watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6408 Lượt

được. Im lặng trốn tránh à? Cũng khó. Thôi, tao chẳng biết đâu, mày tự làm tự chịu đi.”

Vì lịch học chính trên trường lớp A2 sáng, lớp A5 chiều nên không có gì đáng ngại, Hạ Vũ chỉ phải tìm cách lánh mặt Trung ở lớp học thêm Tiếng Anh buổi tối. Hạ Vũ không còn trêu ghẹo Trung nữa, cũng không chủ động bắt chuyện trong giờ giải lao, cũng không giơ tay dịch những câu hỏi trêu đùa của cô Hoa. Hạ Vũ im lặng, khó xử thì lại bắt gặp ánh mắt của Trung nhìn mình ngày càng lâu hơn. Đang cặm cụi ghi chép bài thì Trung lại gần, ngập ngừng đưa cho Hạ Vũ một gói quà nhỏ, bên trong là chiếc đĩa CD tự học Tiếng Anh: “Tặng Hạ Vũ nhân ngày 8/3.” Dứt lời, Trung đi luôn xuống chỗ ngồi của mình, im lặng không nói gì mặc cho lũ bạn đang hò hét trêu đùa.

Mười bốn tuổi, Trung nói với Hạ Vũ là mình thích bạn thì có giống như hồi mười một tuổi Thắng vẫn hay trêu đùa Hạ Vũ không nhỉ? Liệu đó có phải là thích không hay chỉ là thứ tình cảm trẻ con bông đùa mà Hạ Vũ vẫn thường hay nghĩ. Vậy mà ba năm nay, cái đứa trẻ con như Hạ Vũ lại luôn tin rằng mình thích Việt, thích đến như vậy thì làm sao mà trẻ con được cơ chứ! Hạ Vũ ngồi đối diện với Trung, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy:

“Mình xin lỗi, mình tránh mặt Trung như thế này thật không phải… Từ đầu đến cuối mình chỉ đùa thôi, mình không nghĩ Trung lại thích mình…”

“Mình biết, người bạn thích là người khác.” Trung thản nhiên đáp.

Hạ Vũ tròn mắt: “Trung biết? Thế… thế sao lại vẫn trả lời thư của mình, lại còn nói…”

Không để Hạ Vũ nói hết câu, Trung cắt lời: “Gần đây mình mới phát hiện ra thôi. Ở trên trường, sau mỗi giờ tan học, mình đều đến để đợi Hạ Vũ cùng về, nhưng lúc nào mình cùng bắt gặp bạn đứng ngẩn người nhìn về phía trước. Dần dần mình biết ánh mắt ấy hướng đến ai, vì thế mình hiểu sự im lặng, lẩn trốn của bạn. Mình đã đi sau bạn không biết bao nhiêu ngày, nhưng bạn không hề nhận ra.”

“Thật xin lỗi! Đáng lẽ mình không nên viết lá thư đó cho Trung. Biết mọi chuyện rồi, vậy… vậy… Trung có thể tha lỗi cho mình được không?”

“Được, mình tha lỗi cho bạn, bạn về đi, mình phải ra vườn giúp ông bà tưới rau.”

Trung trả lời rất nhanh rồi đứng phắt dậy đi vòng ra phía vườn rau sau nhà. Trung đi cũng rất nhanh, cứ như đang chạy trốn điều gì đấy làm Hạ Vũ cảm thấy khóe mắt cay cay. Hạ Vũ nhấc chân ra sân lấy xe rồi đạp thật nhanh trên đường.

Hè đã đến rồi đấy, phượng đã bắt đầu nở đỏ rực một góc trời. Ve kêu râm ran như những khúc nhạc lúc trầm lúc bổng. Nghĩ đến Việt, đến Trung, trái tim Hạ Vũ khẽ thắt lại, nước mắt trực chờ dọc đường đi đã có dịp tuôn ra. Một cơn mưa rào ập đến, nhấn chìm cái bóng của Hạ Vũ trong màn mưa trắng xóa. Sao nước mưa lại có vị mặn nhỉ?

Hạ Vũ về nhà, con bé mở cuốn sổ nhật ký được bắt đầu viết từ năm lớp năm ra và ghi lại về ngày hôm nay: “Thì ra, khi bạn cố tình làm một ai đó tổn thương, người bị đau cũng chính là bạn. Dù thích hay không thích người ấy, chỉ cần nghĩ đến mình là nguyên nhân khiến người ta buồn, trái tim bạn cũng không được yên ổn.”

Chương 05

Hôm bế giảng năm học lớp tám, trời đột nhiên đổ mưa, vì đi mua nước cho các bạn không kịp chạy vào lớp nên Hạ Vũ và Phượng phải trú mưa ở mái hiên bên dãy nhà vừa mới hoàn thiện. Đứng ở bên này nhìn sang, qua làn mưa trắng trời, Hạ Vũ bắt gặp Việt đang đứng dựa lưng vào tường quay mặt về phía mình. Không thể nhìn thấy Việt đang nhìn đi đâu nhưng trong mắt Hạ Vũ, Việt đứng đó, cao ngạo, lạnh lùng và toát lên một vẻ cuốn hút đến khó chịu. Chẳng biết mưa hay bụi bay vào mà mắt Hạ Vũ cứ nhòe đi: “Nghỉ hè rồi ư! Mình chắc sẽ nhớ b

bạn ấy nhiều lắm đấy!”

Sau

buổi bế giảng hôm ấy, Hạ Vũ không đứng nhìn Việt nữa mà nhờ Thành đèo Phượng về nhà trước còn mình thì lẳng lặng đi theo Việt. Hạ Vũ biết được nhà Việt, vì bố mẹ Việt kinh doanh cửa hàng nên tấm biển trước cửa còn có cả số điện thoại bàn. Không để lỡ cơ hội, Hạ Vũ đọc số điện thoại và ghi nhớ ở trong đầu. Đắn đo mãi cuối cùng Hạ Vũ mới đủ can đảm để nhấc máy lên gọi cho Việt, bố Việt chuyển máy cho con trai.

“Ai vậy?” Là giọng Việt.

Im lặng một lúc, Hạ Vũ run run: “Bạn đừng hỏi mình là ai? Mình, mình rất để ý đến bạn… chúng ta làm bạn qua điện thoại được không?”

“…”

Im lặng. Một lúc lâu sau Việt lên tiếng:

“Dù không công bằng nhưng mà… được, bạn muốn nói chuyện gì?”

“Không có chuyện gì quan trọng, chỉ là, nghỉ hè rồi bạn có định đi học thêm môn nào không?”

“Có, tôi học Tiếng Anh và Văn.”

“Vậy bao giờ thì bạn đi học?”

“Đầu tháng tám… Còn gì hỏi nữa không?” Việt lạnh lùng trả lời.

Hạ Vũ cảm thấy tủi thân, ấp úng: “Không, vậy không phiền bạn nữa. À, mỗi tuần vào chủ nhật mình gọi cho bạn một lần được không?”

“Tùy, nếu ở nhà tôi sẽ nghe.”

“Vậy thống nhất thế nhé, chào bạn, nghỉ hè vui vẻ!”

Hạ Vũ dập máy rồi nhảy cẫng lên cười sung sướng. Hoàn – cậu em trai kém ba tuổi vừa đi đánh cầu về nhìn chị mình nhảy như con kangaroo trong nhà thì lấy làm ngạc nhiên lắm. Năm nay Hoàn vào lớp sáu, đang nộp hồ sơ thi vào cùng trường cấp hai với Hạ Vũ.

Hạ Vũ lại đến tìm Phượng rủ rê: “Hè này mày có muốn đi học thêm Văn với cô Lan không?”

“Mày lại định làm chuyện gì? Mày đang học đội tuyển Văn ở nhà cô đấy thôi! Cô có dạy thêm cho các bạn trong lớp đâu!”

“Có, năm nay cô mở lớp dạy thêm đại trà cho ba lớp 9A1, 9A2, 9A4 mà cô nhận. Ai đăng ký thì đầu tháng tám đi học.”

“Thật hả? Vậy tốt quá, tao cũng đang định tìm thầy để học thêm Văn, vậy mày đưa tao đến nhà cô đăng ký ngay đi.”

Chẳng để Phượng đợi lâu, Hạ Vũ đã đưa Phượng đến nhà cô Lan để đăng ký học thêm. Hạ Vũ nhìn cô giáo nhỏ nhẹ: “Đội tuyển Văn học thêm sáng thứ năm với chủ nhật, vậy sáng thứ hai, thứ tư em muốn đi học thêm cùng với các bạn trong lớp đại trà được không ạ?”

Cô Lan nheo mắt nhìn Hạ Vũ: “Kiến thức ở lớp đại trà cô dạy cho các em đội tuyển trước rồi còn gì? Sao em lại muốn đi học?”

“Chỉ là em muốn học lại, càng nghe nhiều lần càng nhớ lâu mà cô.”

Hơi nghi ngờ, cô Lan đáp: “Thôi được, nhưng năm nay lớp chín thi đội tuyển thành phố, rồi thi tỉnh, thi quốc gia, em phải cố gắng đấy!”

“Dạ, em sẽ cố gắng hết sức ạ!”

Hạ Vũ trả lời cô giáo rất tự tin, sau khi cùng Phượng trở về nhà thì con bé vô cùng háo hức đợi chờ đến ngày được gặp lại Việt. Thỉnh thoảng nhớ Việt quá không chịu được, Hạ Vũ xách xe đạp hướng về phía nhà Việt mà đi, rồi cứ lòng vòng quanh nhà Việt nhìn vào trong xem có thấy được cậu ta không. Rất ít khi Hạ Vũ được toại nguyện, bên ngoài là cửa hàng kinh doanh nên Việt thường ở nhà trong chứ không ngồi ở nhà ngoài để Hạ Vũ có thể nhìn thấy.

Hàng ngày Hạ Vũ luôn mong chờ đến chủ nhật, cứ khoảng tám giờ tối là Hạ Vũ lại gọi điện cho Việt, nói những câu chuyện không đầu không cuối, hỏi vu vơ vài câu rồi dập máy. Trong điện thoại Việt cũng không khác gì ngoài đời, lạnh lùng, xa cách, không mang một ý tứ quan tâm đến người cùng mình nói chuyện là ai cả.

Sinh nhật mười bốn tuổi, giữa tháng sáu trời tiếp tục mưa như trút nước. Năm nay Hạ Vũ quyết định tổ chức một buổi tiệc nhỏ: có Phượng, Hạnh, và Thành đến tham gia. Thắng không gọi điện về, điều này khiến Hạ Vũ hơi băn khoăn và buồn bã. Từ năm lớp một đến năm lớp bảy, Thắng luôn là người đầu tiên tặng quà và chúc mừng sinh nhật Hạ Vũ. Năm nay không có Thắng, nhưng lại có thêm một hai người bạn khác, Hạ Vũ cũng cảm thấy bớt trống vắng.

Đầu tháng tám, Hạ Vũ đèo Phượng đến lớp học thêm Văn nhà cô Lan. Từ lớp sáu đến giờ, tóc Hạ Vũ đã dài ra rất nhiều, Hạ Vũ cũng chịu khó tập cầu lông cùng bố và em trai để giảm cân nên cái biệt danh “Vũ heo” hồi cấp một cũng đã không còn nữa.

Sau hai tháng nghỉ hè, nhìn Hạ Vũ nữ tính hơn hẳn, mái tóc dài được buộc gọn ra phía sau kiểu đuôi ngựa trông khác hẳn mọi ngày. Lớp học thêm Văn đại trà rất đông, thấy Hạ Vũ cũng đi học vài bạn tỏ vẻ ngạc nhiên, Hạ Vũ ngẩn người nhìn quanh thì thấy các bạn lớp A1 đã được xếp ngồi bên dãy bàn trong, các bạn lớp A4 ngồi dãy bàn giữa còn lớp A2 của Hạ Vũ thì ngồi dãy ngoài cùng.

Thật là đáng ghét! Hạ Vũ đã nhìn thấy Việt ngồi ở tít góc trong cùng cuối lớp, lúc nào cũng chọn chỗ ấy, còn Hạ Vũ thì lại ngồi tít phía cửa ra vào, xa cách nhau một khoảng rộng. Tặc lưỡi, Hạ Vũ nghĩ, miễn là một tuần được nhìn thấy Việt hai lần là được rồi.

Một tháng trôi qua rất nhanh, trước khi vào năm học mới Hạ Vũ gọi điện cho Việt. Đầu dây bên này Hạ Vũ bật bài hát “Sometimes” của Britney Spears thật to để Việt có thể nghe thấy. Hết bài hát Hạ Vũ hỏi: “Bạn nghe hết bài hát rồi chứ?”

“Ừ, nghe hết rồi, sao lại cho tôi nghe bài này?”

“Đấy là tất cả những điều mình muốn nói với Việt…”

Hạ Vũ liến thoắng một hơi rồi dập máy luôn. Trong lòng không khỏi háo hức nghĩ đến ngày Việt biết được mình là ai, Việt có thích mình hay không?

Trường mới đã được xây xong, cả khối chín học buổi sáng, lớp A1, A2, A3 giờ đây lại được xếp phòng học nằm sát nhau ở tầng hai với ba lớp khối tám khác. Thật may là các lớp A4,

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT