|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lại có chút chua, giống hệt như tâm tình của cô bây giờ, vào miệng nóng bỏng, đến sau lại biến thành nổi niềm thương nhớ. Ngửa đầu uống lấy một ngụm rượu, đau đớn tựa như rượu đi vào cổ họng một đường đốt cháy toàn thân, tám năm yêu say đắm, hôm nay trong nháy mắt hóa thành hư ảo, trừ bỏ uống rượu, cô không thể nghĩ ra được phương pháp phát tiết nào khác. Trong đầu không ngừng hiện lên tình cảnh hôm nay trong văn phòng của Bách Lăng Phong, kỳ thật từ lúc Bách Lăng Phong bảo cô gọi Hạ Di Hàng đi lên, lòng cô cũng đã hiểu. Nhưng là, cô vẫn chưa từ bỏ ý định, lúc Hạ Di Hàng xuất hiện, gắt gao nhìn chằm chằm cô ta, muốn nhìn cho ra, cô ta có điểm nào hấp dẫn sự chú ý của anh. Nhưng là, cô nhìn không ra. Bộ dạng Hạ Di Hàng không tính là xinh đẹp, nhưng có thể xem là thanh tú, mắt to trong suốt. Tuy rằng chỉ là liếc mắt một cái, cô như thế nào cũng tìm không ra cô ta có điểm nào hấp dẫn Bách Lăng Phong. Bi ai là, cô lại nhìn ra ái muội giữa Bách Lăng Phong và Hạ Di Hàng, lúc đưa cà phê lên cho bọn họ, trong nháy mắt rời khỏi văn phòng kia, cô hoàn toàn hiểu được, người mà mình đau khổ chờ đợi tám năm, hy vọng có một ngày, người đàn ông kia có thể ngoái đầu nhìn lại mình, vĩnh viễn cũng sẽ không yêu cô. Còn gì bi thảm hơn? Thật là khờ, tám năm trước bị cự tuyệt rồi, tám năm sau vẫn như cũ lại không chết tâm, tim rất đau, đau đến tê tâm liệt phế, nếu bản thân không tự trải qua, sợ là vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được. “Tiểu thư, đi một mình?” Dáng vẻ lưu manh tiếng nói nam tính vang lên phía sau cô. Đây là lần thứ 11 trong đêm nay, ân, có lẽ là người thứ 11 đến bắt chuyện? Hứa Mạn Tuyết mặc kệ hắn, đem cái ly trống không đưa đến trước mặt người pha chế rượu , ý bảo lại rót cho cô một ly.[người xấu nên ta để là ‘hắn’ nhé, mý tên này ko xứng với từ ‘anh’ của ta"> “Uống rượu giải sầu càng uống càng không vui nga, không bằng theo chúng tôi cùng nhau chơi đùa?” Phụ nữ đến quán Bar uống rượu, tám, chín phần đều là vì vấn đề tình cảm, phụ nữ trong lòng buồn khổ, là con mồi tốt nhất của đàn ông muốn có tình một đêm. Hơn nữa người phụ nữ trước mắt này, toàn thân cao thấp đều hiện lên mị lực mê người trí mạng, hắn làm sao có thể bỏ qua cho cô? Người đàn ông chưa từ bỏ ý định ngồi vào ghế trống bên cạnh cô, dự định phát huy sở trường dụ dỗ mà hắn luôn cho là sẽ nắm chắc phần thắng, bắt đầu câu lấy vưu vật(báu vật)trời sinh này. “Cút!” Lạnh lùng bỏ lại một chữ, đêm nay cô chỉ muốn một mình uống cho say, không cần đàn ông cái loại động vật chán ghét này đến quấy rầy cô. Khuôn mặt tự cho là tiêu sái lập tức đông lại như bãi phân(anchan: ta thề câu này là đúng với bản covert ta ko hề chém tý nào), trước công chúng, bị người phụ nữ này sẳng giọng thật là mất mặt, làm cho hắn mất hết mặt mũi, hắn hình như còn nghe thấy người pha chế rượu đang cố nén không cười ra tiếng. “Người phụ nữ này, cho một chút mặt mũi…… A!” Người đàn ông duỗi tay tới gần bị cô chặn lại, lại dùng lực vặn, “Ba ba” Hai tiếng vang giòn giã vang lên, tuyên cáo tay heo chính thức lìa đời. Hứa Mạn Tuyết buông cái tay bẩn thỉu kia ra, tiếp tục uống rượu, đối với tiếng mắng chữi thống khổ của hắn làm như không nghe thấy. Nếu chỉ là đến gần, cô có thể xem hắn như không khí không tồn tại, nhưng tên đàn ông ngu xuẩn này, lại không tự chừa lại mặt mũi cho mình, còn muốn động tay động chân, xem như hắn không may đi, tâm tình của cô đang rất xấu, vừa vặn có chỗ trút giận. Nhưng mà đêm nay dường như đã định trước là không cho cô được yên bình, bạn của người đàn ông kia thấy hắn bị thương, đều đi lên vây lấy cô, muốn giáo huấn người phụ nữ cao ngạo này một chút. Từng bước từng bước, lưng hùm vai gấu, nhưng trên mặt lưu manh lại rất nhất trí, xem ra nơi đây cũng không phải chỉ đơn giản là quán Bar. Hứa Mạn Tuyết cô, từ mười bảy tuổi trở đi, liền cố gắng học tập các loại võ phòng thân, nhu đạo, không thủ đạo, Taekwondo đều rất tinh thông, bình thường ứng phó một hai người đàn ông, chỉ đơn giản như là ăn sáng, nhưng là hôm nay, cô uống say chuếnh choáng, hơn nữa đối phương người đông thế mạnh, lần này gặp phiền toái lớn. Nhưng mà, không sao, thực sự không sao cả, cô hiện tại, có ra sao cũng đều cảm thấy không có vấn đề gì, một ngụm xử lý hết ly rượu, đem cái ly đặt xuống quầy bar vang lên thanh âm cực kỳ thanh thúy. “Cùng nhau lên đi, không cần lãng phí thời gian.” Môi nhỏ cong lên, cười lên vừa đáng yêu lại quyến rũ. Mọi người nhìn thấy đồng thời ngẩn ra, người phụ nữ này, thật sự là tai họa, xinh đẹp đến nỗi làm cho người ta phải đầu váng mắt hoa. Trong nháy mắt, tiếng âm nhạc huyên náo, còn có đám người đang nhảy nhót như điên trong sàn nhảy mọi người đều bị nụ cười kia của cô làm cho hoảng sợ, tất cả đều im lặng. Bầu không khí nơi đây trong phút chốc dường như đông lại, đột nhiên,“Người phụ nữ này, tính tình em sao lại hư hỏng như vậy.” Một đôi cánh tay rắn chắc, lặng yên không tiếng động ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của cô, lồng ngực rắn chắc, chặt chẽ dán sát vào sau lưng cô. Toàn thân cô trong nháy mắt cứng đơ, muốn phản kháng, nhưng cánh tay của người đàn ông kia hệt như tường đồng vách sắt, dùng sức như thế nào cũng không giãy ra được. Người này là ai vậy? Tim của cô đập vừa nhanh lại vội, từ lúc cô học võ đến nay, chưa từng gặp địch thủ, nhưng hôm nay, ngay cả việc anh tiếp cô cận khi nào, cô cũng không biết. “Là tôi.” Anh nói khẽ bên tai cô, thanh âm trầm thấp, giống như tiếng đàn violon mềm mại réo rắt trong đêm, tràn ngập từ tính, môi không biết là cố ý hay là vô tình lướt qua vành tai non mịn của cô, làm thân mình cô trở nên cứng ngắc buộc chặt lại. Thanh âm này, thanh âm này rất quen thuộc, loại âm điệu độc đáo này, nghe qua một lần, liền vĩnh khó quên, nếu thanh âm này chỉ có một người mới có, thì đó chính là…… “Lục Phi Dương, sao anh lại ở trong này?” Mang theo bảy phần say, ba phần giận đưa tay đẩy cánh tay anh đang ôm cô ra. Làm cái gì, khi nghĩ đến người đàn ông đang ôm cô chính là Lục Phi Dương, cô liền cảm thấy toàn thân không được tự nhiên. “Hư!” Anh như là đang dỗ dành người phụ nữ yêu quý của mình, “Hỏi vấn đề này, không phải là rất