watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9539 Lượt

môi lẳng lặng tựa vào vách tường. Nghe điều gì? Gã không biết nữa!

Huy cúi xuống nhìn người con gái trong lòng mình, hắn khẻ nhếch miệng đưa tay lên xoa xoa cái đầu nhát gan đang vùi vào trước ngực mình kia:

– Haha. Rảnh rỗi sinh nông nổi bỏ tiền mua vé vào coi lớp cô làm ăn thế nào, không ngờ sắp nhàm chán muốn chết đến nơi thì gặp ngay một con ma sợ chính mình. Vui thật!

Thư tức giận đẩy hắn ra, không kiêng nể chút nào giơ chân đá thẳng vào đầu gối hắn:

– Đồ khốn nạn không giới hạn này!

Huy nhẹ nhàng phủi phủi ống quần, trên môi vẫn giữ nụ cười cợt nhả:

– Chẹp, đùa chút thôi, tại trông mặt cô ngu quá trời mà!

– Anh…

– Nhưng…cô nghe thử coi, hình như có tiếng gì ấy!

– Tiếng gì?

Thư một mặt không tin tưởng lắm, tuy nhiên mặt khác vẫn vểnh tai lên nghe ngóng. Quả đúng thật, nó nghe thấy âm thanh như oan hồn bất tán gào thét đòi mạng làm gáy nó bắt đầu lành lạnh.

Thư túm lấy vạt áo Huy, nó luống cuống đảo mắt hoảng hốt nhìn xung quanh.

– Ngu thật mà! – Huy lắc đầu khẽ vẹo má nó
– Chiêu trò của lớp mình mà còn không biết! Đây là một trong những bản nhạc bất hủ do Immediate music sản xuất, bật lên tạo cảm giác ma quái ghê rợn. Cũng sáng tạo, nhưng vẫn nhàm chán! Trò khác!

– Cái gì vậy? Hơ…

Thư chẳng có thời gian tiếp nhận và phân tích những lời nói khó hiểu của Huy, bởi ngay sau đó nó đã bị hắn vác lên vai.

Nó giật mình hô lên:

– Oái?! Anh làm trò quỷ gì vậy?

– Uhm, bắt ma.

. . .

Trên một thân cây cao ngay gần mê cung ma đó, hai anh em Siêu Việt và Siêu Nhân đang ngồi vắt vẻo trên cành. Cả hai người đều rách rưới, hôi hám, ăn mặc chia năm xẻ bảy, trên quần áo còn dính những vệt máu giả chưa khô. Khuôn mặt hóa trang bặm trợn, những vết xước, vết lồi lõm tùm lum trông thật ghê rợn.

Trên tay mỗi người đều cầmmột ống nhòm, dõi theo hai bóng người đằng xa đang men theo vườn hoa của trường mà đường hoàng chuồn cổng sau ra ngoài:

– Nhân, thông báo cho Biladen đi. – Việt buông ống nhòm xuống, lên tiếng ra lệnh.

– Ok.

Nhân rút điện thoại giắt trong túi ra, bấm một dãy số dài rồi đưa lên tai nghe.
Chừng vài giây sau, gã đột nhiên cười đê tiện mà nói:

– Nè bà đen, thành công, Phong đã chậm một bước. Bà đểu thật, dám thay đổi kí hiệu làm cha Phong phải đi đường vòng.

Bên kia truyền lại một giọng nói hào sảng:

– ” Hê, đùa tí mới có không khí! Thật không ngờ chém gió vài đường cơ bản với mẹ Huy về Thư và quan hệ của nhỏ với Huy mà bả đã tin sái cổ đòi gặp nhỏ ngay. Không tổn công tui vô ý một cách cố tình đánh rơi bản đồ mê cung. Thú vị thật! “

– Haha, tên đó vì mẹ mình có thể làm bất cứ việc gì. Mà bà làm sao tìm được địa chỉ nhà Huy vậy?

– ” Gì chứ, bộ ông không biết trình tám nhảm của đội ngũ giáo viên trường mình sao? Mà thôi sớm muộn cũng biết! Còn nhiều trò vui đang chờ đợi anh em nhà ông ở trước mắt lắm đấy! Thế nhé! Ngắt điện đây, tui phải quay lại làm nhiệm vụ, hai ông cũng nhanh nhanh mà trở về hiện trường! “

– Ố kê!

Nhân hí hửng cúp máy, gã hướng phía Việt mà cười gian:

– Bà Thu Minh này cũng thâm đấy chứ!

Việt đung đưa chân, ngả đầu về phía sau ung dung đáp lại:

– Ờm, nhưng sớm muộn anh cũng nốc ao bả cho mày coi, giờ chưa hứng thú. Còn lão Phong khó nhế. Không ăn được rồi…

Nhân nhoẻn miệng tiếp lời:

– Vậy thì đạp đổ thôi!

* *

*

Mờ mịt tối, Thư uể oải lững thững trên đường bước về nhà. Cả chiều hôm nay Thư phải ngồi trò chuyện đến sái cả hàm với một người phụ nữ trung tuổi nhìn có vẻ như rất điềm đạm và ít nói. Đó là mẹ Huy.

Nhưng ông cha ta là không bao giờ có sai: “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong”!

Bả nói hết chuyện trên trời dưới đất, chuyện mặt trăng mặt trời mà chung quy là trò chuyện xong Thư cũng không nhớ nổi cả hai nói gì. Ông nói gà bà nói vịt loạn xì ngầu hết cả lên.

Huy sau khi vác nó đi, không những biết đường men theo cửa bí mật mà chỉ thành viên trong lớp biết, còn có thể an toàn rời khỏi mê cung đi, qua cổng sau và chuồn.
Hắn cứ thế xốc Thư trên vai trong bộ dáng như vầy đến bãi gửi xe ở ngoài trường, ném nó thẳng lên xe máy.

Cả quãng đường, có biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào nó, nếu không phải vì Huy phóng xe bạt mạng làm nó hoảng thì nó đã ngại muốn chết quách đi cho rồi!

Huy đưa Thư thẳng về nhà hắn, chính xác là áp giải Thư, ném cho nó áo sơ mi và quần bò thun của hắn bảo nó thay ra và đi tẩy trang.

Hắn bắt nó phải trò chuyện với mẹ hắn cho đến khi hắn cảm thấy đã đủ. Xong, hắn lấy trang phục cosplay của Thư và bảo nó phải làm cho hắn một việc nếu không sẽ không trả.
Đây là đồ độc quyền của hội cosplay, lỡ mà hỏng hóc thì tên Long lé kia sẽ không tha cho nó!

Thư lo quýnh lên nói rằng nó chằng nghĩ ra chuyện gì để tám thì Huy chắc nịch khẳng định rằng lát nữa nó sẽ không có thời gian để nói gì, sau đó xách ghế xếp lên ban công nằm ngủ.

Khi Huy xuống thì trời đã tờ mờ tối, Thư không dám để Huy chở về bởi trên người nó đang mặc quần áo của hắn, bố mẹ chắc chắn sẽ thắc mắc. Nó tự về thì ít ra ba mẹ sẽ nghĩ đó là quần áo của Phong.

Đẩy cửa chính ra, nó lập tức tháo giày để lên giá, đồng thời lớn giọng chào:
– Ba, mẹ, con về rồi!

– Ừ, con ngoan – Giọng nói trầm thấp quen không thể quen thuộc hơn được nữa vang lên bên tai. Tuy nhiên, đó không phải giọng ba Thư.

Nó tròn mắt ngước nhìn men theo từ đôi bàn chân trước mắt mình lên đến khuôn mặt của chủ nhân đôi bàn chân kia.

Tiếng nói vừa rồi là của Phong, chắc chắn!

Gã hai tay khoanh lại trước ngực, cười đôn hậu đến đáng sợ:

– Hi, về rồi sao? Cả nhà chờ Thư lâu lắm rồi nè!

– Hở?

Thư chưa kịp thích ứng với tình hình hiện tại thì đã bị Phong kéo vào phòng khách.
Ba Thư đang ngồi trên bàn ăn đọc báo, mẹ nó thì bưng tô canh khoai đặt lên bàn. Thấy nó, cả hai cùng không hẹn mà gần như đồng thanh:

– Lớp trưởng nhờ gì mà lâu vậy con? Phong về từ lâu rồi kia!

Thư lắp bắp không nói nên lời:

– Con…con…

Phong ấn nó xuống ghế, cười mỉm chi thay Thư đáp lại ba mẹ:

– À, hôm nay là ngày kỉ niệm thành lập trường nên rất nhiều việc, mà Thư cũng ở trong danh sách cán bộ lớp nên bận bịu suốt à!

– Oh!

– Ra vậy, vậy hai đứa ngồi xuống ăn cơm đi!

Thư trố mắt nhìn Phong, gã chuyển mắt nhìn sang chỗ khác. Ba mẹ Thư không nghi ngờ chút nào liền tiếp tục ai làm việc nấy.

Mẹ nó đi lấy nốt đĩa tôm chiên giòn dưới bếp lên, ba lại phía ngăn kéo gấp báo cất vào. Phong thì đảm đang sắp bát đũa và lấy khăn lau, còn Thư thì ngồi…đổ mồ hôi hột!

Sau đó cả nhà quây quần vừa ngồi ăn cơm vừa xem thời sự.

Phong quả thực đột nhiên có những hành động rất khó tả! Gã cứ liên tục mỉm cười bảo nó ăn nhiều vào, còn gắp thức ăn vô bát nó.

Không giống như thường ngày, Phong hôm nay rất ngoan ngoãn và…éc,

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT