watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3523 Lượt

ra vậy

nói có thế nó xoay gót bỏ đi hắn chạy cuống cuồng xin tha thứ.

- Nhóc con đừng giận anh nữa mà. Em muốn anh làm gì anh cũng chiều hết đo.

Nghe đến đây nó chợt khựnh lại.

- Thật ko?

Hắn gật đầu trắc lịc dù biết có hàng ngàn âm mưu trong đó. Khi đã nhận được câu xác nhận của hắn nó ngoắc ngoắc đầu ngón tay ra hiệu cho hắn.

- Vậy thì đi theo tôi.

……..

Nó kéo hắn tới siêu thị với mục đích biến hắn thành bà nội trợ đảm đang.

Vừa bước chân vào trong siêu thị, nó dúi cho hắn 1 chiếc giỏ nhất quyết ko cho dùng xe đẩy báo hại hắn sách đồ đến nỗi tay muốn dã rời luôn. Dù vậy nó cũng chưa thể bỏ qua cho hắn vụ này.

Về tới nhà hắn vội ném mình xuống ghế sôfa nhưng chưa kịp để cái lưng mỏi nhừ được nghỉ ngơi nó đã túm áo hắn nôi dậy cho bằng được.

- Dậy! Có dậy ko thì bảo đây.

Hắn bật dậy nắm cổ tay nó kéo nó ngã xuống sôfa.

- Này! Nhóc con định biến anh thành nô lệ của em đó hả.

Nó nhìn hắn bằng ánh mắt y trang thẩm phán nhìn phạm nhân.

- Anh nói là sẽ chiều theo ý tôi vậy mà mấy có thế thôi đã kêu mệt. Haizz…bỏ đi dù gì đối với anh tôi chỉ là 1 món đồ chơi thôi mà.

Hắn mệt mỏi day day sống mũi.

- Anh xin lỗi rồi mà. Anh cũng nói với hiệu trưởng đuổi học Trịnh Thiên Vân lẽ nào em chưa vừa lòng?

Nó rướn mày đôi mắt chớp chớp để lộ hàng mi cong đen láy.

- Chưa đâu! Tôi nổi tiếng là người thù dai đó.

- Vậy anh phải làm gì tiếp theo đây?

Nó đưa tay lên cằm suy nghĩ 1 chút liền nói.

- Anh phải nấu cơm, lau dọn nhà cửa còn nữa cọ luôn toa lét nhé!

Giao nhiệm vụ cho hắn xong nó dong lên phòng bỏ mặc hắn chết lâm sàn tại chỗ. Đường đường là 1 vị thiếu gia tương lai sau này sẽ quản lí 1 tập đoàn lớn nhất nhì châu Á vậy mà phải nấu cơm lau dọn nhà cửa. Âu cũng là cái số ai bảo đại thiếu gia nhà ta chọc phải tỏ ong.

Nó tắm giặt thay đồ xong trở xuống nhà thì thấy hắn đang cặm cụi lau nhà. Mặc dù căn nhà rất sạch vì ngày nào cũng có người giúp việc đến lau dọn vào mỗi buổi sáng nhưng hôm nay thì khác vì muốn gây khó dễ cho hắn, nó đã cố tình đánh đổ cả 1 bịch bắp giang bơ hại hắn chỉ còn nước khóc ko ra nước mắt.

Bữa tối hắn chuẩn bị đến cả tiếng đồng hồ ko xong. Nó sót ruột ngồi trên ghế sôfa nói vọng vào.

- Xong chưa? Tôi sắp chết vì đói rồi đây này.

Ánh đèn bếp vẫn sáng trưng. Hắn đang rửa hoa quả thấy nó hỏi liền nói vọng ra.

- Sắp xong rồi! 1 chút nữa thôi.

Nó nghe vậy thì khóc thầm, ko biết hắn đã nói câu này bn lần rồi. Chán nản, nó nằm phủ xuống ghế. Mùi thơm của thức ăn kéo nó vào giấc ngủ quên lãng.

Hắn kết thúc món cuối cùng trở ra thì đã thấy nó cuộn tròn trên chiếc ghế sôfa. Trông nó thật đáng yêu! Ánh đèn điện vàng nhạt phủ lên người nó 1 nét dịu dàng, yếu đuối. Hắn tiến lại gần lấy mềnh phủ lên người nó, toan vụng trộm đặt lên môi nó 1 nụ hôn thì nó khẽ cựa mình tỉnh dậy. Hắn ngượng ngùng, bối rối chỉ về phía bàn ăn.

- Anh nấu xong rồi. Mau dạy ăn thôi.

Nó lật chăn vùng dậy vươn vai ngáp ngắn, ngáp dài rồi lẽo đẽo theo hắn ra bàn ăn. Mùi thức ăn thơm nức mũi khiến nó ko thể cưỡng lại nhuốt nước bọt ừng ực. Nó vớ lấy cái muỗng nhiệt tình xúc đồ ăn bỏ vào miệng, hắn hồi hộp hỏi.

- Thế nào có ngon ko?

Nó nhai thật kĩ rồi nuốt ực xuống dạ dạy nhìn hắn gật đầu.

- Ko tệ! Thật ko thể tin anh cũng biết nấu ăn.

Hắn trống cằm nhìn nó ăn 1 cách ngon lành bỗng dưng lại cảm thấy lòng hạnh phúc. Nó biết hắn đang nhìn mình chằm chằm liền ngẩng cao đầu hỏi.

- Sao anh ko ăn?

Hắn nheo mắt mỉm cười.

- Chỉ cần nhìn em ăn là anh cũng đủ no rồi.

Nó hếch môi đặt đũa xuống.

- Anh đừng tưởng dùng mấy món này thì mua chuộc được tôi nha.

Hắn thở dài buồn rầu nắm lấy đôi tay đang nắm hờ đặt trên mặt kính của nó.

- Anh thật sự xin lỗi! Tha nỗi cho anh lần này được ko nhóc con?

“Ù…Ùùùùùù” tiếng điện thoại rung cắt đứt cuộc nói chuyện. Nó đứng dậy bỏ lên phòng nghe máy.

- Alô! Linh à? Sao h mày mới gọi cho tao?

- Ờ tại tao mệt quá. Mà này mày làm lành với Lâm chưa?

Nó thở hắt qua điện thoại.

- Tao cũng chẳng biết phải làm gì bây h. Câu nói của Lâm làm tao tổn thương nhiều lắm.

- Bỏ qua đi mày à! Chỉ tại Lâm quá yêu mày thôi. Làm gì mà phải giận dai thế.

Nó im lặng chừng vài giây rồi nói tiếp.

- Tao biết rồi! À mà h này mày đang làm gì vậy? Có phải đang ở cạnh Nam ko?

Giọng Linh trầm khàn có vẻ hơi bối rối khi bị nó đoán trúng tim đen.

- À! Ừm thì tao đang ngồi cùng Nam lè. Mày có muốn nói chuyện với Nam ko?

- Thôi tao đâu giám làm phiền tụi mày tậm sự. Thôi nhé Hà Nội h đang là đêm đó bà tao phải đi vào cõi mộng đây. Bye hen.

- Ừ! Bye.

Nó cúp máy lẳng con dế yêu xuống nệm rồi cũng thả mình xuống giường. Từ ngoài cửa phòng tiếng hắn vọng vào.

- Thư! Em ngủ chưa? Anh vào được ko?

Nó im lặng vờ như đã ngủ. Hắn ko thấy nó trả lời thì tùy ý đẩy cửa bước vào. Hắn đắp lại mềnh và đặt 1 nụ hôn lên môi nó.

- Ngủ ngon nhé! Nhóc con. Anh yêu em nhiều lắm. Xin lỗi vì đã làm nhóc con tổn thương.

Hắn vuốt ve lọn tóc phủ dài trên trán nó rồi xoay người bỏ đi nhưng bất chợt vòng tay nhỏ nhắn ấy lại xiết chặt eo hắn. Nước mắt nóng hổi rớt trên vai hắn.

- Đồ đáng ghét! Nói yêu người ta mà sao cứ làm người ta khóc hoài vậy?

Hắn nhất thời vui mừng nên chẳng kịp phản ứng. Toàn thân hắn nóng ran như có hàng ngàn, hàng vạn tia nắng xuyên qua từng lớp tế bào. Sau vài giây hoá đá hắn xoay người lại kéo nó vào lòng. Tựa cằm lên đỉnh đầu nó mà mỉm cười hạnh phúc.

Ngoài cửa sổ ánh trăng tao nhã hắt 1 đường sáng trong suốt vào căn phòng mang theo lời thì thầm của gió và lời chúc tốt đẹp nhất từ vị thần tình yêu Cupid
(Nguồn: YenBai.Mobi)
Chương 13: Lạnh ~ Anh Sẽ Là Hơi Ấm Của Em!

Ads Sáng hôm sau cái nắng sớm mai cùng tiếng chim râm ran đã đánh thức cả thành phố Hà Nội. Thư thức giấc vươn vai 1 cái để lấy tinh thần. Hôm nay hứa hẹn sẽ là 1 ngày học tập đầy lí thú.

Thư chuẩn bị bài vở và nhanh chóng trở xuống dưới nhà. Lâm đã đứng đó chỉ đợi nó xuống là kéo đi liền.

Hôm nay trời khá lạnh mây trắng bồng bềnh trôi. Dòng người nối đuôi nhau qua lại dẫm đạp lên những chiếc lá khô khốc tạo lên 1 điệp khúc rời rạc mang âm hưởng của ngày giá lạnh. Lâm kéo khóa áo choàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thư bỏ vào trong túi áo. 10 đầu ngón tay đan vào nhau khiến Thư có cảm giác an toàn và ấm áp biết bao. Nó thầm ước Lâm và nó sẽ mãi như thế này chẳng cần nhiều hơn chỉ cần Lâm sẽ mãi nắm tay nó cùng nó đi đến cuối cuộc đời. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước còn hiện thực sẽ là 1 dãy bi kịch, nó luôn thường trực chỉ chờ cơ hội đập tan những giấc mộng ngọt ngào.

Đi học rồi tan học. Buổi chiều ánh hoàng hôn phủ lên sân trường 1 lớp mạ đồng màu vàng cam. Mặt trời ánh hồng đỏ rực treo lơ lửng trên đỉnh đồi dọi lên giặng cây liễu rủ phủ bóng 2 bên đường. Đám sinh viên nô nức kéo nhau ra về. Tiếng cười đùa, châm chọc của đám sinh viên, tiếng lá khô xào xạc hoà vào cùng cơn gió miên man tao cho con người ta 1 cảm giác bình yên.

Thư cũng vậy h này nó cảm thấy thật hạnh phúc đơn giản là bởi vì nó được ở bên Lâm cùng với cặp đôi Trang, Thắng sánh vai băng qua con đường chỉ toàn gió và sương. Hạnh phúc vốn thật đơn giản nhưng tạo hoá chẳng khi nào là giản đơn. Đang cười nói vui vẻ bỗng chuông điện thoại réo lên inh ỏi. Thư rút tay ra khỏi túi áo Lâm.

- Alô! Ai vậy?

Đầu giây bên kia vọng lại một tiếng trầm khàn.

- Là anh Lam Vũ đây. Anh có chuyện muốn nói với em. Gặp nhau ở quán cafê gần hồ tây nhé!

Nói có vậy Lam Vũ dập máy mà ko cho nó thêm 1 lời giải thích nào về cuộc gặp gỡ này. Bỗng dưng nó cảm thấy bồn chồn, bất an. Linh cảm mách bảo cho nó rằng có chuyện gì đó ko hay sắp sảy ra.

- Sao vậy? Ai gọi mà mặt em tái xanh thế?

Lâm hỏi khi thấy xác mặt của nó ko được tốt nhưng nó chỉ cười xòa cho qua chuyện.

- Ko có gì đâu chỉ là ngoại Linh bị bệnh em muốn qua thăm ngoại

- Vậy để anh đi cùng em.

Nó xua tay từ chối lời đề nghị.

- Thôi khỏi, anh với Thắng về trước đi. Em sẽ đi cùng với Trang.

Thư kéo tay Trang.

- Đi thôi mày.

Lâm giật tay nó lại ý ko muốn để nó đi 1 mình sợ lại có chuyện ko hay như lần trước nhưng thấy ánh mắt cương quyết của nó hắn đành chùn bước

Ban đêm Hà Nội lại chìm trong vẻ yên tĩnh. Thư đứng thừ người bên hiên cửa sổ nhớ lại những lời Lam Vũ nói hồi chiều.

“Em phải cảnh giác với Trinh Thiên Vân. Cô ta bị đuổi học nhất định sẽ tìm em để trả thù đó”

Thư lo lắng ánh mắt vụt tối sâm.

“Vậy phải làm sao đây? Em sợ cô ta sẽ làm

hại Yến Trang”

- Nhóc con nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?

Thư mải nghĩ ngợi mà ko để ý Lâm vào phòng mình từ lúc nào. Hắn còn ngang nhiên xiết chặt vòng eo nó từ phía sau, đặt cằm tựa lên vai nó.

- Nhóc con nói cho anh biết có chuyện gì làm em buồn đi!

Nó lắc đầu.

- Đâu có gì làm em buồn đâu.

Lâm xoay người nó lại dùng ánh mắt dò xét xoáy sâu vào 2 đồng tử của Thư.

- Ko được dấu anh chuyện gì biết ko?

Thư gật đầu cái rụp.

- Biết rồi! Biết rồi mà! Anh mau về phòng đi.

Thư đẩy Lâm ra khỏi phòng khoá chốt cửa

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT