|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
giống như chưa từng được nổi!
Vừa vằn lúc lửa chiến đôi bên đang bốc lên hừng hực thì một giọng nói trong trẻo vang lên:
– Xin lỗi, lớp trưởng yêu cầu thành viên lớp 11B3 thì đến ngay phòng số 13 để họp lớp chuẩn bị cho hội chợ kỉ niệm thành lập trường chiều mai.
Là một nữ sinh với vóc dáng nhỏ bé, không, đích xác là lùn. Nhỏ đứng ở trước cửa sân bóng rụt rè nói. Trên tay nhỏ cầm một con gấu bông màu nâu, một bộ dáng tưởng chừng chỉ hơi búng nhẹ là bay khiến người nhìn, cụ thể là Thư, chỉ muốn….éc… chơi trò SM.
Cả Duy và Phong, cùng với hai Siêu đều đồng thanh quát lên:
– Không họp hiếc gì hết! Không thấy không khí đang gay cấn cao trào sao??!!
Nói xong liền trợn mắt lườm nhau.
Nữ sinh kia lúng:
– Không được, lớp trưởng bảo không được phép vắng ai cả…
Lại đồng thanh:
– Không đi!
– Nhưng…
– KHÔNG NHƯNG NHỊ GÌ HẾT!!
Cô gái kia trầm mặc cúi đầu xuống, con gấu bông trên tay khẽ run run. Nhỏ lảo đảo như u hồn lững thững bước vào trong sân bóng, sau đó ngước lên nặn ra một nụ cười kinh dị.
XOẠT!
Trong khoảnh khắc thần kì đó, không biết làm cách nào, nhưng mọi người thấy con gấu trên tai đã bị xé ra làm đôi dọc theo đường chỉ. Bông trắng bên trong rớt ra, con gấu bông bị chủ nhân thẳng thừng thả xuống sàn như một vật phế thải.
Nhỏ hơi cong khóe môi lạnh giọng hỏi:
– Hỏi lần cuối, có đi không? Yes or no?
Ngay lập tức, toàn bộ thành viên của lớp 11B3 mặt cắt không ra giọt máu, gật đầu lia lịa. Trong thâm tâm ai cũng đều tự hỏi, bàn tay nhỏ bé xinh đẹp kia làm thế nào xé được con gấu bông đó ra nha??
Thật là không thể đùa với lửa!!
Φ Φ Φ
Mở cửa, lom khom bước vào, ngó ngang ngó dọc. Cả một đám người tướng ta không ai giống ai, tất nhiên là ngoại trừ anh em sinh đôi, thế nhưng lại rập khuôn y chang một tư thế đi đứng.
Rón rén – từ chính xác nhất để hình dung hơn vài chục thành viên tập thể 11B3 lúc này.
Tại sao ư?
Tại vì họ đang bước vào phòng số mười ba – phòng hoạt động của hội Cosplay.
Nhưng vấn đề không phải ở đó!
Hội này do lớp trưởng lớp 11B3 làm hội trưởng.
Tuy nhiên vấn đề vẫn không phải ở đó!
Vấn đề là phòng hoạt động của hội như một bãi phế thải. Có thể nói đây là một bãi phế thải quý tộc, bởi phế thải ở đây người thường không có. Mà không, đến quý tộc thì cũng phải bó tay chịu trói!
Lớp trưởng lớp 11B3, hay chính là hội trưởng hội này – Hoàng Kim Long – một kẻ quái dị của những kẻ quái dị, của tất cả những kẻ quái dị! Nếu hỏi mười người về giới tính gã thì chín người nói không xác định, người còn lại thì cũng đồng loại với hắn. Hắn có một mớ những quy tắc sống bất thành văn mà không ai nghĩ ra được.
Người ta nói, Long có một cái nhìn xa xăm mang dáng vẻ bất cần đời, nhìn mọi thứ chỉ bằng một phần ba con mắt. Nhưng chỉ có tập thể 11B3 biết rõ cuộc đời hắn trái ngang nên không thể không nhìn người khác kiểu đấy. Từ bé sinh ra, mắt hắn đã bị lé. Cho nên, mắt hắn luôn nhìn lệch đi so với hướng mặt và kèm theo đó gu thẩm mỹ cũng lệch theo. Chiếc dây chuyền được xỏ bởi những con bọ cánh cam chết khô là một điển hình!
Đã có người vô đây mượn trang phục để mặc biểu diễn, không biết thế nào mà giẫm phải chiếc mảnh sành hình chiếc lá được cắm trong một tấm xốp để rải rác trên bậc cầu thang lên tầng trên phải lên viện băng bó. Nhưng hội trưởng của chúng ta nổi tiếng là vô tư đến mức vô trách nhiệm và vô đạo đức, chỉ tận tụy với bản thân còn ”sống chết mặc bay”, đối với hắn luôn chỉ là một việc nhỏ nằm giữa vô vàn những việc nhỏ khác.
Đặc biệt là vẻ ngoài của Long so với căn phòng mang con số mười ba này thì không khác nhau tí nào. Ngoài kì quái thì vẫn là kì quái!
Trong căn phòng đầy âm khí, một người nằm ngả trên chiếc võng màu xanh, trên người mặc chiếc áo dài đen, mái tóc dài mềm mại rũ xuống sàn nhà, chân đung đưa cùng điệu nhạc không lời Serenata kinh dị làm không khí càng thêm rùng rợn. Ngay khi thành viên đầu tiên của lớp11B3 đặt một bước vào, lập tức giọng nói lạnh lẽo từ trong vang lên:
– Thông báo sáu giờ đúng phải có mặt, vậy mà đã chậm mười bảy phút bốn mươi ba giây. Dương à, em làm ăn kiểu gì vậy?
Cô gái nhỏ vừa nãy – người đã xé tan con gấu bông nghe vậy lập tức xông lên, nhào vào lòng người trên võng, oang oang nói:
– Đức ngài Long ca ca cốc cốc, tại lũ ất kia bảo hoài không chịu nghe làm em tốn bao nhiêu thời gian và toạch mất mấy con gấu bông yêu quý vì bực tức huhu!!
Người đang òa khóc như thật kia chính là -Phạm Nhật Oanh – là một học sinh lớp 10b11, một lớp có thể nói là gần bét của trường. Người kia là Hoàng Rồng Vàng vĩ đại của hội cosplay. Cả hai giống như đang diễn tuồng chèo bi kịch và cũng rất kịch.
Long đưa tay lên xoa đầu Oanh:
– Oh~ Vậy chúng đâu rồi?
Nhỏ sụt sịt lau nước mũi vào áo hắn:
– Híc, xé rồi. Nhưng đồ đã bỏ đi thì không lấy lại. Gấu dễ xé là gấu hàng dởm…
VÙ VÙ!
Một trận gió lạnh đột ngột thổi qua làm tổng thể mấy chục thành viên lớp 11B3 đứng hình. Cô gái này trong người chứa nhiều tế bào bựa bảo sao xác không to lên được??
Long dịu dàng nở nụ cười với cô nhóc kia, phun ra một phát ngôn kinh điển:
– Đồ đã bỏ đi là đồ đáng bỏ đi, đồ đáng bỏ đi là đồ nên bỏ đi.
Xong, ngay khi chưa để ai tiêu hóa được lời nói của mình thì liền ngước lên, ánh mắt sắc lạnh:
– Ngày mai diễn ra hội chợ kỉ niệm thành lập trường, mọi người biết không?
Cả đám không hẹn mà cùng gật đầu.
– Vầy còn đứng đó?
¤¤¤
Phong gác hẳn chân lên trên một chiếc bàn lớn, trên tay cầm một ly trà sen, nhấp nhấp từng ngụm.
Thật sự là rất nhàm chán, vô cùng nhàm chán và cực kì nhàm chán!
Nếu không phải Thư có mặt ở đây chỉ sợ gã đã đạp cửa bỏ đi từ đời tam hoánh nào rồi chứ không ngồi đây mà buồn đời ngáp dài ngáp ngắn như vầy!
Trong khi đó, Duy cũng chán nản không kém, cậu ta ngồi co chân lên ghế, tay cầm hai cốc nước, đổ nước từ cốc này sang cốc khác và ngược lại.
Thỉnh thoảng nước rớt xuống bàn, cậu ta không thèm suy nghĩ mà liền cầm luôn vạt áo người ngồi bên cạnh mà lau làm người ta la ó không ngừng.
Lớp trưởng Kim Long đang bàn bạc nhỏ với lớp phó thấy một cảnh hai màn như vậy thì mất cả kiên nhẫn. Hắn đập bàn quát lên:
– Duy, Phong! Ông duy stop ngay cái hành động ngu xuẩn đó lại, còn ông Phong thì phiền ông có thể bỏ chân đang gác trên bàn kia xuống không? Hội Cos là nơi thiêng liêng cao cả mà hai ông có thể tùy tiện làm bừa vậy sao hở?
Phong hơi nhíu mày, nhưng chung quy tư thế cũng không có thay đổi:
– Hô, thế mà tôi tưởng ông mời tôi đến đây để phá, tiếc thật!
Gân xanh trên trán Long có dấu hiệu co giật. Tên này là khắc tinh của hắn trong suốt quãng thời gian làm lớp trưởng. Từ những vụ phá đám không tên cho đến những vụ trối bỏ trách nhiệm rồi giả vờ ngây thơ vô tội.
Chính tên này cùng với tên Duy khốn khiếp kia đã xây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




