|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đột ngột cầm áo vest khoác lên vai Thư, gã cúi xuống bế nó lên. Nó hoảng hốt bám lấy bả vai gã, hô lên:
– Này, cậu làm gì!? Bỏ tớ xuống coi!
– Cậu nên ngoan ngoãn im lặng nếu không muốn tớ áp đảo cậu ra giữa bàn tiệc trong kia làm trò đồi bại.
Thư đỏ mặt dùng tay đấm mạnh vào trước ngực Phong:
– Cậu bị khùng sao? Cậu…
– Im lặng là vàng…- Gã thẳng thừng ngắt lời nó – …tớ dám đấy!
Thư im thin thít không hé ra được một câu, cả Phong cũng vậy. Sắc trời ngày một tối dần, nhiệt độ cũng giảm theo, gã kéo áo quá đầu nó tránh cho gió lùa vào, ôm gọn nó vào lòng chậm rãi đi qua cửa phụ của căn biệt thự lên lầu hai.
*
* *
Thư bước ra khỏi phòng tắm, trên người mặc chiếc áo choàng tắm màu trắng. Mái tóc ngắn ngang vai còn vương những giọt nước li ti rơi xuống bờ vai. Khuôn mặt nó ửng hồng, làn da cũng mịn màng hơn sau khi tắm, đôi chân ẩm ướt bước từng bước nhẹ trên sàn nhà, chỉ lo không cẩn thận sẽ bị trượt chân.
Nó đứng trước gương cầm lược chải tóc mà không hay có người mà ai cũng biết là ai đó vừa xem cuốn Doraemon, vừa thỉnh thoảng nghía sang liếc trộm nó.
Phong có cảm giác bản thân dường như là tên đần độn đến khó tả. Gã không biết mình nghĩ sao mà lại đi chờ Thư tắm xong rồi ngồi thẳng thắn nói chuyện với nhau. Chỉ biết là giờ gã nhìn cái bộ dạng này của nó não sớm đã chuyển sang dạng thiểu năng.
Thư rốt cuộc có coi gã là một thằng con trai không hả trời? Không, phải nói nó có chút cảm giác gì với gã không đây?
Đây là điều mà phong không dám chắc nhất. Gã vừa rồi giả bộ giận dỗi, vậy mà nó còn không thèmđuổi theo gã. Đã thế còn đường hoàng nói chuyện với một tên con trai khác, quá đáng hơn còn cầm tay thằng chả.
Phong còn vì buộc phải tiếp chuyện với khách của ông nên khi cả hai kéo nhau ra ngoài thì chỉ biết trơ mắt đứng nhìn. Mãi mới có thể len lén chuồn theo cửa phụ ra ngoài thì gặp ngay một cảnh tượng chỉ có thể dùng từ mờ ám để hình dung. Gã thấy Thư tựa vào tường, tên kia áp sát vào người nó, hôn nhẹ lên má nó.
Phong lúc đấy chỉ muốn lập tức kéo tên kia ra đánh cho một trận, nhưng đột nhiên nhớ ra mình chẳng là gì của Thư.
Ngay cả khi người đó đi rồi, nó vẫn ngẩn người nhìn theo.
Nghĩ đến đó, tức giận trong lòng Phong lại bừng lên.
Phong đưa tay lên nghịch ngợm lọn tóc còn ẩm nước của Thư, gã vùi vào cổ Thư hít vào mùi hương thoang thoảng vờn quanh nó, ở bên tai nó thì thầm:
– Tớ còn chưa tính sổ vụ ở phòng y tế chiều nay đâu! Giờ đến lúc tính toán sổ sách!
– Hở?
Thư còn đang ngây người chưa biết cái mô tê gì thì đã bị gã kéo về phía sau. Nó mất thăng bằng ngã về phía sau. Trước khi kịp xác định chuyện gì đang xảy ra thì nó phát hiện mình đã nằm gọn trong lòng Phong.
– Cậu biết tớ rất ghét thằng oắt Duy mà cậu lại thân thiết với gã vậy…- Duy nghịch ngợm lọn tóc ngắn cũng của Thư, khẽ hít vào hương thơm thoang thoảng phảng phất quanh nó – …cậu như vậy là có ý gì?
Thư bắt đầu có cảm giác choáng váng, nó lắp ba lắp bắp:
– Ý…ý gì…chứ?
Phong giữ lấy cằm Thư, cắn nhẹ vào gáy nó, gã trầm giọng hỏi tiếp:
– Tên vừa rồi là ai vậy?
Thư ngột ngạt đến sắp chết đến nơi còn đâu tâm tư mà trả lời câu hỏi của Phong đây!
Nó không hiểu Phong, rốt cuộc ý Phong là gì chứ? Tại sao Phong phải quản nó có thân thiết với ai chứ? Phong có thích nó đâu? Ôi trời, càng nghĩ lại càng rối!
Thư run rẩy cố gỡ tay gã ra:
– Cậu…liên…liên quan gì đến cậu đâu…?
Lời vừa dứt, lập tức có một lực phía sau đẩy mạnh nó xuống nệm. Mở mắt ra, hiện ra trước mắt đó chính là khuôn mặt lạnh lẽo của Phong đang ở khoảng cách rất gần. Trong lòng nó không hiểu sao có cảm giác rất hồi hộp, nó luống cuống chống tay đẩy gã ra nhưng hai tay liền bị ghì chặt xuống. Phong nhếch miệng cười khẽ:
– Ha, đúng là không liên quan, nhưng mặc kệ! Tên kia là ai tớ không biết và cũng không muốn biết! Cậu chỉ có thể ở trong vòng tay tớ chứ không có cơ hội nào cho nó! Cậu có thể thích nó nhưng tớ sẽ không cho điều đó xảy ra, cậu có thể đứng về phía nó nhưng một lúc nào đó tớ sẽ cho nó đứng về phía vực thẳm. Hiểu rồi chứ?…
Phong liếm nhẹ lên gò má Thư, men theo đó dịch chuyển dần lên môi nó.
– Oaa!! Hai chị chú làm gì nha??
Ngay lúc đó, một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên. Là bé Ngân – cháu họ của Phong, mới bốn tuổi mà bản tính cái gì cũng tò mò hết trơn! Nó từ lúc nào đã lẻn vào trong, ngồi xổm bên giường, thò mỗi nửa cái đầu lên, đôi mắt to tròn linh động chớp chớp.
Phong khó chịu vì bị phá đám, buông lỏng tay ra, quay sang nhìn bé:
– Bé Ngân sao lại ở đây?
– Ông nội bảo bé Ngân đi tìm chú Phong, ông bảo chủ tiệc thì không được phép đi lung tung. Mà chú với chị đang làm gì ấy?
Phong ngồi hẳn dậy, gã đưa tay lên che miệng làm bộ ho khan:
– È hèm, đang hút bụi cho sạch nhà í mà! Haha.
Nó chu môi, ngây thơ vô (số) tội:
– Ồ!!! Ra là thế! Thảo nào ba và mẹ thường hay hút bụi cho sạch nhà!
– Khụ…khụ….
– Khụ…khụ….
Lần này thì hai tiếng ho khan đồng thời vang lên. Bé Ngân vẫn ngây ngô hỏi:
– Chú chị bị ốm sao?
Phong cười cười xoa đầu nó:
– Không có gì, con ra trước đi chú ra ngay.
– Vâng ạ!
Bé ngoan ngoãn lon ton chạy ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ còn hai người lâm vào cảnh trầm mặc.
Thư ngồi ở mép giường, quay lưng lại với Phong, tay không ngừng vò vò vạt áo.
Trong lòng nó đang rất bối rối, có vô vàn câu hỏi mà nó không dám nói ra.
Tại sao Phong lại tức giận?
Tại sao Phong có ý định hôn nó? Điều đó biểu thị cái gì hay chỉ là đùa giỡn giống như thường ngày?
Tại sao?
Tại sao?
Vô vàn câu hỏi tại sao nhưng vẫn chỉ dám giữ trong lòng.
Phong lúng túng gấp gáp hỏi:
– Tớ…tớ ra trước. Cậu thay đồ nhanh rồi ra ngoài nha.
– Ừm, biết rồi, cậu ra trước đi.
Ngay khi Phong vừa đi ra, Thư lập tức co người lại ôm cả khuôn mặt đang đỏ bừng. Người nó bây giờ không hiểu sao cứ mềm nhũn ra như không có chút lực nào vậy.
Đáng ghét!
Chương 6
RENG!
CỘP!
Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi thúc giục người nào đó mau mau dậy đi học. Theo lẽ thường thì còn phải kêu thêm bét nhất là nửa tiếng đồng hồ nữa bởi chủ nhân của nó thường xuyên đặt lại báo thức thêm mười lăm phút nữa =.=!
Nhưng lần này khác, chưa kịp kêu hết quãng còn lại thì đã bị đập cho nuốt hết những âm thanh hỗn độn vào kia vào trong.
Thư ngồi dậy, dụi dụi mắt rồi vươn vai và đồng thời mở to miệng ngáp dài một cách thô thiển.
Sáu giờ kém hai mươi. Đây là lần
đầu tiên nó biết được thế nào là dậy sớm, nhất là đêm trằn trọc mãi không ngủ được.
Tối hôm qua Thư và Phong sau khi ra khỏi phòng thì không có nói với nhau câu nào. Cả hai giống như người giấy Danbo cứ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




