watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4331 Lượt

bước đi đến phòng của tổng tài.

Xem ra, Bách Lăng Phong hủy bỏ bữa tốihôm nay, là vì hẹn với bạn tốt, nghĩ đến ông chủ của mình, trong đôi mắt thanh lệ hiện lên chút ấm áp.

Đôi mắt đen láy của anh khi nhìn thấy biểu hiện ôn nhu của cô, đột nhiên co rút, xoay người đi vào phòng tổng tài. (anchan: chị làm anh của ta đau lòng a)

Hứa Mạn Tuyết đối với hành vi đột ngộtnày của anh có chút không hiểu, Nhưng mà, Lục Phi Dương tính tình luônluôn cổ quái, đối với sự hỉ nộ vô thường của anh, cô cũng không quá mứckinh ngạc, đứng dậy pha trà cho đại lão gia, đây thói quen trong cuộcsống của những người giàu có, nhiều năm trôi qua như vậy, cô hiễu rấtrõ.

Bách Lăng Phong thích uống cà phê, càngđậm càng tốt, mà Lục Phi Dương, sinh ra và lớn lên ở Mỹ, lại yêu thíchtrà ô long. Hai người kia, đối với việc ăn uống, đều soi mói đến mức làm người giận đến sôi máu, đối với việc pha trà, sợ chỉ có những ngườinghiên cứu trà nghệ nhiều năm mới làm anh hài lòng.

Bồi dưỡng ở đây nhiều năm, Hứa Mạn Tuyết cũng luyện được một tay trà nghệ, Cô đem tách trà nóng hổi đặt lên mặtbàn, mùi thơm nồng đậm của trà từ từ khuếch tán khắp phòng.

Anh cầm chén trà, chậm rải uống một ngụm, cũng không lập tức buông xuống, ngón tay vuốt ve đồ sứ thượng hạng.

Chỉ một động tác nhỏ như vậy, cô biếtnăng lực pha trà của mình cũng không tệ, có thể làm cho Lục Phi Dươngnổi tiếng thích soi mói vừa lòng, cũng không phải ai cũng có thể làmđược. Xem ra, làm thư ký của Bách Lăng Phong, không chỉ có thập phầntoàn năng, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt này, cũng phải giỏi. (anchan: chị cho anh uống thuốc độc anh cũng ko chê đâu)

“Lục tổng cứ tự nhiên, tôi ra ngoài trước.” Mang theo khay trà, cô hơi gật đầu đi ra ngoài, phía sau vắng lặngkhông tiếng động, cô cũng không nghĩ sẽ có người đáp lại. Người đàn ôngkia quả nhiên là ít nói, hơn nữa khi đối mặt với cô, sự lãnh đạm của anh có thể đông lạnh người, ngay cả nói cũng không muốn mở miệng, cho nên,khi không cần thiết, cô cũng không tùy tiện bắt chuyện với anh.

Ở Khai Dương ai cũng nói cô lạnh nhưbăng sơn nếu mọi người nhìn thấy Lục Phi Dương, so với sự lãnh đạm củacô, anh chỉ có hơn chứ không kém.

Ngón tay của người đàn ông, chậm rãi xoa tay cầm của cái tách tinh xảo, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại mộtchút nhiệt độ ấm áp……

Âm nhạc trầm thấp, ngọn đèn lờ mờ khiến cho không khí có chút thong dong lại thư thái.

Nơi đây là khu phố trung tâm của Newyork tại một hội nghị cao cấp tư nhân, người có thể vào ra nơi này, phi phú tức quý(không phải người giàu có thì cũng là địa vị cao sang). Có một câu nói không hề khoa trương chút nào, nếu chỉ là có tiền, chỉ sợcả đời ngay cả cánh cửa cũng không sờ được, hội viên nơi này, thân thếcủa mỗi một người đều kinh người. Quý tộc phân biệt với bình dân, có đôi khi kỳ thật vẫn còn tồn tại. (anchan: quý tộc thì sao chứ nó cũng ăn cơm mà sống giống mình thôi, khinh thường bá tánh bình dân ta là ta cho ăn dép nhá)

“Nghe nói cậu định trở về Đài Loan?” Nghiêm Quân Nghiêu trời sinh đào hoa liếc mắt nói, cười nhìn bạn

củamình, tuy

rằng hơn mười năm nay tất cả tiền cũng đã đem chuyển đến tổngcông ty ở Newyork, nhưng mà con cháu Bách gia vẫn ở tại Đài Loan, Báchlão thái gia còn thường trở về Đài Loan tụ tập cùng mấy ông bạn già.

