watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9455 Lượt

qua hay dài lâu đều là vì có một đoạn duyên nợ với nhau thì tôi có duyên nợ rất dài với hơi nhiều người, điển hình là Diệu My. Trong mười lớp khối mười hai, tôi ngẫu nhiên vô học cùng lớp với cậu ta.
“Ăn sáng đi My!” – Tôi thấy Khoa đưa đồ ăn sáng cho My. Trong đôi mắt cậu ấy là cả một trời ôn nhu cùng hạnh phúc, loại ánh mắt chưa bao giờ dành cho tôi. Lúc trước khi còn bên nhau, tôi chỉ có thể thấy trong đó sự yên ổn và dịu dàng.
Trong lòng tôi, thật ra không tò mò về chuyện gì giữa hai người để Khoa dứt ra có một đoạn tình cảm bên tôi. Bọn họ muốn xảy ra chuyện gì cũng được. Tốt nhất nếu đã giấu tôi, làm ơn giấu cả đời.
Tôi về bàn mình, để cặp xuống rất nhẹ nhàng, khi ngẩng đầu lên lại vô tình nhìn qua chỗ Ngạo Quân, bắt gặp cậu ta cũng đang nhìn mình. Tôi không hiểu cái nhìn ấy là gì, có rất nhiều cảm xúc nhào trộn trong đó mà tôi không nhìn ra, chỉ biết là không đe dọa, không nguy hiểm, không xa cách.
Cái vẻ mặt tĩnh lặng ấy quả thật làm tôi nhớ đến chuyện sáng nay. Còn chưa trị được thì tôi sẽ còn thấy có lỗi với bản thân vì để mình chịu ấm ức.
Tự nhắc mình phải nhớ tội của Ngạo Quân một lần nữa, tôi bắt đầu bước vào buổi học.
Từ bé đến lớn, hình như mỗi năm tôi chỉ ốm một đến hai trận, ít khi cảm sốt hay chóng mặt, hồi mẫu giáo lười đi học nên muốn đổ bệnh cũng rất khó khăn. Thế nhưng từ hôm đến Đông Anh đến giờ, đây là lần thứ ba tôi cảm thấy đau trong người.
Cả người rất mệt, bụng co bóp muốn đẩy thức ăn ra ngoài, mồ hôi túa ra từng giọt ướt trán. Ngay lúc này tôi chỉ muốn gục xuống bàn.
Cố gắng cầm cự qua tiết đầu tiên, cơn đau vẫn không thuyên giảm đi, bụng tôi càng lúc càng quặn thắt dữ dội, cơn buồn ói luôn lảng vảng nơi cổ họng. Chưa bao giờ tôi thấy mình mệt thế này.
Tôi định xin lớp trưởng lên phòng y tế nằm một lát, nhưng lớp trưởng vốn là Diệu My, lúc trước đi giao lưu thì chuyển sang cho người khác, bây giờ đã được đổi trở lại. Bảo tôi chạy đi nói với cậu ta là không được khỏe muốn xin lên phòng y tế á? Thôi cứ ghi tên tôi vào sổ đầu bài tội cúp tiết đi.
Tôi cả người mềm nhũn, chỉ biết mong sao đừng gục xuống giữa sân trường, chỉ cần đi được lên phòng y tế thì mọi chuyện sẽ ổn.
Như đã nói, đầu vào Đông Anh còn phải qua kiểm tra sức khỏe, chính vì vậy phòng y tế vốn không hay được dùng đến, có lẽ vì lý do đó mà cô y tá thường bỏ không rồi đi đâu mất. Lần trước lên không thấy, lần này lên cũng không thấy đâu.
Tôi mặc kệ cô ta đi đâu, lần mò đi đến chiếc giường trong cùng, kéo tấm màn che ngăn cách giữa các giường ra sau đó mãn nguyện nằm xuống. Cứ tưởng nằm xuống sẽ khá hơn, không ngờ một cơn đau từ bụng kéo đến làm tôi oằn người lại, dốc đầu muốn nôn xuống sàn nhà.
Mọi thứ trước mắt đều tối sầm, cả người tôi nóng lạnh không đồng nhất, vừa đau đớn, vừa mơ hồ, dần dần chìm vào mất ý thức.
*
Tôi mơ hồ nghe phía bên kia tấm rèm che có tiếng nói, là một giọng nam một giọng nữ rất quen. Nghe qua không được tốt lắm, hình như bọn họ đang cãi nhau. Tôi từ từ mở mặt, muốn lên tiếng gọi ai đó ở chiếc giường bên kia đưa mình đến bệnh viện nhưng lời nghe được lại chặn ý định của tôi lại.
“Em không muốn nó ở trong lớp mình, mà cũng không muốn nó học trong trường mình. Nhìn thấy nó là em lại nghĩ đó là đứa đã ôm hôn bạn trai mình.” – Tôi nhận ra giọng nói này, là Diệu My.
“Em thì không chắc? Cũng ôm hôn thằng khốn Thế Anh đó thôi.” – Còn người con trai chính xác là Anh Khoa.
“Em quay về, anh đã hứa sẽ không mang chuyện đó ra nói mà.” – Nghe qua có vẻ Diệu My đang tức giận.
“Vậy thì em cũng thôi đi, đừng mang Minh An ra nói vào chuyện của chúng mình. Anh đã nói rồi, anh cặp với An là để cảnh cảo em thôi. Ai bảo em bỏ anh theo lão thầy giáo nghèo rớt kia.” – Tiếng Khoa có vẻ mệt mỏi khi phải giải thích. Hóa ra, tôi chỉ là để cậu ta dằn mặt người yêu. Tại sao con người ta có thể diễn tài tình đến thế? Không yêu mà lại có thể giả vờ như rất say đắm.
“Thôi được rồi, vậy nói em nghe, anh và nó có làm gì chưa?” – Diệu My bắt đầu tra khảo, giọng vô cùng nghiêm túc.
“Anh thề là chưa. Là do anh không muốn, nếu muốn thì đâu có khó.” – Khoa trả lời chắc nịch. Tôi trong lòng âm thầm cười ra tiếng. Là ai mất tự chủ? Là ai nói tôi hãy tin? Bây giờ ở trước mặt người khác lại lật lọng một kiểu khác. Hóa ra kẻ mà tôi có tình cảm chỉ là một thằng khốn không hơn.
Tôi thật còn muốn nghe xem bọn họ tiếp tục nói gì, dù sao cũng nên nhìn rõ sự khốn nạn của một gã con trai mang gương mặt đẹp đẽ. Hóa ra bề ngoài hào nhoáng chỉ là để che đi sự thối nát bên trong. Nhưng cơn đau quặn thắt buộc tôi không thể tỉnh táo nữa. Cảm giác buồn nôn lại xộc lên làm tôi cúi người xuống giường, nhưng vì quá đà, tôi té xuống sàn nhà, mọi ý thức kết thúc tại đây.
*
Thế Anh là giáo viên phụ trách đội tuyển học sinh giao lưu chúng tôi, là thầy giáo mới ra trường, hơn tôi hai tuổi. Mọi người đều nghĩ tôi và anh ấy biết nhau tại Trung Anh, nhưng thật ra tôi và Thế Anh đã lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Chúng tôi cùng xóm, khi còn bé còn cùng một tổ đội phá phách, hồn nhiên lớn lên bên nhau, rồi gắn liền với nhau không thể ngăn cách. Thế Anh rất thông minh, học giỏi một cách toàn vẹn tất cả các môn, chơi thể thao rất cừ, lại có một gương mặt điển trai cùng chiều cao lý tưởng, có thể nói là một người hoàn hảo.
Suốt những năm cấp hai và cả hai năm cấp ba, anh ấy là gia sư của tôi. Thực ra tôi không cần phải học thêm, nhưng cả hai vẫn muốn có cơ hội ở bên nhau nhiều hơn, thế nên mượn cớ để ngày nào cũng có thể gặp nhau, cùng nhau chí chóe về mọi thứ.
Khoảng thời gian đó rất vui, mỗi ngày tôi đều phải làm xong bài tập anh giao, sau đó sẽ được anh chở trên chiếc xe đạp khung để dạo vòng quanh Đà Lạt. Ngày ấy, cuộc sống của tôi có thể nói là vô âu vô lo đến mức thụ động. Hằng ngày chỉ quanh quẩn ăn, ngủ, học và chơi đùa với anh.
Lớn lên bên nhau, làm gì cũng cùng nhau, chúng tôi thực sự nghĩ rằng cả hai vốn được sinh ra để dành cho nhau, vì thế không hề mảy may nghĩ đến tình cảm của mình là gì, cứ ở bên nhau như một sự hiển nhiên. Thật ra nếu có thể cứ mãi mãi như vậy, tôi cũng tình nguyện không cần nếm qua cảm giác hồi hộp và những rung cảm yêu đương. Nhưng đó chỉ là phần tôi nghĩ thế, còn Thế Anh thì khác. Là tình cảm nhạt đi hay nó chưa bao giờ thật sự tồn tại, tôi không biết, chỉ biết rằng sau khi Diệu My đến học tại Trung Anh, từ khi Thế Anh thấy cậu ấy, anh đã không còn là anh của tôi nữa.
Vốn dĩ ta không thể trách móc một người vì họ hết yêu mình, bởi vì họ cũng bị kiểm soát bởi con tim mà thôi. Cảm giác từ con tim quyết định hành động và suy nghĩ của họ. Đối với chuyện này, tôi không cảm thấy oán hận hay cay cú. Tất cả chỉ vỏn vẹn là một cảm giác buồn bã luôn cố hữu trong lòng, làm cho bản thân trở nên càng lúc càng trơ lì với mọi thứ, tự tách mình ra khỏi tất cả và trốn trong góc tối của tâm hồn mình.
Tôi và Thế Anh chưa bao giờ là một cặp để nói lời chia tay, thế nên chẳng có gì để cần phải nói với nhau. Anh nói tôi hãy tìm gia sư mới, tôi điềm tĩnh đồng ý. Anh nói tôi không cần phải nhắn tin cùng anh mỗi đêm, mỗi sáng không cần gọi điện đánh thức anh dậy nữa, tôi rất nghiêm túc bỏ luôn cái sim đó đi. Và chúng tôi ngừng liên lạc với nhau.
Tôi đã nghĩ sẽ không bao giờ tìm anh hay chủ động hỏi thăm như một cái cớ để trò chuyện. Thế Anh mà trong lòng tôi nhớ thuộc về tuổi thơ, về những ngày tháng khi chỉ có hai đứa. Còn con người bây giờ đã khác rồi thì tôi cũng không còn gì để níu kéo. Thế nhưng tôi đã không làm được điều đó khi nghe tin ba mình mất. Hoang mang, không biết dựa vào ai, tôi đã gọi cho anh và có lẽ anh đến bên tôi vì một chút tình nghĩa cuối cùng.
Ba tôi mất trong tù vì chứng viêm phổi, đám ma không được tổ chức vì tất cả họ hàng thân thích đều đã quay lưng khi ông bị bắt. Thi thể ông được đặt trong bệnh viện, cha sứ và một vài bác sỹ cùng y tá đọc kinh cho ông, sau đó được chuyển đến lò thiêu.
Tôi không phải là đứa có tất cả, nhưng tôi nghĩ những gì mình có là rất nhiều, thế nhưng trong thời gian ngắn, tôi mất tất cả. Nhìn chiếc quan tài được đẩy đi xa dần, tôi bất giác gào khóc vì gục ngã, muốn chạy theo giữ thi thể ba mình lại. Loại cảm giác cô đơn cùng sợ hãi khi chỉ còn lại một mình bơ vơ là điều rất kinh khủng. Khi ấy, Thế Anh kéo tôi lại, vòng tay giữ tôi trong lòng, cái ôm thân thuộc như những ngày còn bên nhau. Tôi vùi mặt vào ngực anh, nấc lên từng tiếng đau đớn, cảm giác mất mát sợ hãi dần giảm đi, thay vào đó là sự an toàn.
Tôi cứ gục mặt vào lòng anh như thế, cho đến khi bị một lực mạnh kéo ra, còn ngây ngốc chưa kịp hiểu gì đã bị tát đến bật máu miệng.
Tôi nhìn Diệu My đang đứng trước mặt mình, xen vào giữa tôi và Thế Anh.
“Muốn tỏ ra đáng thương để níu kéo sao?” – Vòng tay trước ngực cao ngạo, cậu ta nhìn tôi một một cách khinh miệt, cái nhếch môi coi thường làm tôi rất muốn giết cậu ta ngay lập tức.
Nhưng kỳ lạ là ngay lúc đó, tôi thấy lòng mình bình tĩnh trở lại, bắt đầu có thể suy xét trước sau và nước mắt cũng ngừng rơi. Tôi đưa tay lau đi những ướt át còn trên mặt, kể cả máu và nước mắt.
“Em bình tĩnh đi My!” – Thế Anh ở sau lưng vội khuyên giải.
“Anh

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT