|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
quần áo tơ tằm ôm sát cơ thể, váy ngắn đến gối hoàn mỹ vây lại, một thân màu đen dụ hoặc thần bí, càng tôn lên làn da tuyết trắng của Hứa Mạn Tuyết, xương cốt tựa như ngọc. Đem đầu tóc rối tung búi chỉnh tề lại phía sau, cô khôi phục lại bộ dáng thư ký băng sơn, xách lên cái túi LV mới nhất, lạnh lùng liếc xéo cái người tựa vào bên giường, nhìn người đàn ông mặt dày của cô. Dùng sự lãnh đạm lấn át gợi cảm, nhìn như thế nào, cũng là khí thế nhu nhược của cô. Khắc chế trong lòng nổi lên dậy sóng, thản nhiên vuốt nếp nhăn trên quần áo, cô bình tĩnh mở miệng: “Về sau, đừng tùy tiện xuất hiện ở công ty.” Lục Phi Dương tà tà nhướng mày, động tác quen thuộc này làm cho ngực cô lại lần nữa phiếm đau. “Cũng đừng lại tùy tiện sửa đổi hành trình của tôi.” Giữa trưa cô vốn cùng tổng giám đốc của DOM bàn về dự án I, nhưng là vừa ra công ty liền gặp phải tên thổ phỉ này, không nói hai lời bắt cô lên xe, trực tiếp chạy đến khách sạn. Tác phong cường thế của anh, cô rất không quen, dù sao thế giới của cô, ngoại trừ nghe theo chỉ thị của Bách Lăng Phong, những cái khác, tất cả đều do cô định đoạt. Lần đầu gặp phải đàn ông cá tính so với cô còn mạnh hơn, cô cũng chỉ có thể liên tiếp bại lui, không ngừng tuyên cáo trận địa thất thủ, từ lần trước anh tuyên bố, cô là người phụ nữ của anh, anh thật sự đã quyết định chấp hành chuyện này. Mỗi ngày, anh đều lơ đãng xuất hiện, tựa như lốc xoáy, quét đến làm cho người phải bỏ chạy, có khi là nhà anh, có khi là khách sạn gần đấy, chuyện mỗi lần phải làm, chính là làm tình. Thì ra trong chuyện nam nữ, làm lâu thực sự sẽ nghiện, mỗi lần ở trên giường với anh, ban đầu cô đều phản kháng, tiếp theo bị hung hăng trấn áp, sau đó lại là phối hợp. Nhưng là, sau này cô đều cảm thấy bản thân không ngừng thống khổ, bị người đàn ông mình không yêu ôm lấy, còn người mà mình yêu thì càng này càng xa, dùng lý trí và đạo đức để nghĩ đều cảm thấy chuyện này thật đau khổ. Tuy rằng, mỗi một lần hoan ái, kỳ thật cô không còn nghĩ đến Bách Lăng Phong. Ngoại trừ lần đầu tiên, phụ nữ, ít hoặc nhiều đều nghĩ đến tấm thân xử nữ của mình, nhất là Hứa Mạn Tuyết cô, kỳ thật cô không phải là người phóng khoáng. Đối với người đàn ông đầu tiên của mình, tâm tình của cô rất phức tạp, cảm giác đối với Lục Phi Dương, mấy ngày này đều kịch liệt phát sinh thay đổi. Một loại biến hóa chính cô cũng không quen thuộc. Trải qua mấy ngày “Đặc huấn” dày đặc này, cô đã nhanh chóng từ một tân thủ thay đổi hoàn toàn, dưới sự dạy dỗ dạy dỗ hết lần này đến lần khác của anh, mỗi lần vào lúc giữa cuộc hoan ái, cô đều bất giác vặn vẹo vòng eo của mình phối hợp với động luật của anh. Thói quen, thật sự là một thứ rất đáng sợ, con người không thể thoát khỏi sự kìm hãm của nó, cô không hiểu, bản thân có thể vừa tàn nhẫn lại lạnh lùng cự tuyệt người khác theo đuổi, mặc kệ đối phương tiền tài quyền thế như thế nào, cô đều có thể không chớp mắt quăng đối phương đến núi tuyết, nhưng khi đối mặt với Lục Phi Dương, sự tàn nhẫn của cô hình như đã mất đi hiệu quả. Chuyện này đến tột cùng là vì sao? Là vì trong ánh mắt của anh lộ ra vẻ yêu say đắm đối với cô quá mức rõ ràng, rõ ràng đến nổi làm cho cô mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy trong lòng đang run rẩy; Hay là bởi vì giọng điệu của anh mỗi khi nói chuyện với cô, mỗi lần đều giống như đang âu yếm cô, làm cho cô mềm hoá; Hay là bởi vì, cô thực sự mệt mỏi. Yêu đơn phương một người đàn ông vĩnh viễn cũng không yêu mình, kỳ thật là một chuyện rất vất vả, là một chuyện rất tuyệt vọng, hơn nữa, người đàn ông kia bây giờ còn coi trọng phụ nữ khác. Cô như đang ở trong vực sâu không ngừng thống khổ, có khi, cô cũng sẽ mệt, cũng sẽ muốn tìm một bờ vai cường tráng để dựa vào. Quan trọng nhất là, Lục Phi Dương ở một mặt nào đó, rất giống với Bách Lăng Phong, tỷ như, biểu tình nhíu mày kia; Tỷ như, ngẫu nhiên cũng sẽ điên cuồng hay cáu kỉnh. Có lẽ là vậy, cũng có lẽ không phải, bởi vì Lục Phi Dương là khắc tinh của cô, cô có thể cự tuyệt tất cả đàn ông trong thiên hạ, nhưng mà không có cách cự tuyệt anh. Anh đứng dậy kéo cô đi đến bên bàn ăn, “Ăn một chút gì đi, ân?” tiếng nói trầm thấp, khẽ lướt qua nơi sâu nhất trong lòng cô, cũng là nơi mềm mại nhất, khiến cho cô từng đợt run rẩy. Cô cố gắng phụng phịu, mặt không chút thay đổi, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, “Thời gian nghỉ trưa đã qua hơn một tiếng.” Ý tứ, chính là cô không có thời gian cùng anh ăn đại tiệc của Pháp vừa tiêu hao lại tốn kém kia. “Ít nhất, cũng ăn chút bánh đi.” Thật không có cách với cái tính khí quật cường kia, anh đành phải nhượng bộ, cầm lấy cái bánh sừng bò mềm mại giòn rụm lại ngon miệng được nướng vàng tươi, đưa đến. Cùng anh quấn lấy nhau hơn hai giờ, cô quả thực đói đến không thể chịu nỗi nữa, hơn nữa cũng biết người đàn ông này, tuy đối với lời nói của cô không dám làm trái, nhưng ở một phương diện nào đó thì lại kiên trì đến quái dị. Hơn nửa tháng “Thân mật” ở chung với nhau, làm cho cô sâu cảm nhận được điểm này, cô đưa tay định cầm lấy, nhưng bị anh tránh đi trực tiếp đưa đến bên miệng cô. Loại động tác thân mật đút nhau ăn của người yêu này, cũng không phải là lần đầu xảy ra. Không đếm được bao nhiêu thứ hoan ái qua đi, anh hầu hạ cô hệt như nữ vương, ôm cô đến ngâm nước trong bồn tắm lớn, đem toàn thân cao thấp của cô cẩn thận rửa sạch, lại đút cô ăn, anh dường như thực hưởng thụ hành vi như vậy, mà cô, sau khi đã trải qua vô số kháng nghị không có hiệu quả, liền mặc anh. Sau khi cắn lấy khối bánh thơm nồng, cô mới phát hiện bản thân thực sự đói đến cực điểm, mà anh sau đó cũng liền cắn một ngụm xuống nơi cô vừa cắn. Vì thế, vài cái bánh sừng bò trong lúc bọn họ anh một ngụm em một ngụm chia sẻ với nhau, rất nhanh đã ăn hết. Đẩy anh ra đưa tới bên miệng một cái bánh sandwich, khẩu vị của cô không nhiều, hơn nữa vì công tác bận rộn dài hạn, làm cho cô tập thành thói quen tốc chiến tốc thắng. “Nên gọi thêm một chút bánh mì.” Anh khẽ liếm ngón tay thon dài, đôi mắt thâm thúy yên lặng nhìn cô, tựa hồ muốn nói với cô, so với ngón tay, anh càng muốn liếm cô hơn. Bên tai đột nhiên lại nóng lên, từ sau khi ở cùng một chỗ với anh, cô cảm thấy lỗ tai của mình luôn ở trong trạng thái ửng đỏ. Cúi đầu khởi động điện thoại đã bị ai đó ép buộc tắt máy, âm nhạc khởi động máy còn chưa vang lên xong, tiếng chuông điện đến liền reo. Liếc mắt nhìn dãy số một cái, sắc mặt cô đột nhiên trắng bệt, nhanh tay tiếp máy, “Tổng tài.” Sắc mặt Lục Phi Dương bỗng nhiên trở nên xanh mét, nhìn người phụ nữ đang tiếp máy, tuy rằng thanh âm của cô không biến hóa gì, vẫn là tự giữ bình tĩnh, nhưng là, ngón trỏ tay trái của cô chậm rãi móc vào ngón cái. Đây là động tác nhỏ theo bản năng của cô, chỉ cần khẩn trương, sẽ như vậy, ngay cả cô cũng không phát hiện. Đối với mọi thứ của cô, anh so với cô còn quen thuộc hơn, Hứa Mạn Tuyết, đến tột cùng còn phải bao lâu, em mới có thể quên Bách Lăng Phong? Liền, thích cậu ta đến như vậy sao? “Anh định dẫn tôi đi đâu?” Tối thứ Sáu, người còn phải tăng ca thêm đến chín giờ, phỏng chừng cũng không nhiều lắm. Toàn thân cơ bắp của cô đều tỏ vẻ kháng nghị mãnh liệt với cô, lượng công việc gần đây của cô lại tăng lên. Tuy rằng nói là nói ở lại Đài Bắc xử lý nghiệp vụ công ty, nhưng dù sao cô cũng là thư ký chuyên dụng của Bách Lăng Phong, nhiều năm trôi qua như vậy, anh và cô trong lúc đó đã tập thành rất ăn ý. Tất cả công việc của anh đều do cô để ý, vẫn luôn ngăn nắp có trật tự, cho nên trừ bỏ công việc trong công ty ở Đài Bắc cô còn phải truyền đạt thông tin từ nước ngoài cho anh, còn phải xử lý hết thảy các việc vặt khác của Bách Lăng Phong. Mỗi ngày đều có một núi công tác, thân thể của cô bây giờ đã phát ra cảnh cáo, bả vai đau nhức chính là tố cáo tốt nhất. Được rồi, nếu tinh thần cực tệ, vậy về nhà tắm một cái, sau đó nằm trên giường ngủ một giấc thật say. Chính là, vừa mới ra khỏi thang máy của bãi đỗ xe, đã bị ác bá cưỡng ép. Lục Phi Dương lái xe, một bên chú ý tình hình giao thông, một bên phân tâm nhìn vành mắt đen sì của cô mà đau lòng, nếu có thể, anh thực sự hy vọng cô có thể từ chức, vừa có thể tránh đi Bách Lăng Phong, lại có thể để cho anh mỗi ngày được nhìn thấy cô, anh cũng không phải nuôi không nổi cô, nhưng là anh cũng biết, yêu cầu này, cô sẽ không đáp ứng. Được rồi, [tàm thực kình thôn, tài thị trí giả thủ thắng chi đạo">*, ở thương trường lăn lộn nhiều năm như vậy, anh cũng không phải là đồ ngu ngốc. “Đến nơi em sẽ biết.” Anh cười với cô, trên khuôn mặt dương cương tràn ngập trìu mến, cô nhìn thấy tim đột nhiên đập nhanh như trống, trong nháy mắt, cô phát hiện, Lục Phi Dương hình như là một người đàn ông tràn ngập mị lực. (anchan: h chị mới biết hử) Lúc trước khi cô còn chưa quen thuộc anh, cô vẫn cảm thấy Lục Phi Dương là một người đàn ông trầm mặc, ngoại trừ cặp đồng tử đen kịt có thể nhìn thấu lòng người ra, cô đối anh không có ấn tượng gì khác. Nhưng là bây giờ, quan hệ của bọn họ chuyển biến, anh nói với cô rằng anh yêu cô, muốn cô làm bạn gái của anh, tuyên bố của anh, tựa như một ngọn lửa, trực tiếp đem cô cuốn vào, bị thiêu đốt, không có một chút cơ hội giãy dụa. “Tôi mệt muốn chết.” Cô lạnh lùng trần thuật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




