|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
họ bâygiờ là một mảng đất trống rộng lớn, đều là thuộc về anh, người khác làmsao có thể đi vào, chuẩn bị lâu như vậy, rốt cục cũng có cơ hội, có thểđem cảnh đẹp này đến trước mắt cô.
Hứa Mạn Tuyết vốn không phải là người có lòng hiếu kỳ, nếu anh thần thần bí bí, cô cũng lười truy vấn. Chỉ mở to mắt, nhìn ngân hà xinh đẹp, không biết anh làm sao tìm được chỗ này,Đài Bắc ô nhiễm nghiêm trọng như vậy, có thể nhìn thấy bầu trời trongnhư vậy, không phải là một chuyện dễ dàng.
Hơn nữa, nhìn thấy những chòm sao xinh đẹp thật làm cho người ta muốn khóc, bất giác, cô lại nhớ đến chuyện xa xưa.
Mới trước đây, cô có một nguyện vọng, đó là có thể nằm dưới bầu trời đầy sao xinh đẹp, có thể đếm xem bầu trờicó bao nhiêu vì sao, nguyện vọng thật ngây thơ, thật ngốc, đó là chuyệnbao lâu trước kia? Lúc đó cô, còn rất nhỏ rất nhỏ, vì nhỏ nên rất thíchmơ mộng.
Lúc đó, người cha yêu quý của cô vẫn còn sống, trong đáy mắt cô nổi lên chua xót, nhớ rõ trước đây, cô thíchnhất là nằm trong lòng cha, quấn quít lấy cha bảo người hái sao trêntrời xuống cho cô.
Thật là khờ, thử hỏi, trên đời này ai có thể hái sao?
“Anh có thứ này tặng cho em.” Người đàn ông bên cạnh đột nhiên cắt đứt hồi ức của cô.
Cô yên lặng nhìn bầu trời sao kia, thản nhiên mở miệng: “Không cần” Cô đã qua cái tuổi còn yêu thích quà tặng, hơn nữa đến bây giờ, cũng hiểuđược, cái gọi là quà tặng, đều là âm mưu giả dối, không phải gạt chínhmình thì chính là bị người khác lừa.
“Em nhắm mắt lại.” Anh chống đở thân thể, cười nhìn cô.
Cô không thèm để ý đến anh, nhưng là, Chuyện Lục Phi Dương muốn làm, ai cũng đều không ngăn được, anh đưa tay che mắt cô.
“Lục Phi Dương, anh mấy tuổi, còn chơi……” Lời trách cứ, bỗng nhiên gián đoạn. Trước mắt cô xuất hiện một chuỗivòng tay kim cương lóe sáng như sao. Bày ra từng viên kim cương trongsuốt xinh đẹp, tinh khiết tự nhiên, không trải qua gia công chế tác gì,cũng không ngu ngốc cố ý cắt thành hình ngôi
sao, chỉ là một xâu chuỗiđơn giản.
Dưới bầu trời sao, lóe lên, hệt nhưnhững ngôi sao lấp lánh trên bầu trời kia rơi xuống thế gian, hình thành một chuỗi vòng tay xinh đẹp.
“Thực sự hái sao cho em, anh không làm được.” Anh cười, trong mắt tràn ngập thương tiếc cùng yêu thương, “Nhưng mà, anh có thể cho em sao của Địa Cầu.”
Lòng của cô, đột nhiên bị một trận sóng triều ấm áp mãnh liệt bao phủ lấy, không thể phản ứng, chỉ có thể ngây ngốc nhìn anh.
Lúc năm tuổi, sau khi nghe cha kể truyện công chúa bạch tuyết xong, cô thật ngốc đặt bút viết lên giấy, hy vọngcó một ngày, có thể tìm được một hoàng tử hái sao tặng cho tôi.
Kết quả, hai mươi năm sau, có một ngườiđàn ông đưa cho cô một chuỗi vòng tay kim cương, nói với cô rằng, đây là sao trên địa cầu mà anh hái cho cô.
Làm sao bây giờ, cha ơi, giờ
khắc này, con hình như thực sự đã bị người đàn ông này làm cho cảm động.
“Nếu kim cương có thể làm cho em cảm động như vậy, vậy về sau mỗi ngày anh đều tặng em một viên.” Không nỡ nhìn thấy đôi mắt ngập nước của cô, cho dù, đó là vì anh cảmđộng cũng làm ngực anh co rút đau đớn. Anh kéo tay cô qua, cẩn thận đeovòng tay vào cho cô, kim cương trong suốt trên cổ tay tuyết trắng của cô lòe lòe tỏa sáng, “Như vậy, là mỗi ngày em đều có thể nhìn thấy sao.”
Cô tinh tế vuốt nhẹ lên góc cạnh bênngoài của kim cương, cô chưa bao giờ nhận quà mà đàn ông tặng cho mình,mặc kệ là nó quý giá hay đẹp đẽ cỡ nào, nhưng hôm nay, vào đêm nay, côphát hiện bản thân không thể cự tuyệt anh.
“Ân, em muốn cám ơn anh như thế nào?” Con ngươi đen gắt gao nhìn chằm chằm cô, nửa thật nửa đùa nói.
Cô nhìn khuôn mặt nam tính kia, cắn cắnmôi, vẻ mặt khó xử, cô không biết nên cám ơn anh như thế nào, dù sao từnhỏ đến lớn, cô chưa từng nhận quà của người khác tặng cho.
“Được rồi, được rồi.” Thấy bộ dáng cô khó xử đáng thương, làm cho lòng anh mềm nhũn, “Anh đùa em thôi.” Người phụ nữ này, dưới lớp vỏ bọc băng sơn, kỳ thật là một cô gái yếuđuối, muốn được người yêu thương, cũng khát vọng được người ưa thích,chỉ là đã lâu cô không để ý đến, lâu đến nỗi cô đã buông tha cho chờđợi.
Cô nghiêng người, hôn nhanh lên mặt anh một cái, “Cám ơn anh.” Khuôn mặt ửng hồng, vội vàng xoay người sang chỗ khác, trái tim đập vừa nhanh vừa vội.
Lục Phi Dương ngây ngẩn cả người, chỉ là một cái hôn lên má nhẹ đến không thể nhẹ hơn được nữa, lại làm cho anhngay cả hô hấp dường như đình chỉ, nhìn cái lưng mảnh khảnh của cô, nóikhông ra lời.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, người mà anh đau khổ yêu tám năm Hứa Mạn Tuyết, đêm nay, chủ động hôn anh.
Mừng như điên hệt như nước ấm phá vỡtầng băng, nháy mắt tràn đầy tim anh, khuôn mặt cương nghị mang theotươi cười thỏa mãn, đưa tay ôm cô vào lòng.
Cô gái nhỏ không được tự nhiên tới cựcđiểm thẹn thùng đến đến chết kia không thuận theo giãy dụa, anh không để ý tới sự chống cự vô ích kia của cô, trực tiếp đem cô ôm vào tronglòng, cúi đầu gọi tên của cô: “Tuyết nhi.”
Sức lực so với anh thì không bằng, lạikhông có thể đối diện anh, cô đành phải đem khuôn mặt xấu hổ ửng hồngvùi thật sâu vào trong bờ ngực rộng lớn của anh, lỗ tai gần sát trái tim anh, nghe thấy tiếng tim đập hữu lực của anh.
Cô cũng không biết bản thân đã xảy rachuyện gì, có thể là do không khí vừa rồi rất tốt, cũng có lẽ là do anhđêm nay, thực sự làm cho cô cảm động, khiến cho cô làm ra chuyện tìnhlớn mật như vậy.
Kỳ thật mà nói, bọn họ đều đã lêngiường, cái gì nên làm không nên làm, đều đã làm hết, nụ hôn lên má ngây thơ như vậy, thật sự mà nói là xem như trẻ con, căn bản là không đángnhìn, nhưng không biết vì sao, cô vẫn cảm thấy thật xấu hổ.
Tựa hồ, nụ hôn vừa rồi, không chỉ là cái hôn, còn tồn tại những thứ khác.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, chỉ làđơn thuần vuốt ve, không xen lẫn nhục dục, chỉ cần ôm cô vào trong ngựcnhư vậy, anh cũng đã thỏa mãn, “Tuyết nhi, lần sau chúng ta đi New Zealand ngắm sao được không?” Nơi đó, có bầu trời sao đẹp nhất thế giới, cùng người mà anh yêu thươngnhất thưởng thức thứ đẹp nhất tốt nhất, là một chuyện hạnh phúc cỡ nào.
“…… Ân.” Cô nghe tiếngtim đập của anh, vững vàng cường tráng, một chút một chút, làm cho cảmxúc khẩn trương của cô chậm rãi trầm tĩnh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn ởtrước ngực của anh nhẹ nhàng cọ dụi, sau đó cơn buồn ngủ như thủy triềuvọt tới vây khốn, cô nhắm mắt lại, ngủ mất.
Cúi đầu nhìn nụ cười yếu ớt còn vươnglại bên môi cô, bất giác, anh cũng cười theo. Rốt cục cô cũng vì anh màcười, Hứa Mạn Tuyết, em có biết không biết, vì nụ cười này của em, nếulà muốn mạng của anh, anh cũng bằng lòng.
Em bây giờ, có còn muốn một người có thể dùng cả sinh mệnh đến yêu em không? Anh, có thể chứ?
Sau đêm cùng ngắm sao, có một thứ gì đógiữa bọn họ đang thay đổi, không tiếng động, lại tồn tại rất chân thật,Hứa Mạn Tuyết, cũng không kháng cự anh như trước kia.
Mỗi ngày anh đều lái xe đưa cô đi làm,đón cô tan tầm, cùng nhau trở lại phòng trọ nhỏ của cô. Anh sẽ vì côchuẩn bị một bàn mỹ thực, đút cô ăn no, sau khi ăn xong, anh sẽ mangtheo laptop ngồi trên sô pha xem thị trường chứng khoán, mà Hứa MạnTuyết sẽ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh, xem tivi cùng anh.
Loại không khí ấm áp này, mỗi lần đềulàm cho anh cảm thấy thỏa mãn, phòng của cô rất nhỏ, so với căn nhà xahoa anh mua ở nội thành có thiết bị đầy đủ thật sự là kém nhiều lắm, thế nhưng ở nơi này của cô, anh có một loại cảm giác thỏa mãn mãnh liệt,chỉ cần nơi nào có cô, cho dù là địa ngục, anh cũng sẳn lòng đi theo.
Anh luôn xem công việc như mạng, lần đầu cảm thấy nhiều công việc là một loại trói buộc, nhưng mà ai bảo anh làmột ông chủ vô trách nhiệm cơ chứ, tự mình chạy đến Đài Loan, đem mộtđống giấy tờ quăng cho trợ lý, may mắn, bây giờ khoa học kỹ thuật pháttriễn, lúc này laptop phát huy công năng rất lớn, Anh không cần phải ởtrong văn phòng cũng có thể xử lý công việc, hơn nữa, sự nghiệp quantrọng anh cũng sẽ không thực sự mặc kệ bỏ lại công ty.
Ban ngày anh về nhà của mình mở hội nghị qua webcam với các nhân viên, xử lý các văn kiện và hợp đồng quantrọng. Cho dù anh không ngồi trong văn phòng của Newyork, đám người ở xí nghiệp Phi dương vẫn tiếp tục chăm chỉ làm việc báo cáo công trạng vàhợp đồng thường xuyên, giá cổ phiếu tăng làm cho mấy lão già trong bangiám đốc cả ngày mừng rỡ, không dám dài dòng với anh.
Anh bình thường sẽ không để cho côngviệc chiếm nhiều thời gian ở chung với cô, trên cơ bản một giờ sau, anhsẽ ôm cái người phụ nữ đang buồn ngủ ngồi trước TV kia cùng nhau đi tắmđến thơm ngào ngạt, sau đó lại, để cô cho dục vọng của anh ăn no.
Cuộc sống như vậy, thật sự là làm chongười ta say mê, một ngày lại một ngày, tỉnh lại bên cạnh người phụ nữmà mình yêu thương, nhìn vẻ mặt yên tĩnh của cô khi ngủ, anh liền cảmthấy trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc ngọt ngào đến ê ẩm.
Anh tin tưởng, anh bây giờ, đối với cô mà nói, đã khác xưa, đây, là một bắt đầu tốt đẹp.
Nghĩ đến tối nay cùng cô đi xem phim,anh liền cảm thấy tâm tình trở nên đặc biệt tốt, rốt cục, trong lúc bọnhọ ở chung, càng ngày càng giống người yêu nhau, đưa cô đến nơi đó, quảnhiên là không sai.
“Tổng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