Bách Lăng Phong thản nhiên gật đầu, tàtà tựa vào trên sô pha, ngón tay thon dài xinh đẹp vững vàng cầm ly rượu chân dài trong suốt, rượu màu vàng óng ánh sóng sánh trong ly, cùng với mùi rượu nồng đậm. Anh lúc này, tựa như một con báo hoang dã đang nghĩngơi, ở trước mặt đồng loại, thản nhiên tùy ý.

Nghiêm Quân Nghiêu tràn đầy ý tứ hàm xúc liếc mắt nhìn người đàn ông từ lúc vào cửa đến giờ vẫn không nói mộtcâu, lại hỏi Bách Lăng Phong, “Sẽ mang Mạn Tuyết đi cùng sao?”

“Ân.” Nhấp một ngụm Whisky, hương vị nồng đậm làm cho đôi mày anh tuấn giãn ra.

Mấy năm nay Hứa Mạn Tuyết đi theo bênngười anh, theo anh bay đến các nơi trên thế giới, mỗi lần anh đến cáccông ty chi nhánh xử lý công việc, đều mang theo cô. Trải qua nhiều nămrèn luyện kinh nghiệm như vậy, Hứa Mạn Tuyết từ một cô gái ngây ngôkhông biết gì năm đó, biến thành một người phụ nữ khôn khéo giỏi giangthành thục, sự trưởng thành của cô, anh đều nhìn thấy.

“Lần này đi bao lâu?”Không tiếng động thở dài trong lòng, Nghiêm Quân Nghiêu đành phải lạitám nhảm một hồi, ai bảo, anh tâm tư tinh tế, không muốn nhìn thấy bạntốt khổ sở làm chi?

“Cậu hỏi nhiều như vậy làm gì?”

“Ai, quan tâm một chút thôi mà.” Khuôn mặt nhã nhặn tuấn lãng hiện lên một chút bướng bỉnh bỡn cợt, “Lâu như vậy không gặp, tớ sẽ nhớ cậu.”

“Hừ!” Bách Lăng Phonglạnh lùng hừ một tiếng, Nghiêm Quân Nghiêu cho tới bây giờ cũng không có chút đứng đắn, ai sẽ tin tưởng người đàn ông này là “Thiên tài” tiếngtăm lừng lẫy trong giới y học?

“Mọi chuyện sao rồi?” Lười cùng người kia nói nhảm, Bách Lăng Phong trực tiếp hỏi người đàn ông từ đầu đến giờ vẫn chưa từng mở miệng.

Lục Phi Dương trả lời anh bằng một cái hừ lạnh, không để ý tới anh.

“Làm sao vậy!” BáchLăng Phong tính tình xưa nay cũng chẳng tốt hơn là bao cũng đáp lễ lạianh bằng một cái liếc mắt, mấy năm qua, cảm tình của anh và Lục PhiDương, càng ngày càng kỳ quái. Có khi cảm giác vẫn giống như lúc trước,lúc mọi người là bạn lớn lên từ nhỏ; Nhưng có khi, anh lại mãnh liệt cảm giác được địch ý của Lục Phi Dương, lúc tốt lúc xấu, mấy từ này có thểdùng để hình dung tình bạn của họ trong mấy năm nay.

Đột nhiên cửa lớn bị đẩy ra, cắt đứttình trạng giương cung bạt kiếm của bọn họ, Nghiêm Quân Nghiêu tiếc hậnthở dài, Nhậm Hạo Đông ngồi bên cạnh Lục Phi Dương, “Phi Dương các cậu có phải là chuẩn bị đấu thầu dự án hàng không của Ý?”

“Ân.”

“Gia tộc Mã Leith cũng cạnh tranh, cậu phải cẩn thận.” Nhậm Hạo Đông rót một ly rượu, nhẹ nhàng lắc lắc nước đá trong ly, tiếng va chạm thanh thúy truyền đến.

“Chuyện này cho tới bây giờ tớ chưa từng lo lắng.”

“Jerry, không phải dễ chọc.” Nói bao nhiêu đó là đủ rồi.

Lục Phi Dương là người nào, từ trước đến nay luôn kiêu ngạo, ai cũng không xem vào trong mắt, đương nhiên sẽkhông sợ bối cảnh của đối thủ cạnh tranh là hắc đạo, nếu không cậu tacần gì phải tranh?

“Ông già nhà tớ đã từng nói, không thể đối đầu chính diện với gia tộc Mã Leith.” Nhậm Hạo Đông thoải mái tựa vào sô pha bằng da mềm mại, thản nhiên nhắc nhở.

“Dự án kia, tớ nhất định phải đoạt được.” Trước mắt Lục thị bọn họ nằm trong giới vận chuyển Âu Châu, tuy rằngphát triển rất tốt, nhưng cuộc đấu thầu đường hàng không mới này, là một cơ hội rất lớn, có thể làm cho lãnh thổ sự nghiệp của anh bành trướngthêm, anh sẽ không bỏ qua.

“Phi Dương, cậu có biết, tớ rất thích giọng điệu này của cậu.” Nghiêm Quân Nghiêu cười đưa cho Lục Phi Dương một ly Absolut mà anh thích nhất.

Lạnh lùng hừ một tiếng, tiếp nhận rượu ngửa đầu uống hết, mùi vị ngọt ngào kia làm cho khóe miệng anh bất giác cong lên.

“Cẩn thận một chút.”Nhậm Hạo Đông cẩn thận dặn dò một tiếng, anh xuất thân từ gia đình hắcđạo, đối với thủ đoạn của người trong hắc đạo rõ như lòng bàn tay, hơnnữa lần này Lục Phi Dương chống lại Jerry, tên kia nổi tiếng là bất chấp mọi thủ đoạn. Anh biết trong chuyện làm ăn Lục Phi Dương nổi tiếng lạnh lùng cứng rắn, anh chính là lo lắng Phi Dương có khi quá mức vô tình,chỉ sợ sẽ mang đến tai họa về sau.

“Yên tâm.” Lần này trả lời anh, là Nghiêm Quân Nghiêu, anh vỗ nhẹ lên bả vai Nhậm Hạo Đông, “Người có thể đánh bại Lục Phi Dương, cũng không phải là gia tộc Mã Leith.”

Tiếng nói vừa dứt, trên ghế ngồi xa hoa, vang lên tiếng cười nam tính, cùng với thanh âm vang dội của nắm đấm.

Yêu thương một người, cần phải có thời gian dài hơn nữa sao?

Mơn trớn chén trà đang tỏa hơi nghingút, Hứa Mạn Tuyết đột nhiên nhớ tới một câu trong quyển sách nào đó mà cô từng xem qua, liếc mắt một cái đã là vạn năm. Đúng vậy, thật chínhxác, liếc mắt một cái đã là vạn năm. Đã từng cố gắng hết sức, trong lòng luôn chắc chắn, vẫn luôn là người kia.

Trở lại Đài Loan cũng đã một tháng, đốivới hòn đảo nhỏ nơi mình sinh ra và lớn lên, tình cảm của cô rất phứctạp, ở tại nơi này có hồi ức thống khổ nhất, nhưng đồng thời cũng làngọt ngào nhất, vui vẻ nhất.

Đã bao lâu cô chưa từng nhớ đến chuyệnnày? Nhiều năm như vậy trôi qua, cô vẫn hối hả ngược xuôi đi theo BáchLăng Phong, mỗi lần đến công ty chi nhánh ở Đài Bắc đều ở lại vài ngàyrồi mới rời đi.

Nhưng là, lần này lại không giống, lầnnày là cô chủ động xin ở lại nơi này xử lý công việc, nguyên nhân là vìmột tháng trước, cô nhìn thấy trong mắt của Bách Lăng Phong xuất hiệnmột người phụ nữ khác.

Rõ ràng, chỉ là một cuộc báo cáo côngtác tháng bình thường, vì sao lại phát sinh chuyện như vậy? Cô nhìn thấy trong đối mắt đen không gợn sóng của Bách Lăng Phong, lóe lên hứng thúmãnh liệt với người phụ nữ tên Hạ Di Hàng. Cô ở bên cạnh Bách Lăng Phong suốt tám năm, khoảng thời gian dài như vậy, cho dù Bách Lăng Phong cóphức tạp khó hiểu đi nữa, nhưng ở một mức độ nào đó, cô tự nhận có thểhiểu được anh.

Cho tới bây giờ cô chưa từng thấy trongmắt anh hiện quang mang, đó là loại yêu thích thuần túy

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT