|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
trên tay cây thước, anh ta chỉ vào tôi từ trên xuống dưới. Giọng nói và cử chỉ này có phần không giống con trai cho lắm.
“Vâng. Chiếc váy em đặt chị đã làm xong chưa?” – Khoa dứt lời là lúc tôi lập tức hiểu ra. Người con trai trước mặt tôi là một chàng trai đồng tính.
“Xong rồi cưng ạ. Đẹp vô cùng.” – Chàng trai tóc vàng khi được hỏi đến lập tức đảo mắt vòng tròn, hai tay vung vẩy như để diễn tả vẻ đẹp của chiếc váy nào đó.
“Vậy làm phiền giúp em nhé.” – Khoa cười rạng rỡ, bàn tay vòng ra sau lưng tôi, nhẹ nhàng đẩy tôi về phía trước.
“Rồi rồi. Ngồi đợi đi nhóc đẹp trai!” – Chàng trai tóc vàng nháy mắt với Khoa, cười duyên dáng sau đó đi vào bên trong. Thấy tôi còn đang ngờ nghệch đứng đó, anh ta lại chỉ thước vào tôi mà nói: “Theo chị cưng! Em sắp lột xác từ vịt thành thiên nga rồi.”
Tôi gật gật đầu rồi ngây ngốc đi theo. Cái gì mà vịt hóa thiên nga? Tôi cũng có chút nhan sắc đấy chứ. Mắt không quá to nhưng có con tằm ở đuôi mắt, lúc mới sinh ba tôi nghe mọi người mách nên dùng kéo cắt trụi lông mi vì thế bây giờ nó rậm đen cùng dài và cong, mũi không quá cao có điều nó không hề tẹt, gương mặt cân đối không góc cạnh, môi hơi bạc màu nhưng đảm bảo không sứt mẻ miếng nào, nói về hàm răng tất nhiên đều tăm tắp và sáng bóng. Tôi vịt ở cái chỗ nào hả? Ít nhiều cũng cao một mét sáu ba, không phải người mẫu nhưng tôi cũng thuộc dạng cao. Có lẽ là vì khi còn bé thường leo trèo và chạy nhảy nhiều bởi vì tôi thực chất cao hơn ba mình.
Anh chàng tóc vàng hoe dẫn tôi đi vào một căn phòng có những tấm gương rất lớn, bảo tôi ngồi lên ghế sau đó bắt đầu trang điểm cho tôi.
“Em là gì của Khoa?” – Vừa làm việc anh ta vừa hỏi.
“Dạ… bạn gái.” – Lần đầu tiên tôi thật sự thừa nhận với người ngoài.
“À, em là Diệu My đó hả.”
Diệu My? Nghe đến cái tên này lập tức sống lưng tôi cứng đờ, cả người lạnh toát.
“Em…” – Tôi lúng túng vì anh ta đã dừng hẳn công việc lại để nhìn tôi chờ đợi câu trả lời. Tôi nên như thế nào đây? Diệu My là trùng tên hay là lại cái định lý khốn kiếp trái đất tròn.
“Em là Minh An.” – Tốt nhất hãy luôn nói thật. Bởi vì một lời nói thật dù mất lòng có thể chấm dứt mọi chuyện ngay lúc đó. Còn một lời nói dối sẽ luôn mở ra những rắc rối tiếp theo.
“Ôi! Chị xin lỗi! Chị nhớ nhầm tên em.” – Chàng trai tóc vàng hoe phá lên cười gượng gạo, bàn tay lại tiếp tục công việc với gương mặt tôi.
Xem ra có gì đó về Khoa mà tôi không biết. Chết tiệt! Sao tôi lại quên, Diệu My mà tôi biết vốn là học sinh của Đông Anh cử đến làm học sinh giao lưu ở Trung Anh. Xem ra, đúng là cùng một người rồi.
Cả hai chúng tôi đều im lặng cho đến khi hoàn thành, đến lúc này anh chàng tóc vàng hoe mới tránh ra một bên, ngừng che tầm nhìn của tôi vào gương.
“Gương mặt của em vốn có nét rồi, với lại ban ngày nên chỉ trang điểm nhẹ cho nổi bật một chút thôi.” – Thấy tôi không nói gì, anh ta vội giải thích.
Tôi mỉm cười, so với lúc chưa trang điểm thì không khác là mấy, chỉ có điều ngũ quan trên mặt trở nên rõ ràng cùng sắc nét hơn, môi cũng đậm màu hơn, má hồng làm gương mặt tôi bớt nhợt nhạt.
Tiếp sau đó tôi được đưa cho một bộ váy trắng, sau đó bị đẩy vô phòng thay đồ, một mình loay hoay tự mặc vào. Chiếc váy rất vừa vặn với cơ thể. Phần thân trên ôm sát người, hai quai váy thiết kế hờ hững nằm dưới vai, thân được may bằng vải hơi cứng, nhúng bèo công phu làm nó mềm mại từng gợn che đến đùi tôi. Nhìn qua có thể thấy chiếc váy này không phải hàng mua ở chợ, từng đường kim mũi chỉ cùng với thiết kế rất tinh tế.
Ra khỏi phòng thay đồ, tôi thấy một đôi giày trắng quai trong để phía trước, đoán nó dành cho mình, tôi tự giác mang vào. Giày rất vừa chân, cao khoảng mười phân, quai mềm lại lại rất đẹp mắt.
Khi tôi đi ra, chàng trai tóc vàng hoe khoanh tay nhìn tôi mất ba giây, gật gù vừa ý sau đó kéo tôi đến bàn làm tóc. Tóc tôi vốn đen tự nhiên, không duỗi cũng không uốn nên có thể xem là khá khỏe mạnh, bóng mượt. Đầu tiên anh ta dùng máy sấy làm cho phần mái của tôi trở nên bồng bềnh, sau đó chia tóc thành từng cụm, uốn xoăn phần đuôi thành ống tròn.
Cuối cùng, tôi hoàn thành cái gọi là “lột xác”, trông bộ dáng lúc này rất giống một con búp bê. Đối với ngoại hình này, tôi nhìn cảm thấy không chút cảm xúc. Nếu tôi nhớ không lầm, ngày đầu tiên Diệu My đến chào trường mới, chiếc váy ấy, mái tóc ấy, đôi giày ấy, giống hệt tôi lúc này.
Tôi đi ra ngoài trong sự trầm trồ của Khoa và chàng trai tóc vàng hoe, cảm nhận nét mặt mình càng lúc càng lạnh đi.
Lên xe, tôi và Khoa hai mặt nhìn về hai phía cửa sổ, tài xế ở bên trong im lặng lái. Trong tôi lúc này là một cảm giác nặng nề cùng chán ghét. Đột nhiên dự cảm không lành lởn vởn làm lòng bất an.
“Cậu ổn không?” – Có lẽ sắc mặt tôi rất tệ nên Khoa phải lên tiếng hỏi.
“Ổn.” – Tôi nghe giọng mình lạnh băng. Trong lòng tình cảm dành cho Khoa trở nên rất mỏng manh. Ngay cả cái lòng tin mà tôi nghĩ là đúng đắn cũng bắt đầu ngọ nguậy.
*
Tiệc cưới của ba Quân được tổ chức rất hoành tráng tại nhà hàng khách sạn sang trọng nhất Đà Lạt. Khi tôi đến, hàng loạt những chiếc xe con đắt tiền đang nằm trong bãi đậu.
Tôi miễn cưỡng khoác tay Khoa, cả hai cùng tiến vào sảnh lớn. Bên trong đã đông khách, những bộ váy sang trọng cùng vest lịch lãm sóng vai với nhau đầy quý phái.
Tiệc cưới khoảng hai trăm bàn, toàn bộ trải khăn trắng muốt tinh khôi, bộ đồ ăn sáng chói cao cấp, những chiếc ly pha lê đẹp mê mẩn. Hai bên lối đi được kết rất nhiều hoa hồng trắng. Nếu tôi nhớ không lầm, hồng trắng có nghĩa là sự sở hữu. Tức là ngoài em ra chẳng ai có thể xứng đáng đi bên tôi và cũng không ai đủ tư cách bên em ngoài tôi. Xem ra đám cưới này tốn không ít tiền của và công sức.
Tôi cùng Khoa đi thẳng đến chỗ Ngạo Quân cùng Đình Văn đang ngồi. Bộ ba này hình như có xu hướng mặc đồ trùng nhau. Chiếc jean đen và áo sơmi trắng đóng thùng tầm thường khoác lên người họ lại mang một sắc thái hoài toàn khác. Đối với Khoa, chiếc áo sơmi trắng làm nổi hẳn lên những cơ bắp của dân chơi thể thao, trông vô cùng khỏe khoắn và rắn chắc Phần Đình Văn nhìn qua đã thấy một trời lãng tử mơ màng. Riêng Ngạo Quân, vốn cao hơn hai người bạn mình một chút, cơ thể lại mảnh khảnh mỏng manh, nước da trắng như đậu hũ non thoạt nhìn rất thư sinh. Thế nhưng đôi mắt kia hình như lúc nào cũng mang theo tia nhìn nguy hiểm lạnh lẽo, mái tóc bồng bềnh vài sợi rơi rớt làm ánh mắt lúc ẩn lúc hiện khó đoán, nét mặt trong trẻo lại rất hờ hững giống như kẻ làm chủ mọi thứ. Cậu ta thư sinh nhưng không phải là mọt sách dễ bắt nạt.
Sự xuất hiện của tôi đối với hai chàng trai đẹp đẽ kia hình như không có chút ngạc nhiên. Riêng Ngạo Quân hình như có đặt mắt qua tôi một chút. Còn Đình Văn trước sau chìm trong âm nhạc từ chiếc tai phone, không buồn ngó ngàng xung quanh như thế nào.
Tôi được xếp ngôi cạnh Quân và Khoa. Khách khứa bắt đầu đến đông dần, nhân viên nhà hàng giúp họ tìm chỗ ngồi, tuyệt nhiên không để ai ngồi thêm vào chiếc bàn của chúng tôi.
Ngồi cạnh Quân, tôi cảm nhận rõ hàn khí của cậu ta tỏa ra, rất lạnh lẽo cùng âm lãnh. Có vẻ như đám cưới này là điều cậu ta không chào đón.
Bốn người chúng tôi hoàn toàn chìm trong im lặng, Văn nghe nhạc, tôi mải suy nghĩ về Khoa và My, Khoa đang nhắn tin với ai đó, còn Quân vốn trước sau vẫn luôn ít nói, chỉ lặng lẽ uống bia một cách từ tốn, nhưng uống không hề ít.
Tiếc cưới bắt đầu, cô dâu chú rể được mời lên sân khấu, tôi dõi mắt nhìn theo. Có một dòng điện chạy dọc sống lưng, cả người tôi đột nhiên lạnh toát, phần gáy đau buốt. Người phụ nữ được gọi là cô dâu trong ngày hôm nay tôi không những biết mà còn từng sống cùng một nhà.
Tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của mình bắt đầu nhanh hơn, nhịp tim cũng không còn bình thường. Sau tất cả những gì gây ra, giờ bà ta đang làm đám cưới và chuẩn bị sống hạnh phúc sau đó lại lợi dụng thời cơ để tiếp tục lừa gạt sao?
Tiệc cưới bắt đầu, bốn người chúng tôi hầu như chỉ uống, Khoa kể một vài câu chuyện vu vơ, thỉnh thoảng gắp thức ăn vào chén tôi. Ở trên kia, cô dâu chú rể đang dắt tay nhau đi mời rượu từng bàn, chẳng mấy chộc nữa sẽ đến chỗ chúng tôi.
“Cậu ăn một chút đi chứ.” – Thấy tôi không đụng đũa, Khoa nhắc nhở.
“Không.” – Tôi cũng giật mình vì giọng nói của mình. Nó khô khốc và lạnh đến tàn nhẫn. Cả Ngạo Quân đang trầm tư gì đó cũng phải quay qua nhìn tôi một cái.
Ngay lúc này, bóng hai nhân vật chính của bữa tiệc đã xuất hiện ngay bên bàn tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn cô dâu nhếch môi cười. Bà ta cũng nhìn thấy tôi ngay khi vừa đến bàn. Nét mặt kia đang cười rạng rỡ lập tức đông cứng, đôi mắt tôi sầm, sắc mặt nhợt nhạt đến vài phần.
“Thằng nhóc này, hôm nay ba mẹ phải mời rượu con thế này đây.” – Không hề hay biết về sự thay đổi nét mặt của vợ mới cưới, ba Quân đưa ly bia ra mời cả bàn.
Cả bốn chúng tôi cùng nâng ly cụng hai nhân vật chính. Sau đó cả tôi và Quân đều đồng loạt uống cạn.
Tôi nhìn người phụ nữ khốn kiếp trước mặt, môi nhếch lên cười đầy khinh miệt. Một giây sau, tôi đứng lên, thẳng thướng toilet mà đi.
Tôi rất muốn vốc nước tạt lên mặt, nhưng lớp make up sẽ bị loang lổ. Đành vậy, tôi đứng dựa người vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




