đối diện với mình, Chính nói trong đau đớn xen lẫn tức tối:
“Em nói gì? Em vừa nói chúng ta dừng lại đúng không? Có phải vì bố mẹ cấm đoán em không? Nếu không có tình cảm gì với anh, tại sao em lại muốn thử làm bạn gái anh, tại sao không từ chối sự quan tâm của anh? Em nói đi xem nào!”
Hạ Vũ lẩn tránh ánh mắt Chính: “Không phải vì bố mẹ cấm đoán gì cả, không thích là không thích. Em không từ chối anh bởi vì em… em muốn thử cảm giác được một người đẹp trai lớn tuổi hơn theo đuổi là như thế nào. Em muốn bạn bè nhìn em ghen tị, em muốn lợi dụng anh để…”
“Em, em nói em chỉ muốn thử?” Chính hét lên: “Vậy bây giờ thử xong thì em thấy em không thích tôi, không cần tôi và muốn đá bay tôi đi đúng không? Trời ạ, sao tôi lại bị một cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