ngốc sao?” “Uy, hai người trò chuyện xong chưa?” Đám người qua đường Giáp Ất Bính Đinh vẫn luôn bị xem nhẹ rốt cục nhịn không được mở miệng khiển trách, kháo(chửi tục a, đồng nghĩa với từ Fuck), xem bọn họ như người chết hay sao? Người đàn ông này vừa xuất hiện, trong mắt liền chỉ có người phụ nữ kia, cũng không thèm để ý đến bọn họ một chút. Khẩu khí này, như thế nào cũng đều nuốt không trôi. “Các người……” Lục Phi Dương nâng con ngươi xinh đẹp lên, lẳng lặng nhìn bọn họ chằm chằm, “Im lặng một chút cho tôi!” Phong phạm vương giả trời sinh, trong chốc lát liền biểu lộ không bỏ sót một chút, thoáng một cái đã hù dọa hết đám người không có đầu óc kia. Cánh tay dùng sức, đem cái người phụ nữ có chút say kia ôm lên, đặt cô ngồi vào ghế. “Ngoan ngoãn, cho tôi 10 phút, là chúng ta có thể đi rồi.” Vừa nói, một bên cởi tây trang thủ công quý báu của mình, nhét vào trong lòng cô. Xoay người phản ứng chụp lấy nắm đầm đến từ phía sau của một người không nói đạo nghĩa giang hồ mà chơi đánh lén, thoải mái chặn lại công kích của đối phương, năm ngón tay đơn giản dùng một chút lực, tiếng xương gãy giòn giã vang lên, anh lại nhấc chân lưu loát đạp đối phương một cước, thành công đá kẻ địch bay đến góc tưởng. Tốt lắm, không đến 5 giây, liền giải quyết xong một người! Còn lại năm. “Tôi không muốn lãng phí thời gian, các người cùng lên đi!” Tiêu sái ngoắc ngón tay, mười phần khiêu khích nhìn năm người kia. 0 Tuy rằng có chút kiêng kỵ thân thủ bất phàm của anh, xem ra là có võ, nhưng bọn họ liếc mắt nhìn nhau, ỷ vào bọn họ đông người, đồng thời đánh tiếp. Ân, phỏng chừng xem ra 10 phút có chút lệch lạc, 5 phút sau, Lục Phi Dương làm cho bọn họ lăn lộn tứ tán trên sàn, te tua hệt như đậu phộng bị bóc võ. Xoay người, nhìn người phụ nữ say rượu ánh mắt có chút mê mang kia,“Kỵ sĩ chiến thắng, có thể yêu cầu công chúa cho một cái hôn không?” “Cái gì…… Sao?” Đầu óc của cô lúc này có chút loạn, cồn trong cơ thể đã phát huy tác dùng, làm cho lý trí của cô chính thức bãi công, suy nghĩ bị đình chỉ. Hơn nữa mọi việc đêm nay phát sinh quá nhanh, rất khó tin, đầu óc luôn luôn khôn khéo của cô vào giờ phút này không có chút ích lợi. Lục Phi Dương cũng không cho cô thời gian say nghĩ, nâng lên cái cẳm mượt mà của cô, đôi môi mỏng trực tiếp ngăn chận cánh môi đỏ bừng của cô. Hứa Mạn Tuyết, nếu anh đã cho em thời gian tám năm, em cũng không thể có được người em muốn, như vậy hiện tại liền đến lượt anh chiếm lấy thứ anh muốn. Bắt đầu từ đêm nay, từ nay về sau, em chính là của anh, dùng phương thức của anh. ——————— Mọi việc, làm sao có thể đột nhiên chệch đường ray đến như vậy chứ? Hứa Mạn Tuyết nhìn đầu tóc đen bóng chôn ở trước ngực mình, trong đầu hiện lên một chút thanh tỉnh. Đêm nay cô rõ ràng chỉ là muốn mượn rượu giải sầu, hy vọng tạm thời quên đi nỗi đau mà Bách Lăng Phong gây ra cho cô, nhưng vì sao lại dây dưa cùng một chổ với Lục Phi Dương? “Em không chuyên tâm, ân?”Đối với mọi thứ của cô anh đều quen thuộc đến kỳ lạ, Lục Phi Dương từ giữa bộ ngực trắng ngần ngẩng đầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




