watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8764 Lượt

là để thực hành tiết kiệm chống lãng phí nhưng lại yêu cầu phòng kế toán xuất chi mua 5 xuất quà gấp đôi lần tiền quà cho phòng để biếu mấy anh bên Bộ. Tôi điên hắn lắm, cứ nhịn mãi sẽ có ngày cái ruột ngựa trong bụng tôi không chịu được nó sẽ sổ toạc ra lúc ấy tôi sẽ trừng trị cái thói khôn vặt của hắn. Hắn biết tôi không ưa hắn nên hắn cũng chẳng cần phải phí sức yêu quý tôi, hắn tìm mọi cơ hội để xếch mé hay bới lông tìm vết với tôi nhưng tôi nào đâu có sợ, chỉ tội con bạn tôi cứ mặt xanh như đít nhái mỗi khi tôi đốp chát thẳng vào mặt hắn.

Thấy tôi háo hức ra mặt, thay đổi chóng vánh so với cái thái độ mệt mỏi trước đó Nhi ngạc nhiên vô cùng nhưng nó có cái cách suy nghĩ làm dịu đi những nghi vấn trong đầu, với nó tôi là đứa đã nhiều tuổi mà chưa có bạn trai nên tâm sinh lý bất ổn định là lẽ thường. Nó thường nhìn tôi cảm thông lắm, tôi điên người vì tức, tâm lý bất ổn định mà tôi biết nhận thấy cái thằng bạn trai của Nhi là một tay thanh niên gia trưởng, bảo thủ và cố chấp à. Nhi không nhận ra vì nó yêu điên cuồng với một suy nghĩ cổ hủ như ở thời kỳ nguyên thủy, nó chiều tay ấy như chiều vong, nhẹ nhàng cứ gọi là bố mẹ phải thấy tủi thân. Tôi thì không, trong cái thời đại mới rồi, nhất là Nhi lại làm báo phải bảo vệ cái quyền của phụ nữ là được yêu thương chứ, tôi lên án cách xử sự của Nhi, nếu tôi là Nhi, tôi đã cho hắn đi tàu suốt từ đời tám hoánh nào rồi.

Đi chơi thì đồ của Nhi bao giờ nó cũng phải tự xách vì người yêu nó quan niệm cứ mang vác đồ cho bạn gái sẽ bị thiên hạ cười chê là bưng đít phụ nữ… Cái tính nhu mì ấy của Nhi làm sao tôi đồng tình cho được, cứ trông vào cái tấm gương trước mặt như thế, ai mà dám mạo hiểm nhất là khi tôi đã tôn thờ chủ nghĩa độc thân.

Tôi là tôi, là một đứa con gái với rất nhiều quan niệm sống khác người. Trong khi mọi người cố gắng sống khôn khéo, dỹ hoà vi quý ở cái thời đại mà khôn thì sống, chống thì chết này thì tôi lại không như họ, tôi sống thẳng thắn, yêu hay không yêu cũng rõ ràng. Tôi không nhắm mắt cho qua những chuyện vô lý, bất công. Tôi không thoả hiệp với cái sự nhu nhược, không bỏ qua cái xấu xa, không chủ nghĩa bè phái…tất cả những điều ấy làm tôi khác người.

*
* *

Ngày tôi khoác cái ba lô lên đường với niềm háo hức lạ kỳ, mẹ đứng khoanh tay trước cửa nhìn tôi vẻ thắc mắc, mẹ ngạc nhiên vì cái nét rạng ngời ít có ở tôi trước mỗi chuyến công tác, bà quay đi cười, chắc bà nghĩ tôi bắt đầu “in love” ai đó. Tôi ôm hôn mẹ và lẩm bẩm “Never fall in love!”. Mẹ nghe câu được câu mất tưởng tôi chào mẹ nên nói “Ừ, thôi đi đi con, đi cẩn thận nhé!”. Tôi phá lên cười vẫy tay chào mẹ và chui tọt vào chiếc taxi đang chờ sẵn. Tình yêu ư, tôi nhún vai, với tôi nó quá là xa xỉ và mơ hồ, tôi sẽ sống một cuộc sống như bác tôi để hoàn tất cái tham vọng trở thành nhà báo lừng danh của mình.

Tôi đến nơi tập kết khi Nhi đã chờ sẵn, tay người yêu Nhi cũng đang ở đó, hắn cứ đeo bám Nhi như kèm kem, yêu mà thế này, mà mất tự do thế này thì ở giá cho xong. Tôi cứ để Nhi thoả sức dỗ dành “trẻ con”, tôi lẩn ra phía gốc cây, quăng cái balô xuống đất, nhăn mặt vì mấy con kiến lăng xăng chạy trên mắt kính, mặt tôi đỏ gay vì nắng, tôi đang nhăn nhó nhìn trước ngó sau thì thấy trước mặt một chiếc ô tô trông quen quen đi từ từ tới. Tôi mở to cặp mắt nhìn vì tò mò, cái bóng dáng bước xuống xe cũng quen quen.

Thuỳ ! Tôi vội vàng đứng thẳng người, miệng nở nụ cười tươi rói định xăng xái bước tới thì thấy cửa xe bên kia bật mở, một anh chàng cao lớn, chững chạc bước xuống cùng cái vali to tướng. Tôi chưng hửng, vội vàng rút vào cái mai rùa, đứng len lén từ xa nhìn Thuỳ. Bạn trai Thuỳ, tôi đoán thế, một anh chàng bảnh bao, trông họ khá ăn ý, lại tiếp tục một màn chia tay ướt át. Ôi! Sao mà tôi buồn thế này nhỉ, ngoài mẹ ra chẳng có ai để tôi bịn rịn mỗi khi chia tay thế này. Thôi, bỏ mặc các đôi uyên ương, tôi leo vội lên xe tìm một chỗ vừa ý khi anh tài vừa mở cửa.

Tôi không thích ngồi đầu vì muốn nhưòng chỗ cho mấy chị hay say xe cũng chẳng muốn ngồi cuối để thành tâm bão cho mấy tay con trai thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Cứ ngồi giữa là an toàn hơn cả. Rút cái headfone gắn lên tai, hạ cặp kính Rayban đen xì cho nó che hết khuôn mặt để tiện ngủ gật, tôi an tâm vì màn nguỵ trang của mình. Xong xuôi tôi tự thưởng cho mình một bản nhạc êm dịu của Tschaikowsky, tôi mê Tschaikowsky điêu đứng, mỗi khi những âm điệu du dương của bản nhạc ngân lên tôi thấy hồn bay bổng theo những âm thanh thánh thót của cung đàn, cả con người tôi như tan ra và hoà vào điệu nhạc. Tôi đấy ! Một kẻ hâm dở đam mê nhạc thính phòng trong cái xã hội hiện đại sống động với những “bước nhảy xì-tin”. Cái đam mê của tôi là đề tài của rất nhiều kẻ không ưa tôi, họ cho rằng tôi hâm hâm thế thì đến bao giờ có bạn trai và rồi tôi bị stress nặng do làm việc quá mức nên chập mạch hay còn có thông tin hay ho hơn là do tôi học nhiều quá nên giờ tay nhặt lá, chân đá ống bơ. Vui khỏi nói!

Tôi đang lơ mơ thì Nhi lên, nó đặt đít ngồi phịch lên ghế cạnh tôi, miệng cằn nhằn :
– Chọn chỗ nào không chọn, chọn đúng cái chỗ có bình xăng thế này, lát nữa tao ói vào người mày cho chết.
Tôi đẩy đầu nó ra xa :
– Mày ói vào mấy tay bên Sở y tế á, sẵn tiện nó cấp thuốc chống say cho.

Nhi biết tôi chọc nó nên nó giơ tay véo tai tôi đau điếng. Nhi là đứa bạn rất rất thân của tôi, tôi không bao giờ tiếc nó điều gì và ngược lại nó đối với tôi cũng vậy, chúng tôi chia xẻ với nhau những tâm tư tình cảm thầm kín nhất của bản thân mình. Tôi quen nó khi đang lang thang tìm việc bán thời gian khi là sinh viên năm thứ 3, Nhi hoạt bát lại nói năng khôn khéo hơn tôi nên được mọi người quý mến. Tôi và nó cũng nộp hồ sơ vào một Công ty truyền thông tư nhân, lần đầu gặp Nhi đã nhanh nhẩu, đon đả chào hỏi tôi mà không hề có ý dè chừng đối thủ, nó bảo tôi đi làm cho biết mùi đời thôi, lấy kinh nghiệm chứ đâu có thành đạt gì ở cái công ty nhỏ bé này thế nên tôi cứ vô tư đi, trúng tất ấy mà. Kể từ lúc đó tôi và nó thành bạn rồi qua thời gian, qua nhiều thử thách chúng tôi hiểu nhau hơn và càng gắn bó hơn khi được nhận vào cùng một Toà báo, điều này thì cũng có một phần là công ở tôi. Hì, thì tôi cũng tự kiêu một tí cho có giá trị, chính tôi là người tiến cử và nộp hồ sơ cho Nhi với chú Thái.

Sau nhiều năm tình bạn của chúng tôi càng được bồi đắp và trở nên khăng khít khó chia lìa. Nhi tôn trọng tôi, tôn trọng những sở thích của tôi, nó nể phục tôi vì trình độ chuyên môn cũng như cái tính rất trách nhiệm của tôi. Còn tôi, tôi giúp Nhi tất cả những gì nó muốn, mặc dù không đồng tình với cái quan điểm yêu đương của nó nhưng tôi cũng không phá nó vì thực ra tôi đâu có biết gì về tình yêu đâu.

*
* *

Tôi bỏ mặc Nhi với những cằn nhằn cố hữu của con gái, nhắm mắt chờ xe chạy, sáng nay dậy sớm giờ tôi ngáp vặt liên tục, cái máu dễ ngủ luôn làm tôi đỡ mệt mỏi, quên đi những dằn vặt đời thường. Chiếc xe rề rề lăn bánh qua nội đô thì tôi mới tỉnh giấc bởi điện thoại báo có tin nhắn. Tôi lầm bầm mắng cái kẻ phá giấc ngủ của mình.
– Chào Gió!
Chỉ nội hai từ ấy đã làm tôi ngất xỉu bên Nhi. Gió! là Thuỳ nhắn tôi, chỉ có Thuỳ mới gọi tôi như vậy.

Tôi nhướng mắt nhìn lên trên tìm bóng Thuỳ, lòng tự hỏi do đâu mà cô ấy biết số điện thoại của tôi, tôi vỗ đầu đánh đét, sao tôi ngu quá vậy, chỉ trừ phi Thuỳ không muốn biết chứ số điện thoại của tôi đã lưu trên bệnh án của bác hôm đưa bác vào viện rồi mà. Không thấy Thuỳ đâu thì điện thoại lại rung :
– Đừng nhìn lên! Nhìn sang phải đi, Nắng ngồi bên này mà.

Tôi khẽ quay đầu một cách bẽn lẽn, Thuỳ với khuôn mặt đẹp như tượng thần đang mỉm cười với tôi, cô ấy khẽ vẫy vẫy những ngón tay nhỏ xinh như muốn phẫu thuật bộ mặt đang đờ ra của tôi. Tôi giật mình vì chẳng hiểu điều gì khiến tôi cứ bị khớp mỗi khi gặp Thuỳ, vì sự nhiệt tâm, trong sáng và vô tư của cô ấy hay vì một lẽ gì khác, tôi không biết nhưng tôi sẽ tìm hiểu.
Tôi gật gật đầu chào lại Thuỳ trong ánh mắt long lanh bị che lại bởi cặp kính đen. Nhi ngạc nhiên khi thấy tôi chào một người lạ trên xe, nó hỏi :
– Quen hả?
– Là bác sỹ mổ cho bác Dũng.
– Trẻ như thế sao? Trông cứ như tuổi teen thế hả?
– Uhm! Giỏi lắm đấy.

Đúng lúc đó tin nhắn lại đến :
– Cấm nói xấu Thuỳ! Lát nữa sẽ hỏi tội tại sao giấu Thuỳ về việc sẽ đi công tác cùng Thuỳ.
– Lam xin lỗi, muốn Thuỳ bất ngờ thôi.
– Hãy cầu Chúa là không cùng phòng đi nếu không Lam khỏi ngủ vì Thuỳ có rất nhiều thứ để Lam sợ đấy.
Tôi gửi lại tin nhắn với vài emotion thách thức Thuỳ. Thuỳ cũng chẳng vừa, tặng tôi một chữ “Oánh” to đùng được viết bặng chữ in hoa.

Chúng tôi đến nơi khi đã nhá nhem tối, từ thành phố lên Sapa ước chừng gần 350km đường bộ, giờ giao thông thuận tiện chứ trước lên vùng cao này dễ có đến 2 ngày. Suốt dọc đường đi tôi đếm được không biết bao nhiêu kiểu nhà cửa đặc trưng từng vùng miền của đất nước. Có đi dọc chiều dài đất nước mới thấy nỗi nhớ quê hương da diết nhường nào. Tôi áp mặt vào khung cửa kính mát lạnh của chiếc xe như muốn nuốt chửng những gì nhìn thấy.

Tai

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT