watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6911 Lượt

là sự pha lẫn giữa nét thanh tú và nho nhã, khuôn mặt như ánh nắng mùa xuân của anh còn mang những nét ngây thơ của trẻ con, một vẻ ngoài rất đáng yêu. Còn đôi mắt hoa đào mê hoặc lòng người của anh đang âu yếm nhìn cô chăm chú.

“Anh nói…” Mục Dã Tình Xuyên hít một hơi dài, nhìn vào đôi mắt tinh nhanh đáng yêu của Hạ Nặc Kỳ, như là mê muội thì thầm: “Anh đang nghĩ, anh là thiên thạch bị rơi xuống nhân gian, trên đường quay về không cẩn thận nằm mơ thấy em, sau đó vô cùng thần kì lại gặp được em. Anh như là tụng canh cứ gọi đi gọi lại tên em, vì, anh… tình nguyện yêu em vô điều kiện!”

Hạ Nặc Kỳ thẫn thờ.

Mùi thơm của hoa quyện với mùi đất sét theo cơn gió bay tới, bầu không khí trong lành mang theo hơi ấm dịu nhẹ đặc biệt của tiết trời đầu hè.

Hạ Nặc Kỳ cúi đầu khẽ thở nhẹ, cơn gió nhẹ vuốt ve vầng trán trắng mịn của cô, vầng trán thanh cao. Cô không dám nhìn vào Mục Dã Tình Xuyên đang ngồi bên cạnh, chỉ lơ đãng nhìn về phía trước.

Rất lâu sau, cô mới vuốt vuốt tóc, khẽ nói: “Xin lỗi, em không thể đáp lại tình yêu đó được. Em rất cảm động, nhưng yêu một người thì không thể miễn cưỡng được…”

Người ngồi bên cạnh cô không có phản ứng gì.

Trong cơn gió mát lành buổi sớm vẳng lại tiếng ngáy khe khẽ.

Hạ Nặc Kỳ nghiêng đầu nhìn Mục Dã Tình Xuyên, chỉ thấy anh đang nhắm chặt mắt lại, thở đều đều, đầu anh gật gật gù gù.

Cô thử nhè nhè lắc lắc người anh.

“Này! Này!”

Anh vẫn nhắm chặt mắt, không chút động đậy.

“Hic… ngủ rồi sao?” – Hạ Nặc Kỳ không dám tin ngước nhìn Mục Dã Tình Xuyên đang chìm vào trong giấc mộng, tức tối hét lên: “Anh tỏ tình kiểu gì vậy?”

Sau khi Hạ Nặc Kỳ nói xong, Mục Dã Tình Xuyên chỉ trở mình một cái, rồi lại ngủ say tít.

Đọc tiếp : Hãy thay tôi yêu anh ấy – C

Chương 10: Lời cầu nguyện bảy sắc cầu vồng

Thứ 6, ngày mùng 1 tháng 1. Tuyết rơi.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy chơi đàn, đó là vào buổi tối tết nguyên đán, trường học tổ chức lễ chức mừng.

Hôm đó, anh mặc một bộ vest đuôi tôm màu trắng, anh nho nhã bước giữa thảm đỏ, tôi cảm thấy tim tôi như muốn ngừng đập.

Anh thanh khiết như đoá hoa nở giữa trời tuyết rơi, thậm chí tôi còn nghe thấy những bông tuyết nho nhỏ rơi trên người anh phát ra những tiếng xào xạc.

Đầu anh khẽ ngẩng lên, hai tay nhanh nhẹn lướt trên phím đàn, ánh đèn chiếu lên người anh, tạo ra một quầng sáng màu vàng quanh anh…

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc hoàn hảo, tất cả các diễn viên đều đứng trên sân khấu sang trọng để tỏ lòng cảm ơn, tay anh khẽ đưa về phía tôi, đúng lúc đó, ánh đèn cũng chiếu rọi theo cánh tay trắng của anh, khiến tôi trở thành trung tâm chú ý của mọi người.

Anh ra hiệu cho tôi lên sân khấu, để tôi đứng cạnh anh, sau đó nói với tất cả mọi người, tôi là tất cả với anh ấy!

Dưới ánh đèn huyền ảo, trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tôi chăm chú ngắm nhìn anh đang đứng cạnh tôi, cảm giác toàn thân đê mê.

Thật sự hi vọng, thời gian mãi mãi ngừng lại ở khoảnh khắc này, không trôi đi nữa…

Vân Phi

01

Một buổi sáng tươi đẹp trong lành, trên bầu trời những đám mây trắng lững lờ trôi theo gió, từng hạt sương sớm long lanh đọng lại trên những chiếc là và trên hoa cỏ.

Một buổi sáng ngọt ngào như trái vải chín, xua tan đi màn đêm bao phủ, đang dang mình đón lấy những tia nắng đầu tiên của mặt trời.

Hạ Nặc Kỳ ngồi trên thềm đá, dụi dụi cặp mắt mơ ngủ, ngáp một cái, sau đó tiếp tục mở to mắt, tức giận nhìn cái đầu đang gối lên chân cô ngủ ngon lành.

Trong cơn gió nhẹ, mái tóc ngắn tuyệt đẹp màu sợi đay của Mục Dã Tình Xuyên khẽ tung bay, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú mang một nụ cười ngọt ngào từ trong giấc mộng.

Hạ Nặc Kỳ nhìn anh, một suy nghĩ ranh mãnh từ từ loé lên trong lòng cô.

Cô mỉm cười, ánh mắt láu lỉnh, giống như thiên sứ đang đứng trong bóng tối để báo thù: “Mái tóc màu đay này thật đẹp biết bao.”

Cô thốt lên, những ngón tay khẽ nhẹ nhàng cầm lấy vài sợi tóc của Mục Dã Tình Xuyên. Dưới ánh mặt trời, những sợi tóc màu đay ánh lên màu sắc dịu nhẹ.

Mục Dã Tình Xuyên đang chìm trong giấc mộng, miệng lẩm bẩm: “Cảm ơn lời khen.”

Sau đó, tiếng ngáy ngủ lại tiếp tục vang lên.

Hơ… còn giả vờ ngủ hả?

Hạ Nặc Kỳ nghiêng đầu, đôi mắt đen của cô đảo lia lịa, rồi cười rạng rỡ, sau đó không chút do dự nhổ lấy một sợi tóc màu đay: “Đẹp quá! Em phải giữ lại để thờ cúng.”

Lúc đó, một tiếng hét thê thảm động trời vang lên, khiến cho những con chim đậu trên ngọn cây đều phải thất kinh.

“Đau quá!”

Mục Dã Tình Xuyên ôm lấy đầu, vừa hét vừa từ bậc thềm đá đứng dậy.

“Em!” Anh thở hổn hển. hai mắt trợn tròn lên nhìn Hạ Nặc Kỳ, “Em muốn làm gì hả?”

“Thật là đáng yêu.” – Không thèm để ý đến ánh mắt như ngọn lửa đang cháy bừng bừng của anh, Hạ Nặc Kỳ cầm sợi tóc đáng thương đung đưa đi đung đưa lại ở trước mắt, cười thoả mãn, “Sợi tóc này thật là đẹp, em sẽ để nó làm mẫu, phải giữ lại thật cẩn thận, để sau này… ngày ngày thờ cúng!”

“Đáng ghét, người chết thì mới thờ cúng!”

“Ra là vậy.” Hạ Nặc Kỳ cười tinh nghịch, đôi mắt trong veo ngây thơ của cô nhìn Mục Dã Tình Xuyên đang giận điên người,sau đó, cô nhẹ nhàng vứt sợi tóc trong tay đi, thản nhiên nhún vai, “Vậy… đợi đến lúc anh chết đi thì hãy làm vậy, lúc đó nhổ hết tóc của anh đi!”

Giọng nói của cô dịu dàng véo von vang lên trong không trung, khiến cho người khác cảm thấy không có chút ác ý nào, nhưng, không vì thế mà mặt Mục Dã Tình Xuyên trở lại bình thường, anh xoa lên trán, sau đó nhếch mày: “Ý em là gì?”

Hạ Nặc Kỳ tinh nghịch vuốt vuốt lên tóc, mặt ngây ngô cười nói: “Không có gì, chỉ là lúc ngắm mái tóc anh, không thể chịu đựng được khi nó được chôn cùng dưới đất, thế thì thật đáng tiếc, dù sao cũng là vật quý hiếm.”

Mục Dã Tình Xuyên giận dỗi nhìn khuôn mặt ngây thơ của Hạ Nặc Kỳ: “Xem ra, có người không đói.”

“Đói?” Hạ Nặc Kỳ chưa kịp hiểu câu nói đó có nghĩa là gì, ngơ ngác nhìn anh.

Câu nói này có liên quan gì đến câu chuyện hai người vừa nói đâu chứ?

Đột nhiên, có một cảm giác khó chịu từ đầu ngón chân của cô lan ra.

Mục Dã Tình Xuyên khẽ mỉm cười, đôi mắt hoa đào của anh ánh lên cái nhìn ranh mãnh: “Chẳng phải em đói sao? Anh đói lắm rồi, từ tối qua đến giờ chưa có cái gì vào bụng.”

Nghe vậy, Hạ Nặc Kỳ cũng cảm thấy có cảm giác như vậy, cô ôm cái bụng trống rỗng, đôi mắt đen láy lanh lợi của cô chớp chớp vui mừng: “Đúng vậy, em rất đói, chúng ta đi ăn sáng đi.”

Cô chống cằm, ra chiều suy nghĩ: “Đi đâu ăn thì ngon nhỉ?”

“Ra ngoài ăn à? Đừng có đùa nữa, thức ăn bên ngoài không hợp vệ sinh đâu.” Mục Dã Tình Xuyên không đồng ý lắc đầu, sau đó mỉm cười – nụ cười tinh ranh mê hoặc lòng người, “Anh có thể nấu cho em một bữa sáng thơm ngon tuyệt trần.”

“Anh?” Hạ Nặc Kỳ mở tròn mắt kinh ngạc.

Mục Dã Tình Xuyên vô cùng tự tin gật đầu.

Dưới ánh nắng chan hoà của buổi sớm mai, mái tóc màu sợi đay của anh ánh lên bảy sắc óng ánh.

Anh đứng đó, mỉm cười tao nhã, nhẹ nhàng nói với Hạ Nặc Kỳ: “Đúng thế, cho dù tay nghề không giỏi cho lắm, nhưng anh nghĩ, cũng có thể làm rung động được tâm hồn ngây thơ của em, vì đó là trái tim anh chân thành yêu em.”

Tay anh làm thành hình trái tim, âu yếm nhìn Hạ Nặc Kỳ, đôi mắt hoa đào đẹp đẽ của anh khẽ chuyển động.

“Thành ý yêu em?”

“Đúng, đúng, đúng.” Mục Dã Tình Xuyên gật đầu mỉm cười, anh dùng tay dí dí lên cái mũi nho nhỏ của Hạ Nặc Kỳ, nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương.

“Này… đau!” Hạ Nặc Kỳ giãy dụa, cố hết sức tránh cái mũi đáng thương của mình ra khỏi bàn tay ma quái của anh, sau đó, tội nghiệp xoa xoa lên cái mũi bị dí hằn đỏ lên của mình, trợn mắt nhìn Mục Dã Tình Xuyên, khó chịu nói: “Gì mà thành ý tình yêu chứ? Làm gì có kiểu đánh đồng giữa chuyện ăn uống với chuyện đó chứ? Nếu như nói như vậy, yêu một người chẳng phải là đơn giản sao, chỉ cần cho người đó ăn, người đó sẽ yêu anh, tình yêu đó chẳng phải thật đáng buồn cười sao?”

Mục Dã Tình Xuyên lắc đầu, đôi mắt hoa đào của anh sáng lên lấp lánh.

Anh vô cùng dịu dàng giải thích: “Yêu một người, muốn khiến cho cô ấy cảm động, có thể vì cô ấy làm rất nhiều rất nhiều việc, cũng có thể theo thời gian dần dần làm cô ấy cảm động, chỉ có điều là, anh cảm thấy không có gì có thể bằng với việc nấu cho cô ấy một bữa cơm thật thơm ngon. Vì, mình yêu một người, không chỉ muốn làm cho cô ấy luôn sống hạnh phúc, mà còn muốn người đó cảm thấy thế giới xung quanh của người đó trở nên khác biệt khi có sự tồn tại của mình, thử nghĩ mà xem, nếu như ngày nào em cũng chuẩn bị cho người đó một bữa sáng thịnh soạn, làm cho người đó những món ăn ngon, lại còn có thể còn khiến hai người dần dần gần lại bên nhau hơn, đấy chẳng phải là một việc rất tốt sao?”

Hạ Nặc Kỳ sửng sốt, những ngón tay cô chợt khẽ run lên.

Có thể khiến cho người đó ăn ngon miệng, lại còn có thể dần dần gần lại bên nhau hơn?

Trong cơn gió nhè nhẹ, trong lòng cô khẽ nhắc lại câu nói đó của Mục Dã Tình Xuyên.

Cô nghĩ rằng, cô đã biết dùng cách gì để khiến cái người làm cô ngày đêm mong

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT