watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9437 Lượt

sau đó vụt tới bên bàn máy tính, bắt đầu học nấu ăn và đan len.
Buổi chiều, tôi đi tìm mua len và que đan. Với kinh nghiệm của người chủ tiệm, tôi mua được một cặp màu bạc. Còn với len, tôi chọn màu trắng ngà. Màu sắc nào khoác lên người Quân cũng đẹp, nhưng tôi lại đặc biệt thích anh gắn liền với màu trắng, giống như một thiên thần mang vẻ đẹp hút hồn, với đôi cánh vô hình khiến anh vượt trội hơn mọi người.
Việc đan len không khó như tôi vẫn hình dung, nhất là đan khăn thì không phải thêm bớt mũi nào, chỉ việc đan liên tục cho đến khi cảm thấy độ dài vừa đủ. Tôi đan liền một mạch từ đêm cho đến sáng hôm sau, bên tai nghe tiếng video hướng dẫn nấu ăn, lâu lâu cái gì không hình dung ra được thì ngẩng đầu lên nhìn một chút.
Khi trời sáng, tôi đã đan được nửa chiếc khăn, định bụng hoàn thành cho xong nhưng vì quá đuối nên buộc phải đi ngủ. Sang này hôm sau, tôi đã biết cách làm mỳ Ý, và chiếc khăn cũng được đan xong. Việc đan lát không khó như tôi nghĩ, có lẽ vì tôi đan món đồ đơn giản nhất, lại chỉ đan suông, không kiểu cách gì. Nhìn chiếc khăn trắng ngà trong tay, lòng tôi dâng lên một cảm giác mĩ mãn. Chắc anh sẽ vui và bất ngờ lắm!
Cho đến giờ, Quân vẫn không gọi điện thoại về, nhưng tôi nghĩ như vậy cũng tốt, dù sao ngày mai là chúng tôi gặp lại nhau rồi. Anh và mẹ đã rất lâu không gặp, có nhiều chuyện để nói, vì tôi mà anh đã bị rút ngắn kỳ nghỉ bên mẹ mình.
Vì ngày mai Quân về, tôi nôn nao mãi mà chẳng thể ngủ được, trong đầu cứ nghĩ về những thứ cần mua để nấu ăn vào ngày mai. Tôi định làm một ít salad để ăn kèm với sparghetti sốt bò bằm, tất nhiên sẽ kèm theo một chai vang trắng thật ngon.
Tôi cứ nằm như thế, nghĩ về những nguyên liệu, rồi nghĩ về vẻ mặt của Quân khi thấy thức ăn tôi chuẩn bị, anh sẽ nói gì, trên gương mặt lạnh lùng kia sẽ biểu cảm gì. Miên man suy nghĩ, cuối cùng giấc ngủ chập chờn cũng tìm đến bên tôi.
*
Bình sinh tôi đã là một đứa trẻ hiếu động, thích những trò cảm giác mạnh, thích đồ chơi của con trai, có thù với kim chỉ và ghét cay ghét đắng việc bếp núc. Nhưng lúc này đây, mọi thói quen và tính cách trước kia đều nhường chỗ cho niềm vui lan tỏa trong lòng. Được người mình yêu chăm sóc chính là niềm hạnh phúc vô tận, nhưng cũng có một dạng hạnh phúc đến từ việc được chăm sóc người mình yêu. Người ta sẽ ăn thức ăn do mình nấu, sẽ mặc đồ do mình may, đó là một sự chiếm hữu đáng yêu.
Vừa suy nghĩ, vừa nấu ăn, tâm trạng tôi tươi tỉnh hẳn. Tôi không bày tiệc ngay, định bụng đợi Quân về tới, trong lúc anh tắm sẽ bày biện mọi thứ. Trước khi đi Quân nói anh sẽ về chuyến bay chiều, hơn nữa về tới sân bay Tân Sơn Nhất, anh chắc chắn sẽ gọi cho tôi. Bây giờ đã hơn sáu giờ chiều, có lẽ chẳng bao lâu nữa là chúng tôi sẽ được gặp nhau.
Tâm tình vui vẻ, tôi nấu nướng xong xuôi liền ra ngoài vườn dạo chơi. Những ánh điện vui mắt đã được bật lên, linh hoạt nhấp nháy liên hồi, làm lòng người cũng xốn xang theo từng nhịp chớp. Sân vườn này rất rộng lớn, cho nên dù ngày nào cũng đi dạo ở đây thì cũng không cảm thấy

nhàm chán hay quá quen thuộc.
Không khí Đà Lạt vốn trong lành, ở đây nhiều cây cối nên càng tươi mát hơn, tôi thích thú tung tẩy tay chân, hít đầy một phổi khí trời thoáng đãng.
Chợt, tiếng nói đâu đó vang lên làm tôi dừng bước. Khi định thần lại, tôi nhận ra là giọng nói của Anh Khoa.
– Chúng mình làm vậy có được không nhỉ?
– Có gì mà không được? Ngạo Quân mà quen với con nhãi Minh An đó thì có phải là bôi tro trát trấu vào mặt bác Hùng không! Chúng mình báo cho bác ấy biết là đúng rồi. Hai người đó sống cùng nhà, không ai coi chừng, đùng một cái dính cái thai thì họa. – Tiếp theo là giọng nói lanh lảnh của Diệu My.
Họ nói gì nữa, tôi không còn nghe thấy, vì bên tai đột nhiên trở nên lùng bùng, mọi âm thanh đều hỗn tạp không rõ ràng. Nói như thế là ông Hùng biết rồi sao? Ông ấy sẽ làm gì tôi và Quân? Chúng tôi… liệu còn có thể tiếp tục hưởng thụ những tháng ngày hạnh phúc?
Trong lòng tôi giờ đây vô vàn câu hỏi, nhưng đáp lại chỉ là sự bất an bủa vây. Hiện giờ tôi chẳng thể nghĩ được gì ngoài những lo lắng. Những ánh đèn đẹp đẽ xung quanh dần mờ nhạt, nhấp nháy như một ma trận kỳ quái, làm tôi chênh vênh, mất phương hướng. Tôi chuệnh choạng bước đi, cố gắng đè nén cảm giác hoang mang xuống. Nhưng vô ích, nỗi lo trong tôi đã trào ra thành nước mắt, cứ thế rơi lã chã, không kìm lại được. Đôi mắt tôi cũng không thể chớp, nó cứ mở đờ đẫn cho nước mắt chảy ra, cả người dường như đã chết đứng. Sự ích kỷ của Khoa và My, tôi sớm đã lĩnh hội qua, tại sao lại không nghĩ đến khả năng này chứ? Hai kẻ đáng chết bọn họ, giờ tôi có đánh họ, mắng họ, thì cũng không thể thu hồi lại những lời họ nói với ông Hùng. Việc lúc này cần làm là đợi Quân về rồi nghĩ cách giải quyết. Đúng rồi, tôi cần có Quân bên cạnh để bình tĩnh lại và tìm ra hướng đi. Anh sắp về rồi, sắp về bên tôi rồi.
Thế nhưng… anh đã không về, cũng không liên lạc. Ngày hôm sau, một nhóm người đến nhà, lắp camera ở hầu hết các hành lang qua lại, nhà ăn, và cả sân vườn. Tôi biết rõ đây là do ông Hùng làm. Bà Hạnh nhìn tôi bất lực, còn tôi thì thấy lòng mình sợ hãi. Thế này nghĩa là hết sao?
Tại sao Quân mãi vần không trở về để giúp tôi bình tâm lại? Chỉ còn hôm nay nữa thôi, ngày mai là kỳ nghỉ đông kết thúc rồi, nhưng anh vẫn chưa trở về, cũng không gọi về cho tôi. Tôi có gọi qua cho Quân vài lần, nhưng đều không thể kết nối, dường như là anh khóa máy.
Chương 21

Trước đây, một vài lần khi đang ở bên Quân, tôi hay ngốc nghếch bắt bản thân tưởng tượng nếu mất anh, mình sẽ như thế nào. Khi ấy, tim tôi đau thắt lại, giống như ngàn vạn mũi tên xuyên qua, trong lòng thì tràn ngập bế tắc và mất mát. Nhưng giờ đây, khi điều đó thật sự xảy ra, tôi chẳng thể cảm thấy gì, tất cả chỉ còn là trống rỗng.
Tôi vẫn ăn, vẫn đi học, hơn nữa còn tìm được một công việc cộng tác viên qua mạng và thêm một công việc là đăng thông tin quảng cáo lên các diễn đàn. Chỉ là, tôi ngủ ít đi rất nhiều, đêm đến thường nằm cuộn tròn trong chăn, hai mắt xoáy sâu vào khoảng không vô định. Giấc ngủ chập chờn của tôi thường bị cơn giật mình quấy rầy, có lúc mơ thấy mình đang đi tìm gì đó mãi không thấy, có lúc mơ mình chuẩn bị đi học nhưng mãi vẫn không thể ra khỏi nhà, lại có lúc mơ Quân trở về, nói rằng chúng tôi hãy quay lại từ đầu.
Cũng như tôi, Quân hoàn toàn bình thường. Anh ăn ngủ đều đặn, ở trên lớp học hành chăm chỉ hơn hẳn, không còn gục mặt xuống bàn nữa. Từ trường trở về, anh ở lì trong phòng làm gì không ai biết, nếu không thì sẽ đi ra ngoài tới tận tối muộn mới về. Nhìn anh vẫn sinh hoạt ổn định, người không gầy đi, trong lòng tôi cũng an tâm ít nhiều.
Tôi không thấy đau, Quân chẳng buồn bã, có lẽ giữa chúng tôi đúng như bà Hạnh nói, chỉ là thoáng qua mà thôi, thời gian qua đi sẽ xóa nhòa tất cả. Sau khi lớn lên, rồi gặp được người thích hợp, lập gia đình, sinh con đẻ cái, thỉnh thoảng mệt mỏi với hiện tại, tôi sẽ hồi tưởng về khoảng thời gian hạnh phúc bên anh, như vậy là đủ rồi.
Tình yêu vốn là chuyện của riêng mình, đau thương tất nhiên cũng là chuyện cá nhân. Dù cho có mất mát cùng cực, hay chịu đựng những biến cố to lớn thế nào đi nữa, mọi thứ xung quanh vẫn tiếp tục đi trên quỹ đạo của nó. Đêm đen buông xuống đều đặn, tập cho tôi thói quen ngồi bất động chờ trời sáng. Rồi khi mặt trời nhô cao, ánh nắng lấp lánh bung mình trong không gian, vỡ vụn ra từng giọt vàng ươm, chúng tôi sẽ lại tiếp tục bước đi trên con đường đã chia hai ngả.
Thời gian tích tắc qua đi, ngày thi học kỳ đã dần đến gần. Theo lịch của nhà trường, chúng tôi được nghỉ học năm ngày để ôn thi, sau khi kì thi kết thúc, nấn ná thêm mấy ngày để biết điểm là có thể nghỉ Tết.
Từ sau đợt Giáng Sinh, tôi hình thành thói quen ở lì trong phòng, lúc không học bài thì lên mạng làm việc, cơm canh đều có người mang lên tận nơi, sau đó dọn xuống. Ở mãi trong phòng thế này, tôi chợt hiểu ra vì sao có rất nhiều bậc thánh nhân đã tìm đến những nơi hoang vắng mà ẩn cư. Hóa ra, một mình cũng không phải là cô đơn, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng, giống như mọi sự đời ngoài kia đều không thể ảnh hưởng đến mình. Hơn nữa, ở trong phòng thế này, da còn trắng ra nữa. Đem so với tấm hình chụp gần đây nhất ở Nha Trang, tôi rõ ràng đã trắng hơn vài phần. Lần đi Nha Trang hôm đó, bọn tôi đã chụp rất nhiều hình, cũng không ít tấm của tôi và Quân chụp riêng.
Ngồi khoanh chân trên giường, tôi chậm rãi lật từng trang album, kỹ càng ngắm nghía từng bức ảnh. Nha Trang thật đẹp làm sao! Biển xanh ngát vừa nhìn đã thấy mát mẻ, bãi cát trắng tinh và mịn màng như bột mì, lại thêm trời lúc nào cũng trong vắt. Vì thế, mỗi tấm ảnh chúng tôi chụp đều rất đẹp. Nếu có thể, tôi muốn được quay lại đó. Ở đó, có rất nhiều kỷ niệm của tôi và Quân, có tiếng cười của anh, có cả tiếng sóng biển đang xen trong những lời thì thầm yêu thương anh dành cho tôi. Tôi muốn trở lại đó, tìm kiếm chút cảm giác xưa cũ. Từ ngày Quân đi, lòng tôi hoàn toàn chết lặng, một chút vui vẻ hay đau buồn cũng không còn tồn tại nữa. Cứ mãi trống rỗng thế này, tôi có lúc còn tự hỏi mình là ai.
Thế nhưng trống rỗng không phải là tệ hoàn toàn. Trước mặt tôi lúc này đây là bảng

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT