watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2553 Lượt

ngượng nghịu nói cho chúng tôi biết đã đến lúcquán đóng cửa.
Tôi tiễn em về khách sạn, ôm chặt em và hẹn rằng ngày mai tôi sẽ đến tìm em. Em mỉm cười, dịu dàng nhưng đầy đau đớn, chúc mừng tôi sắp kết hôn. Lời chúc của em nhắc nhở tôi một sự thật cay đắng rằng…tôi sẽ phải để em ra đi lần nữa, dù muốn hay không.
Tôi chôn chân dưới cổng khách sạn cho đến khi bóng em khuất sau cửa thang máy.
….Và bây giờ, tôi nằm lăn trên giường, trằn trọc với những suy nghĩ rối ren.
Tôi phải làm gì?
Kết hôn? Tuần sau tôi sẽ kết hôn. Đúng vậy, và vợ của tôi là Ran.
Nhưng tại sao….mỗi lúc nghĩ đến hôn lễ, tim tôi đau đớn và đầu tôi thì như muốn nổ tung?
Chúa ơi, hãy chỉ cho tôi biết, tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi xoè hai bàn tay, đưa lên ngang tầm mắt. Hơi ấm trên của em vẫn còn lưu lại, cùng mùi hương nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn nơi những ngón tay.
Shiho…
Tôi thì thầm trong bóng tối.
“Anh vẫn hạnh phúc chứ?”_ câu hỏi cuối cùng em nói trước lúc chia tay.
Tôi đáp lại em bằng đôi mắt xa xăm.
“Gặp lại em chính là điều hạnh phúc nhất của đời anh”, tôi nói khẽ với chính mình, không chắc rằng lúc đó, em có nghe thấy hay không.
Chiếc nhẫn đính hôn loé lên những ánh sáng mờ mờ từ ngọn đèn hắt lên.
Tôi nhớ đến gương mặt Ran, vẫn là những giọt nước mắt nức nở, vẫn là bờ vai run rẩy, vẫn là cú Karate siêu hạng. Nhưng tại sao, khi nhìn cô ấy khóc, tôi chỉ thấy buồn chứ không hề thấy đau?
Từ lúc nào, cái tên Shiho mới trở thành nỗi đau trong tôi?
Nghĩ đến hôn lễ tuần sau, tim tôi lại trì xuống thêm một chút nữa.
Thao thức đến 2 giờ sáng, tôi lồm cồm bò dậy, với tay lấy điện thoại.
Nên hay không?
Giờ này chắc em đã ngủ?
Không, em luôn luôn không đi ngủ đúng giờ. Biết đâu đấy…
Trước khi tôi cho mình một quyết định đúng đắn nhất, thì ngón tay tôi đã lướt trên những con số.
Và đầu dây bên kia, giọng em vang lên, rất thấp, dường như hơi hồi hộp.
“Miyano nghe đây?”
“Shiho…uhm…em chưa ngủ?”, quả thật đây là câu hỏi ngu ngốc nhất đời. Nếu ngủ thì sao lại nghe máy được? Hoặc là do tôi đã đánh thức em.
“Uhm, chưa…Có gì ko, Shinichi?”
“Anh có thể…gặp em bây giờ ko?”
“Bây giờ…?”, giọng em hơi ngạc nhiên.
“Làm ơn.”, tôi hạ giọng, gần như rất tha thiết.
Bên kia là một sự im lặng kéo dài. Tôi nghe tiếng em thở, có vẻ như đang run r
CHAP 1 : (Shiho Miyano) Máu và nước mắt
Shiho cảm thấy đau, viên đạn nằm trong ổ bụng, có lẽ đã xuyên qua một bộ phận nào đó. Máu vẫn chảy ồ ạt, thấm qua cả chiếc áo sơ-mi trắng mà Shinichi cởi ra để băng bó cho cô.
Chàng thám tử bế cô trên tay, lưng cõng Ran, cố gắng chạy từng bước nặng nhọc xuống chỗ tàu thoát hiểm. Lửa bao vây tứ phía, hơi nóng hừng hực phả vào mặt Shinichi. Mồ hôi của cậu nhỏ giọt lên gương mặt xinh đẹp của cô. Máu cô đẫm trên bờ ngực cậu. Ran đã ngất xỉu, đang ngủ yên bình trên lưng cậu, mà không biết rằng, giấc ngủ đó được đổi lấy bằng 2 viên đạn trên người Shiho.
Shiho không biết tại sao, khi Chianty chĩa súng vào cô ấy, không một giây suy nghĩ, cô nhào ra đỡ.
Bây giờ, nằm gọn trong lòng cậu, nhìn nét mặt thanh thản của Ran, cô mỉm cười yếu ớt, và hiểu lí do.
Vì cô ấy giống nee-chan.
Vì cô ấy từng cứu cô.
Vì cô ấy là người Shinichi Kudou yêu.
Vì cô ấy….là người duy nhất có thể đem lại hạnh phúc cho anh.
Shiho nhìn Shinichi dịu dàng, đau đớn.
Vì tôi yêu anh.
Nên tôi chỉ cần anh hạnh phúc….
Shinichi đã đến được thuyền cứu hộ. Chết tiệt. Thuyền chỉ giành cho 2 người.
Không chần chừ, Shinichi bế cô đặt lên thuyền, sau đó nhẹ nhàng để Ran vào chỗ còn lại. Nhưng…
Đoàng.
Một viên đạn xuyên qua cánh tay Shinichi, máu anhbắn vào mặt cô.
Cả hai thản thốt quay lại.
Korn.
Nhanh như cắt, Shiho kéo cánh tay Shinichi, làm anh ngã chúi lên thuyền, rút khẩu súng lục ngang thắt lưng của anh, bắn vào Korn.
Gã ngã xuống, một nụ cười độc ác thoáng hiện trên môi.
Shiho lập tức hiểu ra.
Trước khi Shinichi kịp có phản ứng gì, Shiho nhét vào miệng anh một loại bột trắng trắng.
Thuốc ngủ, và có hiệu lực ngay lập tức.
Shinichi trợn to đôi mắt nhìn cô, nhưng cô đã đẩy anh xuống thuyền, nằm kế Ran, còn mình thì một tay ôm ngang bụng, bước trở lại.
Shiho mím chặt môi, cố nén tiếng bật khóc đau đớn, quỳ xuống bên cạnh con thuyền nhỏ.
Cô đưa tay, vuốt nhẹ lên mặt Shinichi-người đang cố gắng khống chế lại cơn buồn ngủ bằng cách cắn môi đến tóe máu.
Từng ngón tay run rẩy, chầm chậm, lướt trên khuôn mặt lấm lem đầy máu và mồ hôi của chàng thám tử trẻ.
– Shinichi, hãy quên Sherry đi. Quên Ai Haibara đi. Quên cả Shiho Miyano đi
Đôi môi Shinichi mấp máy, không thốt ra tiếng, nhưng qua ánh mắt tuyệt vọng ấy, có thể thấy rõ một chữ KHÔNG thét lên trong đau đớn.
Cô lắc đầu, qua mái tóc màu nâu đỏ ngắn bết vào mồ hôi trên mặt, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo mê hoặc. Nhìn gương mặt trắng bệch vì mất máu quá nhiều., dưới ánh lửa đỏ đang nhảy múa cuồng loạn phía sau, khiến Shinichi cảm thấy, cô giống như một thiên sứ vừa bị quăng xuống hỏa ngục.
– Hãy sống hạnh phúc. Quên Shiho đi. Và cả những điều tớ sắp nói với cậu.
Máu từ miệng Shinichi tứa ra, chảy ròng ròng. Nhưng cơn đau đó không bằng một góc nhỏ cơn đau trong tim cậu lúc này.
Ngón tay Shiho lướt lên miệng cậu, quệt đi vết máu. Một nụ cười nhợt nhạt, nhưng rất dịu dàng, nở trên đôi môi anh đào xinh xắn, khiến gương mặt cô như sáng bừng lên giữa trời đêm.
Shiho nhoài người ra trước, cái đau thốc lên từ bụng,khiến toàn thân cô gần như tê liệt, nhưng ánh mắt xanh biếc của cô vẫn lấp lánh một niềm hạnh phúc kì lạ.
Run run, cô đặt môi mình lên môi anh, cảm nhận rõ rệt bờ môi lạnh ngắt của anh đang giật giật, nhưng không có vẻ phản đối. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má, vị mằn mặn hòa cùng vị tanh tanh của máu, đọng trên đầu lưỡi Shiho.
Shinichi muốn nhấc cánh tay lên, muốn chụp lấy cổ cô gái mà kéo xuống, nhưng toàn thân anh không còn chút sức lực nào nữa.
Chưa bao giờ anh thấy hận mình đến vậy!
Cô nhấc đầu khỏi anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đang chìm trong sự bàng hoàng, đau xót, lẫn sự tiếc nuối khôn cùng. Cô thì thầm, nhẹ như tiếng gió thoảng, bằng một giọng trầm lắng, vừa buồn bã dịu dàng, vừa sâu lắng tuyệt vọng.
– Em yêu anh, Shinichi!
Đôi mắt Shinichi dần dần khép lại, không biết Shiho có trông thấy hay không, hai dòng nước mắt đang từ từ lăn dài. Trái tim anh tan vỡ, không phải thành hai mảnh, mà là hàng ngàn mảnh hay thậm chí còn nhiều hơn thế.
Chiếc thuyền nhỏ trôi xa dần…xa dần.
Chỉ còn một cô gái ở lại, trong biển lửa, nắm chặt nút điều khiển quả bom, không dám buông tay.
Lặng lẽ, lặng lẽ…
Nhìn hạnh phúc của cô trôi xa.
Nhìn tình yêu của tôi trôi xa.
Nhưng cô không hề hối hận. Mãi mãi, không-hối-hận.
Cô mỉm cười, buông tay.
Tiếng quả bom tích tắc bắt đầu nhảy số như điên dại.
Shiho gục xuống, trước mắt mờ dần, mờ dần.
Và bóng đêm trở lại.
CHAP 2: (Shinichi Kudou) Ác mộng
Máu.
Nước mắt.
Bờ môi run run của em đặt lên môi tôi. Rõ ràng rất dịu dàng, rất ngọtngào…Nhưng

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT