watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9520 Lượt

mò nha! Phải chăng vì vẻ đẹp thánh thiện, thuần khiết của cô cảm hóa? Hay do cô da trắng chân dài?Hoặc là nhờ ngực cô Cup D sao? Chẳng lẽ do cô có đôi mắt biết nói? 0

– Ưm, không có.

Bingo! Thư đã đoán không sai chút nào! Thảo nào, cô nàng này chưa nghe đồn gì về nó nên lu mờ mà làm trò ngớ ngẩn này là phải.

Nó hít một hơi thật sâu cho đủ dũng khí tổn thương người khác rồi mới mở miệng:

– Xin lỗi em, tôi là con gái.

Tôi là con gái…

Tôi là con gái…

Nữ sinh kia toàn thân như hóa thạch, mặt cắt không ra giọt máu nào bởi câu nói này.

Thư không biết mở miệng thế nào, chỉ đành cúi xuống nhìn đầu ngón chân mặc dù chân đang đi dày. Mãi nửa ngày không thấy có động tĩnh gì, nó mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên. Chỉ thấy cô gái trước mặt đang vừa bấm ngón tay, miệng vừa lẩm bẩm cái gì đó.

Nó nhướng mày khó hiểu. Chẳng lẽ thương tổn lớn quá nên xúc động phát điên rồi sao?

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một bàn chân voi giương lên, “hôn” thẳng vào mặt Thư. Nó vào thế bị động không kịp tránh, lập tức ngã sõng soài ra mặt đất.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn là chủ nhân của cú sút thần tốc kia chính là yểu điệu thục nữ vừa ngượng ngùng vò vò vạt áo, lắp bắp mãi mới nói ra được lời yêu.

Vẻ mặt cô ta bây giờ như hung thần ác sát, nghiến răng gằn từng chữ:

– Thế mà không nói sớm! Bốn trăm hai mươi bảy ngàn đầu tư, sáu cái bánh bị hỏng. Chết tiệt! Lỗ cha nó vốn rồi!

Nói đoạn, cô ta không thèm nhìn Thư lấy một cái, thẳng thừng bỏ đi.

Nó trố mắt nhìn theo bóng dáng nữ sinh kia, tay ôm mặt mà toàn thân đứng hình.

OMG! Một phát hiện mới! Một tài năng tiềm ẩn vừa được khai quật! Làm thế nào mà lật mặt còn nhanh hơn cả lật giấy được như vậy à nha?

Khốn, tính tình như vậy chắc chắn có bạn được…mới là lạ!

Vẫn bài ca muôn thủa, tại sao xung quanh nó toàn kẻ dị dạng vậy trời???

¤ ¤ ¤

Thư xách theo túi to túi nhỏ đi đến sân bóng rổ. Nó sừng sững mở cửa tiến vào trong ném cho Duy và Phong mỗi người một đống túi bánh xong ngồi phịch xuống ghế thở phì phào.

Phong ngồi xuống bên cạnh Thư, nhíu mày đung đưa mấy túi giấy xinh xắn kia trước mặt nó, nhíu mày thắc mắc:

– Cậu tha đống này ở đâu về vậy?

Nó nhăn nhó gắt lên:

– Tha cái đầu cậu ấy! Của fan cuồng hai người đó!

– Fan cuồng?

– Ừ, thì là mấy nữ sinh trong trường mình đó, họ nói rằng sẽ dõi theo từng bước chân của hai người cho dù có bước vào nhà vệ sinh thì vẫn sẽ có camera xuyên thấu, tiếp tục “dõi theo” đấy!

Nghe thế, không nói hai lời, Phong một mạch phi đống túi đựng bánh kia thẳng vào đầu Duy.

Cậu ta còn cũng đang nhíu mày tính đem đống bánh ngọt cho mấy thành viên trong đội bóng, bị dính một cú đau điếng này hơi cúi xuống ôm đầu lên án:

– Thằng khốn! Ông đang làm cái khỉ gì vậy?!

Phong vắt chân chữ ngũ phun ra vỏn vẹn đúng một câu cụt lủn:

– Vứt rác vô thùng nhưng tượt tay ném nhầm loại thùng.

Duy nổi đóa, gã tiện tay cầm quả bóng ném về phía Phong. Tuy nhiên, quả bóng lại chệch quỹ đạo, nhắm chỗ Thư mà bay tới. Nó là một cầu thủ bóng rổ đã quen những tình huống này rồi, nhưng đó chỉ là khi thi đấu, tầm quan sát và sự cảnh giác luôn ở thế thượng phong, còn giờ mọi giác quan đều trong trạng thái buông lỏng và nghỉ ngơi, nên rốt cuộc cũng chỉ có thể theo bản năng nguyên thuỷ nhắm tịt mắt lại đưa tay lên ôm đầu.

Vai Thư đột nhiên bị một bàn tay nắm lấy, với một lực mạnh mẽ kéo nó vào trong lòng.

BỘP!

BONG BONG…

Tiếng đập bóng đầy uy lực, rồi tiếng quả bóng nảy trên sàn vang lên liên tiếp.
Phong ôm chặt lấy Thư, để nó vùi đầu vào bả vai, ánh mắt gã sắc lạnh đến mức làm cho mọi người xung quanh không khỏi cảm thấy sợ hãi mà nhìn thẳng vào Duy:

– Tôi cảnh cáo ông, làm việc gì cũng phải suy nghĩ trước sau! Hiểu chứ!

Sắc mặt Duy trầm xuống, cậu ta nheo mắt nhìn về phía Thư, sau đó im lặng bước đi, mở cửa sân bóng rồi đóng sầm lại.

Thư cố gắng hết sức mới đẩy được Phong ra, nó ngẩn người nhìn về phía cửa chính sân bóng rồi lại nhìn Phong:

– Hai người thật là! Có mỗi quả bóng thôi, đâu cần phải gây gổ với nhau như thể to tát lắm vậy?!

Phong trầm mặc vài giây như đang suy nghĩ gì đó, xong, gã đẩy Thư nằm phịch xuống ghế, ghì hai tay nó lên đỉnh đầu:

– Đồ ngốc, Thư chẳng biết gì cả, đừng có cố tỏ ra như thể mình mạnh mẽ lắm ấy, dù gì Thư vẫn là con gái, vẫn là yếu ớt và chỉ cần Phong hơi dùng sức một chút cũng đủ để Thư không cách nào kháng cự được. Nên biết lo lắng cho bản thân mình một chút, đừng lúc nào cũng thiếu phòng bị như Thư hiểu chứ?!

Nói đoạn, hành động của gã cũng giống như Duy vừa nãy, tức giận đóng sầm cửa lại rồi bỏ đi mất tiêu.

Thư xuýt xoa ôm cổ tay đã sưng đỏ lên vì bị siết chặt, khó hiểu nhìn cánh cửa đã vắng bóng người kia, sau đó lại nhìn về phía các thành viên trong câu lạc bộ. Tất cả đều đồng loạt nhún nhún vai, trong lòng đều ngầm hiểu một điều gì đó nhưng không có bất cứ ý kiến nào, đơn giản là lặng thinh tiếp tục chơi bóng.

Thái độ kiểu này càng làm nó rối ren hơn.

Rốt cuộc mấy người này làm sao nha? Tính cách thất thường thật!

Duy tựa người vào thân cây bàng to lớn ở vườn trường, trên tay cầm một túi đựng bánh kem màu tím, có thắt chiếc nơ xinh xắn ở tay cầm, trầm ngâm đứng đó suy nghĩ miên man.

Bánh kem.

Để học làm thứ ngớ ngẩn này cậu đã phải mất trắng một đêm và làm hỏng không biết bao nhiêu là lần cuối cùng cũng cho ra một chiếc bánh xấu xí nhưng cũng là cái đẹp nhất cho đến giờ phút này.

Kết quả, có tặng thôi cũng không đủ dũng khí để làm, không những thế còn suýt nữa tự mình làm Thư bị thương.

Duy nhìn lòng bàn tay của mình mà không khỏi nảy sinh cảm giác chán ghét. Đúng như Phong nói, cậu chẳng bao giờ suy nghĩ kĩ lưỡng trước khi dẫn đến một hành động bất kì nào, tất cả đều là bởi bản tính trẻ con, đối với việc gì cũng coi nhẹ.

Cậu thực sự là kẻ vô dụng!

– Đứng đây làm chi? Tự kỉ hả?

Một giọng nói trong trẻo mà rất đanh, không phân biệt được âm sắc và thái độ thế nào vang lên.

Là Thu Minh, nhỏ toàn thân vẫn một màu đen đến bôi bác như muôn thủa, hai tay cho vào túi quần, bước đi rất khoan thai tiến về phía Duy.

Cậu ngước lên nhoẻn miệng cười, rồi lại cúi xuống, ánh mắt trở lại vẻ ảm đạm, đáp lại với giọngnói không rõ vui hay buồn:

– Thế còn bà ra đây chi ha? Tính

vô tự kỉ cùng cho vui nhà vui cửa hở bà cố?!

– Haha – Nhỏ bật cười – Có lẽ thế, tâm sự đang đầy mình và dồn nén nhiều nhất vào lòng bàn tay và mu bàn chân. Ông muốn ăn đấm hay bị sút?

– Thôi, tôi xin chọn phương án thứ ba, bà đang đi giày cao gót, tôi mà bị bà sút, thay vì đứng đây tự kỉ thì vô viện tự kỉ dài hạn luôn là vừa!

Minh bĩu môi khinh thường:

– Hừ, thèm vào nói với ông nữa à,

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT