watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3528 Lượt

Mình sẽ thế này mãi nhé!

- Ko! Anh muốn tiến xa hơn cơ. Rồi chúng mình sẽ sinh thật nhiều con em nhé!

- hứ! Mệt lắm hì. Thôi em ngủ nhé!

- Ừh! Nhưng có lạnh ko. Hay mình về nhà?

- Ở đây đi! Em chưa muốn về.

Hôm nay có lẽ là ngày hp nhất trong cuộc đời hắn. Cái ngày đầu tiên hắn biết được cảm giác khi người hắn yêu cũng yêu hắn.

Tình yêu của 2 người sẽ đi đến đâu? Lời ước sao băng liệu có thành hiện thực hay ko?
(Nguồn: YenBai.Mobi)
Chương 10: Tình Yêu Nơi Học Đường

Ads Hôm sau hắn và nó lại đến trường như mọi khi. Hắn đòi đèo nó nhưng nó ko muốn với 1 lí do rất đơn giản là chưa muốn để ai biết về mối quan hệ giữa nó và hắn. Thế là nó đòi đi xe buýt tới trường.

Sáng nay trên chiếc xe buýt mà nó thường gọi là cái hộp sắt khét lẹt đã chật cứng người. Chỉ vì nó chậm chạp lên ko có chỗ ngồi cứ phải đứng lắc qua, lắc lại đến nỗi chóng cả mặt. Nó lại cứ có cảm giác ai đó đang định nắm tay dở trò đồi bại với mình nên nhanh trí nó hạ thủ ko lưu tình đạp lên chân thằng dê già đó khiến hắn ko giám kêu chỉ giám suýt xoa. Nó bụm miệng cười đạp thêm 1 phát nữa vào nốt chân bên kia cho công bằng. Hắn có vẻ ko chịu được ghé sát tai nó gắt nhẹ.

- Này! Em vừa vừa phải phải thôi nhé.

Nó ngơ ngác quay lại nhìn hắn.

- Sao anh lại ở đây?

Hắn nháy mắt.

- Thì tại anh hứa với lòng mình rằng sẽ ko bao h buông tay em ra.

Cùng với lời nói hắn đan 2 đôi bàn tay vào với nhau.

- Nhưng mà chúng ta đã thỏa thuận là tạm thời dấu kín chuyện này rùi mà. Đừng nói nhuốt lời nha.

Hắn tự tin đáp lại.

- Anh hứa giữ bí mật ở trường vậy nên ở những nơi như thế này em ko có quyền lên tiếng đòi tự do bởi vì em đã là của anh.

Nó bĩu môi

- Anh đúng thật là cái loại cứng đầu khó bảo.

- Ừh! Anh khó bảo chắc em thì dễ bảo lắm.

- Anh..!

“kít” chiếc xe buýt chết tiệt thắng lại làm cả đoàn khách chao đảo. Nó xém ngã nhào may mà hắn nhanh tay bắt được eo nó.

- Cẩn thận 1 chút đi! Sao em hậu đậu thế?

Nó đẩy hắn ra.

- Tại bác tài thắng gấp đó chứ. Thôi xuống đi đến trường rồi.

Nó kéo hắn xuống xe rồi người đi trước người đi sau tiến vào trường. Chẳng hiểu sao hôm nay nó thấy ánh mắt mọi người nhìn mình lạ lắm. Tại sao vậy nhỉ? Nó tự hỏi mình nhưng rồi cũng nhanh chóng gạt phăng câu hỏi đó sang 1 bên.

Vừa bước chân đến cửa lớp nó đã thấy moi người đứng túm 5 tụm 3 chỉ trỏ, bàn tán cái gì đó. Tính tìm nhỏ Linh hỏi cho rõ mà h này nó vẫn chưa tới lớp. Nó tiến về phía chiếc bàn thân yêu ở cuối lớp quẳng cái cặp xuống rồi nằm gục xuống bàn. Chưa kịp nhắm mắt thì cái Linh và cái Trang đã hớt ha hớt hải chạy vào hỏi 1 câu ko đâu, ko cuối.

- Có thật ko mày?

Nó tự động biến thành con nai vàng ngơ ngác.

- Thật, giả gì ở đây? Tao chẳng hiểu bọn mày nói cái quái gì cả.

Trang lướt nhẹ đầu ngón tay trên chiếc điện thoại cảm ứng rồi đưa cho nó.

- Đây mày xem đi! Chuyện của mày và Lâm là thế nào.

Nó mắt chữ 0 mồm chữ A nhìn tấm hình hắn ôm nó trên xe buyt mà chẳng bào chữa được gì. Linh trống cằm xuống bàn.

- Mày và Lâm đang quen nhau à?

Nó xua tay cố phân bua.

- Ko phải đâu!

Nó cứ cãi bay cãi biến nhưng rồi cũng chẳng ai tin. Đám con gái trong lớp cứ xúm vào hỏi cho ra nhẽ khiến nó chỉ có nước độn thổ mấy được yên thân. Từ cửa hắn bước vào khiến ánh mắt con dân 11A1 đổ dồn về phía hắn. Nó chỉ sợ hắn lại blô bla hết mọi chuyện nhưng thật may là hắn làm ngơ và ngồi vào bàn học. Cả buổi học hôm đó thật nhàm chán. Chẳng ai nghe giảng cũng chẳng ai ghi chép. Dân tình 11A1 loạn hết cả rồi. Người này phi tàu bay giấy cho người kia đến nỗi chóng cả mặt nội dung vẫn chỉ xoay quanh nó và hắn. Bất chợt điện thoại nó báo rung. Nó móc con dế trong túi ra là tin nhắn của hắn.

- Nhóc con ngồi dưới đó ko được nhìn trộm anh đâu nhé!

Nó nhắn lại.

- Ko thèm!

- Anh thì thèm lắm! Hay anh xuống đó ngồi nhé.

- Ko chứa.

Nó toàn nhắn cho hắn mấy câu chẳng có chủ ngữ, vị ngữ làm hắn cũng phải khó chịu. Hắn dở trò hăm dọa.

- Ăn nói cho hẳn hoi nếu ko muốn mọi người biết chuyện.

Nó bực tức gõ mạnh từng chữ.

- Biết rồi! Nhiều chuyện quá.

2 người cứ nhắn qua nhắn lại mà chẳng để ý Dương Tuyền ngồi bên cạnh hắn đã thấy hết mọi chuyện. Nhỏ quay xuống nhìn nó với ánh mắt ko rõ nghĩa.

***

Giờ giải lao trên sân thượng.

- Tuyền! Bà kêu tôi lên đây có chuyện gì vậy?

Tuyền trống tay vào lan can.

- Thiên Vân! Bà có muốn dành lại Thắng ko?

- Đương nhiên muốn. Nhưng bằng cách nào chứ?

Tuyền thở hắt, ánh mắt chứa đựng sự ám muội.

- Làm cho chúng mất đi thứ qúy giá nhất của đàn bà.

Vân nhếch mép cười đểu.

- Cái đó thí dễ thôi.

Vậy là 1 âm mưu đồi bại chuẩn bị được thực hiện
(Nguồn: YenBai.Mobi)Chương 11: Âm Mưu

Ads Tan học nó ko về chung với hắn phần vì ko muốn bị chụp nén ảnh như hồi sáng, phần vì nó có hẹn với Trang và Linh đi uống trà sữa. 3 chúng nó lại cùng nhau dong đến quán cafe vẫn thế Trang trà sữa kiwi màu hồng, Linh thì dù lạnh đến mấy cũng kết có mỗi ly cafe đá còn nó càfe đen cho tất cả sự ngọt ngào và đắng cay. Vị ngọt thảo của 1 chút đường càng làm nồng lên vị đắng nguyên chất của cafe. Thật sự hương vị rất đậm. Nó nhấp 1 ngụm rồi nhắm mắt tận hưởng bản nhạc cổ điển phát ra từ hearphon. Gõ gõ đầu ngón tay theo nhịp 2/2 trên thành ghế cho khớp với bản nhạc và đấy lúc nào nó cao hứng nhất cũng bị 2 con bạn mỗi đứa góp 1 tay dựt phắt cái hearphon ra khỏi tai. Bực phát khóc nó hét lên.

- 2 con qủy. Muốn chết à?

Cả Trang và Linh nhìn nhau phá ra cười.

- Ha ha con Thư già trước tuổi Trang à.

Nó nhìn 2 con bạn với đôi mắt toàn lòng trắng.

- Cái gì? Tụi mày ý nói tao là bà cụ non đấy à?

Trang ngây thơ đôi mắt lấp láy.

- Chứ ko phải à? Có ai tầm tuổi này mà thích cafe đen và nghe nhạc cổ điển đâu. Có mỗi mày thôi à.

Nó cong môi.

- Ờ thì kệ tao.

Trang đổi trà sữa cho nó và nhận lấy ly cafe đen nhấp 1 ngụm nhỏ lè lưỡi.

- Đắng quá! Trà sữa ngọt ngào hơn.

Nó đưa ly trà sữa lên miệng rồi ho sặc sụa.

- Ngọt dữ.

Linh ngồi đó nhìn 2 cô bạn mỉm cười tinh tích rồi nhấc ly trà sữa đổ vào ly cafe đen rồi bỏ thêm chút đá. Linh dùng muỗng khấy đều và đưa cho 2 cô bạn.

- Uống thử đi!

Nó ái ngại.

- Trang mày uống trước đi! Bụng dạ tao kém lắm.

Trang lắc đầu nguầy nguậy.

- Thôi! Tao nhường mày…hì hì

Linh phóng cho 2 con bạn cái tia nhìn chết chóc.

- Uống ko?

Nó và Trang vội cầm lên. Cảm giác thật lạ khi chạm vào đầu môi thì có vị đắng rồi dần dần chuyển sang ngọt bùi hơi ngậy, hơi cay lại còn hơi tê tê bởi vị lạnh của đá. Trang và nó nhìn nhau rồi lại nhìn sang Linh.

- Linh! Sao mày hay vậy?

Linh cười buồn.

- Ko phải tao nghĩ ra đâu. Là Nam chỉ tao đấy.

Nhắc đến Nam tự dưng nó thấy mình tội nỗi quá. Nó cúi gằm mặt im bặt nghe Linh nói tiếp.

- Tụi mày có biết ly cafe này được Nam đặt tên là gì ko? – Im lặng 1 chút Linh thở dài đánh thượt – Nó có tên là ngọt ngào và đắng cay.

Thư văn vo tà áo khiến nó nhăn nhúm đến thảm thương.

- Mày đang trách tao đã phụ tình Nam sao?

Linh im lặng, ko khí bỗng chốc trở lên yên lặng đến rợn ngợp.

- Thôi đủ rồi! Lâu nắm tụi mình mới ngồi cùng nhau thế này. sao tụi mày toàn nôi chuyện buồn ra thế?

Trang cằn nhằn, Linh chép miệng rồi nói tiếp.

- Tao sẽ đi du học tụi mày à!

Thư sững người ánh mắt tội nỗi vương chút đau buồn.

- Mày định bỏ tao và con Trang ở đây sao? Bao giờ mày đi?

- Chiều mai 2h.

- Sao vội vậy? – Trang hét lên

Thư cười nhạt.

- Trang cứ để nó đi đi!

Nói rồi nó đứng lên và lẳng lặng bỏ đi, Trang vội vã chạy theo nó bỏ lại Linh trong quán cafe vắng lặng.

Thư và Trang ko trở về nhà 2 đứa nó cứ lang thang trên đường phố. Ngắm trời, ngắm đất rồi lại nhìn nhau thở dài.

- Thư mày có nghĩ con Linh thích Nam ko?

Thư đá ống bơ bên lề đường.

- Tao biết nó thích Nam từ lâu rồi và tao cũng biết tình yêu của nó rất cao thượng.

- Ừh! Nhỉ. Thôi về đi kẻo muộn.

Hai chúng nó toan kéo nhau về thì vù…ùùù. 1 chiếc xe hơi xé gió rồi “kít” chiếc xe thắng gấp dừng sát ngay tụi nó. Khoảng 5,6 tên mặt mũi băm trợn vận đồ đen trên tay cằm khẩu súng dài khoảng 15 cm bước ra chĩa nòng súng về phía nó và ra lệnh.

- Lên xe nhanh nếu ko muốn nếm mùi thuốc súng.

Trang sợ hãi giật giật tay nó.

- Tao sợ quá! Chúng tính làm gì tụi mình vậy?

Một tên trong số đó có 1 vết thẹo đỏ lự trên mặt quát lớn.

- Lên xe nhanh đi 2 con nhóc.

Cái giọng khàn khàn nhừa nhựa của hắn vang lên khiến 2 đứa nó giật bắn. Nó vuốt ngực lấy lại bình tĩnh cười thật tươi.

- Dạ! Mấy vị đại ca đây cần gì ở tụi em ạ?

1 tên lên đạn dí súng vào đầu trang. Lòng súng đen ngòm đậm mùi chết chóc.

- Cho 3s để 2 nhóc lên xe trước khi quá muộn.

Nó và Trang dơ 2 tay lên trời đầu hàng và ngoan ngoãn chui lên xe. Vừa lên tới nơi chúng đã bị đánh ngất khi tỉnh lại thì thấy xung quanh toàn 1 màu đen. Nó và Trang bị nhốt trong 1 căn nhà kho trật hẹp ko 1 khe hở. Nó đập cửa hét lớn.

- Có ai ko cứu tôi với.

Trang cũng hét kèm theo cả tiếng khóc.

- Hu…hu có ai ko? Làm ơn thả chúng tôi

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT