watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9519 Lượt

đến giờ ra chơi chuyển tiết, tiếng trò chuyện, hò hét, cười cợt của các nữ sinh the thé lên làm nó thấy rất nhức tai.

Đã giờ chuyển tiết thư tư, cả đám người vẫn vây quanh Phong, liên tục hỏi:

– Mình làm quen nhé!

– Năm nay có phải Phong sẽ diễn vai Nam Tào trong gala gặp nhau cuối năm của trường mình tháng sau không?

– Ôi chà, thế thì đẹp trai hết biết!

Phong thì rất tự nhiên, chậm rãi đáp lại từng người một.
Bên hỏi, bên đáp, bên khen. Nhìn cái cảnh đó mà Thư muốn bĩu môi ngàn lần khinh bỉ.

Phong thật đáng ghét! Được hotgirl bủa vây nên tự mãn ra vẻ ta đây! Tối qua mới tâm sự trắc trở yêu đương, thế mà sáng nay đã cười nói rất là thân thiện với một đám nữ sinh.

Suy cho cùng, con trai vốn khi sinh ra đã mang căn bệnh sĩ gái mãn tính!

– Thư ởi Thư ơi! Ra bó người gặp nè!

Tên lớp phó bốn mắt từ ngoài cửa thò đầu vào lớn giọng gọi. Thư tròn mắt chỉ ngón trỏ vào mặt mình, ý hỏi ” Tôi? “.

Cậu ta gật đằu như bổ tỏi:

– Ừ, có bé giai lớp dưới đẹp trai cực kì đang đứng ngoài hành lang chờ bà. Nó nhờ tôi gọi bà ra có việc riêng cần hú hí đấy!

Thư nghe vậy khóe môi giật giật. Người ta đang đứng ở ngay ngoài mà to mồm như vậy! Bệnh hám giai của tên lớp phó này lại nổi lên rồi!

Đúng, cậu ta là một shotacon chính hiệu – một kẻ cuồng ngắm những thằng nhóc đẹp trai dưới mười sáu tuổi!

Nhưng tiếc là nhầm, “bé giai” trong lời nói chính là Huy. Tuy nhiên, hắn đã mười bảy bẻ gãy sừng trâu và sắp đạt ngưỡng cửa mười tám tuổi rồi!

Thư bước ra thấy Huy, nó mới sực nhớ vụ hôm qua sau khi nó trở về nhà, lục túi áo ra thì thấy điện thoại mất tiêu. Không cần tiêu tốn tí chất xám nào nó cũng đoán ra là hắn giở trò.

Thư vênh váo đứng ngay trước mặt Huy, một tay chống hông, một tay chìa ra phía trước:

– Đưa đây!

Huy hì cười nắm lấy tay Thư:

– Nói chuyện với người lớn tuổi hơn mà chống hông vậy ha?!

Nó liếc mắt xem thường:

– Với người lấy đồ của mình thì cần chi phải dùng kính ngữ!

– Haiz! Có lòng tốt đến tận cửa lớp trả lại, vậy mà… – Hắn quả quyết quay người bước đi – Sò rí, hỏi điện thoại thì hiện đang cư trú ở hiệu cầm đồ.

Thư biết Huy ám chỉ điều gì, nó túm lấy vạt áo Huy phụng phịu ráng rặn ra lời nài nỉ:

– Anh…cho em xin lại con “dế”!

– Tốt! Thế mới đúng chứ!

Hắn kéo tay nó bỏ điện thoại vào. Ngay khi nhận được đồ cần, ngay lập tức nó đá thẳng vào chân hắn, trợn mắt quát:

– Khốn! Giỡn mặt này!
Đánh xong, Thư giơ ngốn giửa ra rồi chạy, tót vào lớp, hí hửng cầm điện thoại trở về chỗ ngồi.

Lấy tiền đã mất từ tay trộm, lại còn theo ngôn ngữ chính trị là bằng “hòa bình, đàm phán đôi bên”.

Nếu mà kể cho người khác nghe, điều này là không tưởng! Nhưng mà nó lại vừa làm cái việc khó hình dung đó!

Thư mở điện thoại ra, tính coi xem tài khoản của mình có “bay” đồng nào không. Chẳng ngờ được, đập vào mắt nó là một hình ảnh phải dùng từ “khiếp đảm” để hình dung.

Là khuôn mặt Huy, hắn chụp tự sướng mà đơ ra như nước đá ngàn năm, tay còn cầm xấp tiền giơ sát cạnh mang tai.

Hình nền đó làm Thư nghệt mặt ra và muốn rớt thẳng cằm xuống mặt đất.

Nhưng chưa kịp đổi lại hình nền thì một bàn tay từ phía sau chộp lấy điện thoại của nó, kèm theo đó là giọng nói oang oang bỡn cợt:

– Há há, trời ui! Bài hình ‘hốt bôi’ làm nền cơ đấy! Theo trí nhớ tồi của tôi thì người trong ảnh hình như là cái thằng nhóc lớp dưới vừa đứng tình tứ với bà ngoài hành lang đúng hông nhẩy?!

Vẻ mặt Nhân gian trá áp sát về phía Thư, tay cậu ta còn cầm điện thoại vung loạn xạ đủ để tất cả mọi người trong lớp đều nhìn thấy.

Thư ngượng nghịu kéo tai Nhân xuống, với lên hòng lấy lại điện thoại. Nhưng cậu ta lại đưa về phía sau làm nó vướng víu cái bàn khó với tới.

Cả lớp gần như đều vểnh tai lên hóng, thậm chí có vài đứa còn huýt sáo, hô ầm ĩ lên:

– Ếu! Ghê chửa?!

– Up lên “phắc búc” đê!

– …

Mấy nhỏ mới chuyển lớp vào vốn đã không có ấn tượng tốt đẹp gì với Thư, nhất là đợt vừa rồi nó giúp đội bón rổ trường lộn ngược thế trận. Dù thất bại nhưng ai cũng biết đội kia chơi bẩn nên cái tên “Nguyễn Minh Thư” vẫn trở thành huyền thoại.

Nó không hay rằng bản thân đã trở thành tiêu chí và chuẩn mực mẫu hình phấn đấu cho cả con gái lẫn con trai trong trường.

Nay, lại thêm vụ này khiến cho họ càng tầm ngầm cho là Thư giả bộ thanh cao và rất khó ưa. Tuy nhiên, mỗi người đều tự ý thức phải giữ hình tượng và cũng biết nó không phải đối tượng dễ nuốt. Cho nên, có cục tức gì thì cũng đành nuốt vào, ngâm giấm trong bụng.

Thu Minh không tham gia vào trò nháo của bọn lớp, nhỏ đeo tai nghe DJ. Dù vậy, nhỏ vẫn để ý tới sắc mặt của Phong và Duy.

Duy cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt giống như không quan tâm những gì đang diễn ra. Còn Phong thì gục đầu ngủ trên mặt bàn, dù có lẽ…là giả vờ.
Minh cười nhạt, rũ mắt xuống trầm ngâm nhìn màn hình máy nghe nhạc.

Rầm!

Đột nhiên, tiếng đập bàn dứt khoát vang lên đập tan trận xôn xao như cơn sóng xô bờ.

– Ồn ào! Im hết đi!!

Phong lạnh giọng ralệnh, ánh mắt sắc bén quét quanh lớp một lượt. Đến khi tất cả dường như đã ổn định, gã mới lại gục đầu xuống ngủ tiếp.

Nói chính xác, Phong chỉ là đang cố gắng che đậy sự mất bình tĩnh đang ngày càng hiện rõ ra trên khuôn mặt mình.

Phong đã tự nhủ không được quan tâm, nhưng mắt cứ lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, để rồi thấy Thư nắm tay người kia và tim gã lại nhói lên, không còn cách nào khác đành cụp mắt xuống.

Tuy vậy, sau đó Phong vẫn không nhịn được tò mò nhìn ra, không ngờ lại thấy nó níu áo người ta không cho đi.

Thậm chí, gã tự đập đôm đốp vào đầu để ổn định tâm tư. Nhưng hành động luôn đi trước suy nghĩ, cố bằng được và chỉ để chứng kiến Thư đưa điện thoại cho hắn.

Người ta bảo “quá tam ba bận”. Nhưng Phong đã nhìn lén đến bận thứ tư xong tự mua dây buộc mình, ức chế khi thấy tên đó không kiêng dè xoa đầu nó.

Phong từng nghe loáng thoáng các thầy cô có đồn về “tên đó”. Hắn là học sinh cá biệt đã học hai năm một lớp, gia cảnh bí ẩn, thường xuyên nghỉ học và trốn tiết.

Hắn có gì tốt? Chẳng lẽ Thư thích dạng người như vậy? Ở điểm gì kia?

Bộ dạng đẹp trai lạnh lùng chăng?

Phải rồi, con gái thường thích gu đẹp trai lạnh lùng!

Nhưng…phải làm thế nào giờ?

Đẹp trai lạnh lùng…

Đẹp trai lạnh lùng…

Đẹp trai lạnh lùng…

Chết tiệt! Khùng mất thôi!

Cuối giờ, Phong phải ở lại để tập kịch. Thư thì xe đạp bị hỏng nên đành phải lủi thủi đi bộ về một mình.

Nghĩ đến hành động của mình tối qua, nó lại thấy bản thân đúng là tội tày trời!

Lỡ như “cô ấy” trong lời nói có tình cảm với Phong thì sao? Như vậy không phải nó sẽ trở thành kẻ phá đám?

Lúc nhìn Phong quay đi, quả thực Thư chỉ muốn chạy theo mà ôm gã từ phía sau, hỏi bâng quơ y chang gã:

– ” Là tớ thì

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT