|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ra đi.
“RẦM” đám người vận đồ đen đạp cửa sống vào mang theo chút ánh trăng le lói hắt vào căn phòng. 1 chất giọng mạnh mẽ vang lên trong bóng tối.
- Là 2 cô nhóc này sao?
Tên Thẹo đỏ cúi rạp người.
- Dạ vâng thưa đại ca.
Cái người tên đại ca kia ngửa cổ lên trời cười nhạt.
- Trông ko tệ.
Cả đám phá ra cười, nó run sợ lên tiếng.
- Các người là ai sao bắt chúng tôi tới đây?
Tên đại ca từ từ tiến về phía nó. Theo phản xạ có điều kiện nó lùi lại và cuối cùng là bị dồn đến chân tường. Hắn đưa tay lên vuốt ve cằm nó rồi lại lần xuống cổ. Trong lúc quẫn trí “bốp” nó nắm chặt tay và đấm tên đại ca 1 cái đau điếng. Bọn đàn em thấy đại ca bị bắt nạt thì sửng cồ.
- Con nhỏ này muốn chết à?
Tên đại ca dơ tay ra hiệu cho lũ đàn em im lặng rồi chỉ về phía Trang đang đứng bất động ở 1 góc lên tiếng.
- Chói cô bé đó lại để tao xử lý con nhỏ này trước đã.
- Dạ đại ca cứ thoải mái mà chơi xong thì cho bọn em ké chút chút.
Hắn quát.
- Xong rồi thì biến.
Mấy tên beczê mau chóng rút lui.
Hắn ép 2 tay nó vào tường nhếch mép cười đểu. Nó cố dãy dụa.
- Thả tôi ra!!
Trang cũng sợ hãi nó khóc lóc cầu xin.
- Làm ơn thả bạn tôi ra!
Hắn ko nghe mà đưa đôi môi lên cổ nó. Thư nhắm mắt đau đớn. Trong h phút này người đầu tiên nó nghĩ đến lại là Lâm. Nó khóc rồi buông tay phó mặc cho số phận và khẽ gọi tên
hắn người con trai nó yêu.
- Lâm! Em xin lỗi!
Trang khóc lóc thảm thiết như 1 sự cầu xin cuối cùng.
- Anh thả Kim Thư ra rồi muốn làm gì tôi cũng được hết ớ.
Hắn bỗng dưng khựng lại nhìn xoáy vào đôi mắt đen huyền loang loáng nước của nó. Ánh mắt này trông quen lắm hình như hắn đã gặp ở đâu rồi thì phải. Hắn buông tay nó ra, nó đuối sức ngã quỵ xuống lền đất.
- Cô tên Kim Thư sao?
Hắn hỏi lại như đang muốn xác minh 1 điều gì đó.
- Phải! thì sao?
Hắn tiếp tục hỏi.
- Vậy cô biết Quân chứ?
Lần này thì nó thật sự ngạc nhiên đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.
- Anh rốt cuộc là ai? Sao lại biết Quân?
Hắn ngồi xuống nắm lấy đôi vai nó.
- Đúng là em rồi cô bé bánh bao.
Thư đẩy hắn ra gắt lớn.
- Thật ra anh là ai? Tôi chẳng hiểu cái quái gì cả.
Hắn mỉm cười lắc đầu ngao ngán.
- Em còn nhớ cậu bạn tên Lam Vũ mà em từng cho bánh bao ko?
Nó cố vặn lại trí nhớ. Đúng rồi! Nó đã từng nhường 1 cái bánh bao cho cái người tên Lam Vũ. Chúng từng là những người bạn trong trại trẻ mồ côi, từng cùng nhau lang thang khắp phố. Ko ngờ nó lại gặp lại người bạn ấy trong hoàn cảnh trớ trêu thế này.
- Sao em nhớ ra chưa? Còn có cả thằng Tuấn nữa nó cũng đang ở đây lè.
Nó nhìn Vũ với ánh mắt căm giận buông lời chua chát.
- Tôi ko có loại bạn như anh. Anh là đồ sấu xa. Tốt hơn hết là anh tránh xa tôi ra đi!
Thư chạy lại cởi chói cho Trang toan bỏ đi thì Vũ kéo tay nó lại
- Nếu em ra đó bây h thì sẽ lập tức bị bắt lại đó.
- Vậy anh nghĩ tôi ở đây thì an toàn sao.
Vũ vò đầu bất lực.
- Anh đang giúp đó-Ngừng 1 chút Vũ nói tiếp- Thật ra lúc nãy anh chỉ muốn dạy cho em 1 bài học vì tội giám đánh anh chứ ko hề có ý định làm chuyện ấy.
Nó chau mày khó hiểu.
- Tôi nghe bọn chúng gọi anh là đại ca kia mà. Nếu muốn giúp anh chỉ cần nói 1 tiếng là được mà.
Vũ trầm giọng
- Ko đơn giản vậy đâu việc này là do đích thân cha nuôi anh ra lệnh.
- Sao ông ta phải làm vậy?
Vũ day day thái dương vẻ mệt mỏi.
- Là cháu gái ông ta nhờ đó.
Nó càng lúc càng thấy mọi chuyện trở lên khó hiểu.
- Cháu gái ông ta là ai.
- Trịnh Thiên Vân.
Nghe được cái tên này nó tức sôi máu chỉ hận ko băm vằm con nhỏ đó ra làm trăm mảnh thôi.
- Vậy chúng ta phải làm gì bây h?- Trang hỏi.
Nó suy nghĩ 1 lát rồi búng tay cái “tách” theo kiểu mà nó vẫn thường làm.
- Có cách rồi!
Trang và Vũ vui mừng.
- Cách gì vậy mày?
Nó liếc nhìn Lam Vũ.
- Anh có súng ko đưa đây.
Trang hốt hoảng.
- Mày đừng nói là mày sử gọn tụi nó nha.
Nó nở nụ cười khả ố.
- Trang mày xem phim hành động nhiều quá rồi đấy – Quay sang Vũ nó chìa tay ra – Đưa súng cho em.
Vũ từ từ đưa súng cho nó vẻ mặt ko chút tin tưởng. Nó nhận lấy xoay vòng khẩu súng trên đầu ngón tay rồi đi ra phía sau chĩa lòng súng vào lưng Vũ. Mặt Vũ tái mét.
- Em làm gì vậy?
Nó rút khẩu súng lại thổi 1 hơi vào lòng súng.
- Anh yên tâm đi! Tôi chỉ dùng anh làm con tin thôi mà.
Vũ mỉm cười đưa 2 tay lên trời lắc đầu 1 cách bất lực.
- Em vẫn tinh danh như ngày nào.
- Quá khen! Đi thôi chuẩn bị diễn nhé.
Trang đi theo nó.
- Có được cat xê ko mày?
- Để tao cho mày phát đan nha con qủy.
“RẦM” Nó đạp cửa xông ra vừa nghe thấy tiếng động bọn kia liền ngoảnh lại đồng loạt lên đạn chĩa súng về phía nó. Nó tư tin hất hàm đầy kiêu ngạo.
- Bỏ súng xuống nếu ko muốn hắn nếm mùi thuốc súng.
Cả đám nhìn nhau trần trừ 1 lúc lâu rồi cũng phải hạ khí giới. Nó vui mừng vì kế hoạch thắng lợi xém chút là nhẩy lên hò reo cũng may là nó vẫn còn muốn sống. Thư oai nghiêm ra lệnh cho Vũ.
- Đi nhanh! – Nhìn và chĩa súng về phía đám người kia – Ko được đi theo nếu ko tôi sẽ bắn đó.
Nói rồi nó đẩy Vũ đi và cuối cùng kế hoạch cũng thắng lợi hoàn toàn. Khi đã chạy thoát khỏi lũ người kia nó trống tay lên gối thở hổn hển.
- Đây là đâu mà chẳng có chiếc tắcxi nào vậy?
Trang cầm điện thoại trên tay chán nản.
- Cũng ko có sóng luôn.
Vũ thở hắt.
- Ở đây cách xa trung tâm thành phố nắm chắc phải đợi đến sáng mới có xe chạy qua đây.
Trang và nó tròn mắt nhìn Vũ.
- Cái gì? Chúng ta phải ngồi ở đây cho tới sáng hả? Oh my god!
Nó ngồi thụp xuống lề đường mệt mỏi. Trang thì cố gắng liên lạc về thành phố nhưng ko thể thành ra cả 3 phải ngồi đây làm mồi cho muỗi.
***
Còn hắn đang lo lắng đến phát điên lên được. Ko biết hắn đã gọi cho nó bao nhiêu cuộc điện thoại, nhắn cho bn cái tin nhưng ko có lấy 1 dấu hiệu hồi âm. Gọi cho Linh thì cô nàng nói nó đã về cùng Trang làm hắn càng lóng ruột hơn. Hắn đã huy động ngưới lục tung cái thành phố này lên chỉ mong có chút tin tức của nó và rồi kết quả là con số 0 tròn trĩnh.
Chương 12: Nghi Ngờ
Ads Sáng mùa đông có chút ánh nắng nhạt nhoà trải dài trên con đường dẫn Thư về nhà. Đường phố ngổn ngang với hàng tá xe cộ cũng giống như tâm trạng của nó bồn chồn, lo lắng đến đứng ngồi ko yên liên tục giục bác tài xế.
- Bác làm ơn cho xe chạy nhanh hơn chút được ko ạ?
Bác tài vẻ mặt khó chịu.
- Chỉ nhanh được thế thôi cô à.
Lam Vũ ngồi bên cạnh thấy nó cứ thấp thỏm bèn hỏi.
- Sao em phải vội vậy?
Cơ mặt nó co lại như thể đang khó chịu ở trong người cảm giác bức b
bối lắm.
- Em sợ mọi người ở nhà sẽ lo lắng.
“Kít” chiếc xe thắng lại trước nhà. Thư vội vàng mở toang cử xe lao xuống toan bỏ vào thì Lam Vũ gọi giật lại.
- Kim Thư! Em bỏ quên đồ này.
Lam Vũ dơ chiếc khăn ra tiến lại gần và tùy ý quàng lên cổ nó. Người khác nhìn vào dễ sinh hiểu lầm huống chi người đó lại là hắn. Hắn đứng cách nó khoảng 50m đủ gần để trông thấy hết cái cảnh tượng thân mật ấy.
Suốt đêm qua hắn đã thức trắng dong xe qua mọi ngõ ngách để tìm nó và rồi kết quả là tất cả những gì mà hắn trông thấy. Hắn ko thể tin vào mắt mình càng ko thể tin Thư là 1 người con gái bội bạc. Hắn ném ánh mắt u sầu buồn bã về phía khoảng ko trước mắt rồi bất chợt nhoẻn miệng cười đau đớn.
Tình yêu là thế này đây sao? Thật lực cười. Mới chỉ hôm qua thôi hắn còn nắm tay nó trao cho nhau cái tia nhìn chất ngất yêu thương vậy mà h đây hắn nhìn nó với ánh mắt hằn sâu chữ “HẬN”. Còn Thư, nó cũng đã trông thấy hắn từ phía xa. Trông hắn tiều tuỵ lắm. Hắn vẫn mặc đồng phục của trường. Tà áo trắng buông thõng ko được đóng âu cứ phập phồng trước cơn gió mùa đông lạnh lẽo. Hắn thậm chí còn ko mặc áo khoác cũng chỉ vì vội đi tìm nó lên quên. Thư nhìn hắn chợt thấy lòng chua xót vô cùng lập tức chạy đến mà rúc vào lòng hắn. Đáp lại nó là 1 sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đẩy nó ngã xuống mặt đường mang 1 màu xám xịt, lạnh ngắt. Nó ngỡ ngàng trước hành động của hắn. Sao hắn lại đối sử lạnh nhạt như vậy? Đến 1 câu hỏi han cũng ko có. Nó nghĩ sau 1 đêm thất lạc gặp được nó hắn phải khác cơ. Hắn sẽ ôm xiết lấy nó rồi ân cần hỏi han chăm sóc nhưng mộng đã vỡ từ cái đẩy tay của hắn. Thư nhìn hắn với đôi mắt loang loáng tựa hồ như muốn khóc, giọng nói nó nghẹn lại nơi cuống họng.
- Lâm…Anh sao vậy?
Hắn nhoẻn miệng cười khinh bỉ.
- Cô chỉ được đến thế thôi sao?
- Sao cơ? – Nó tròn mắt chẳng hiểu hắn đang ám chỉ cái gì.
Hắn ngồi xuống xoáy sâu vào mắt Thư khiến toàn thân nó ớn lạnh. Hắn lại còn ngang nhiên đưa chiếc khăn lên mũi hít lấy, hít để như thể để cảm nhận được tận cùng mùi vị chua xót rồi hắn buông 1 câu xanh rờn.
- Cô đúng là loại đàn bà lòng bạc trắng như vôi.
Dứt lời hắn đứng lên ko quên gieo cho nó cái tia nhìn khinh bỉ trước khi bỏ đi. Hắn lướt qua Vũ nhưng bị Vũ kéo lại và nhận luôn cú đấm mãnh lực từ Vũ khiến dòng máu đỏ đặc quánh chảy dài trên khóe miệng y như mối tình vừa đi qua để lại vết thương hằn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




