watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6917 Lượt

đang tụ tập.

Gió thổi khiển mái tóc của anh bay phấp phới, trong trái tim lạnh băng kia bỗng chợt có một chút đau thương.

Mục Dã Tình Xuyên hơi chau mày, một cơn sóng tuyệt vọng trong anh đang trào dâng. Anh không màng tới xung quanh có bao nhiêu con mắt đang nhìn mình, đang thăm dò xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh bất chợt ôm lấy Hạ Nặc Kỳ đang cố gắng ngồi dậy, cười nhẹ nhàng và nói với cô: ”Đừng động đậy, em còn yếu lắm.”

Hạ Nặc Kỳ cố vùng ra khỏi vòng tay Mục Dã Tình Xuyên, hai tay nắm chặt áo của anh: “Hãy đưa em đi tìm Lam, em nhất định phải tìm anh ấy, em…” Giọng nói cô yếu ớt vang lên. Hai mắt cô từ từ nhắm lại, nhưng vẫn luôn miệng nói: “Em nhất định phải đi tìm anh ấy…”

Mục Dã Tình Xuyên thấy cơ thể yếu ớt của cô run lên từng hồi, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt.

Không lâu sau, anh thở dài và nói: “Được, anh đưa em đi tìm cậu ta.”

Hạ Nặc Kỳ gật đầu, cười mãn nguyện và dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Mục Dã Tình Xuyên lấy chìa khoà và danh bạ từ trong túi quần bò của cô. Đúng như anh dự đoán, ở trang đầu tiên của danh bạ là số điện thoại và địa chỉ nhà của cô.

“Con muốn đi đâu?” Một người trung niên bệ vệ đang bước tới.

Không khí xung quanh như chùng xuống, Mục Dã Tình Xuyên quay người, hai người nhìn nhau chằm chằm.

Mục Dã Tình Xuyên cười gượng: “Chuyện là thế này, con thực sự không thích Khả Lâm, cho dù trời có sập xuống cũng không thích.”

“Vậy con cũng không được khiến họ cảm thấy khó xử chứ! Rõ ràng con biết tiệc sinh nhật này thực ra là lễ đính hôn của hai đứa rồi còn gì.”

“Đính hôn sao?” Mục Dã Tình Xuyên nhíu mày, đôi mắt giận dữ và thái độ không thoả hiệp.

“Tôi có thể đính hôn.” Anh nói một cách lạnh lùng, như là đang nói thời tiết hôm nay rất đẹp vậy, nhưng đằng sau đó là sự chống đối không thoả hiệp.

“Thật sao?” David không phát giác ra điều gì bất thường, tưởng mọi chuyện là thật nên vội truy hỏi, “Con thật sự đồng ý đính hôn sao?”

“Đúng vậy, tôi đồng ý chuyện đó.” Mục Dã Tình Xuyên gật đầu, sau đó quay đầu đi, lạnh lùng nói, “Nhưng tôi muốn ông đổi đối tượng đính hôn, thì tôi sẽ lập tức đính hôn.”

“Cái gì?” David chau mày, “Con nói gì vậy? Con nói lại thử xem.”

Mục Dã Tình Xuyên cười sảng khoái: “Sao lúc nào ông cũng không nghe rõ tôi đang nói gì vậy? Lần nào tôi cũng phải nhắc đi nhắc lại! Còn nữa, ông luôn hỏi tôi câu hỏi mà ông luôn biết rõ câu trả lời!”

David giận dữ.

“Đồ nghịch tử! Con dám nói như vậy sao! Lẽ nào con muốn bố tức chết sao?”

“Tôi xin lỗi, dường như ông đã quên rồi, năm đó chính ông đã bỏ rơi tôi và mẹ tôi cơ mà, sao giờ lại thừa nhận tôi là con của ông vậy, nhưng tôi không muốn thừa nhận ông là bố của tôi.” Mục Dã Tình Xuyên nở một nụ cười nhạt thếch.

“Nếu không tôi cũng sẽ không tuyên bố với người ngoài, ông chỉ là bố nuôi của tôi, ông nên hiểu, tôi chỉ có thể nhượng bộ đến mức đó thôi. Ông nên nhớ năm đó tôi đã khổ sở quỳ xuống cầu xin ông đừng bỏ rơi hai mẹ con tôi, nhưng ông vẫn cứ quay đầu mà bỏ đi.

Nói đến đây, nỗi đau đã chôn kín trong sâu thẳm trái tim Mục Dã Tình Xuyên lại trỗi dậy.

Thời thơ ấu, anh thường xuyên thấy cảnh mẹ mình đau khổ, hàng ngày lấy nước mắt rửa mặt, sau đó lại trở bệnh, cuối cùng rời xa anh.

Trái tim anh rất đau, dường như có hàng trăm nghìn, mũi kim đang đâm vào!

Mỗi lần anh thấy đau đớn, thì anh càng hận người đàn ông đã rời xa mẹ con anh. Cho dù sau này người đó cất công tìm kiếm lại anh từ cô nhiviện, và đưa anh về nhà, cho anh ăn no mặc ấm, cần thứ gì có thứ đó… Nhưng anh vẫn hận ông ta!

Cảm xúc này không thể theo thời gian mà mai một được.

Mục Dã Tình Xuyên tiếp tục châm chọc, lạnh nhạt nói: “Nếu ông muốn quan hệ của chúng ta càng xấu đi, thì ông có thể không từthủ đoạn mà biến tôi trở thành chồng của Khả Lâm… Tôi tin rằng ông có đủ khả năng để làm chuyện đó. Có phải vậy không? Bố… nuôi…”

“Nếu con tiếp tục bất kính như vậy, thì bố sẽ khiến con hối hận!” David tức giận nói xong liền bỏ đi.

“Vậy sao?”

Mục Dã Tình Xuyên hướng về phía David cao giọng, châm chọc: “Trước sau gì người cũng hối hận cũng sẽ là bố thôi.”

Mục Dã Tình Xuyên nhún vai, tóm lại dù có đánh chết anh cũng sẽ không lấy Khả Lâm, đặc biệt là sau khi anh đã tìm được tình yêu đích thực của mình thì điều này càng không thể!

Nghĩ đến cảnh không nắm giữ được tình yêu đích thực của mình, trong lòng anh dội lên một cảm xúc khó tả, cảm giác đau khổ dần dần trào dâng.

Anh ôm lấy cô, không màng đến mọi người xung quang, từ từ đi đến cầu tàu. Ở nơi đó, một chiếc BMW bóng loáng đang đợi sẵn.

Mục Dã Tình Xuyên ôm lấy Hạ Nặc Kỳ rồi nhanh chóng ngồi vào xe. Chiếc xe khởi động, vụt đi như một tia chớp.

03

Lối đi bộ ban đêm rất vắng vẻ, chỉ có những cơn gió thoáng qua, còn người đi đường thì lẻ tẻ. Đèn đường đang chiếu sáng, ánh sáng lờ mờ chạy dọc theo dãy hành lang trông càng mờ ảo, ngọn đèn nào cũng hiu hắt le lói, như ánh trăng những đêm cuối năm.

Hai tay Lam Tịnh Vũ đút túi quần, một mình lặng lẽ đi trong đêm.

Chú dê nhỏ cun cút đi theo, không rời anh một bước.

Cứ đi mãi đến một hiệu thuốc thì anh dừng lại. Đi vào trong hiệu thuốc, anh nhìn lần lượt hết các loại thuốc có trong tiệm, ánh mắt như chùng xuống.

Chủ tiệm lễ phép hỏi: “Cậu cần mua gì?”

Đôi mắt trong vắt của Lam Tịnh Vũ chợt ánh lên những tia sáng le lói: “Để tôi xem đã.”

Anh không có bệnh gì cả, chỉ là trong lòng có chút cảm xúc tinh tế nào đó đang dần nảy sinh trong lòng.

Tuy rằng chỉ vì cứu cô ấy mà làm hô hấp nhân tạo nhưng đôi môi mềm mại có hương thơm của hoa anh đào của cô cứ bủa vây xung quanh anh, làm cách nào cũng không hết.

“Được, cậu cứ từ từ mà xem.” Chủ tiệm lễ phép nói xong thì đi hỏi thăm khách hàng khác.

Lam Tịnh Vũ ngẩn ngơ nhìn những hộp thuốc được gói ghém cẩn thận trước mặt, tình cảm trong lòng lại trỗi dậy.

Bây giờ anh cứ nghĩ mãi về Hạ Nặc Kỳ vậy sao? Đây có còn là anh nữa không? Một người toàn tâm toán ý muốn bảo vệ Vân Phi đâu rồi?

Khi anh ở rất gần một người con gái khác, đôi môi của anh dính chặt lấy môi cô ấy, lúc đó anh thấy trái tim mình đang lạc nhịp. Sự tiếp xúc bất ngờ đó giống như một dòng nước ấm nóng cứ từ từ chảy trong máu, giống như là bị điện giật, thật khiến người ta cảm động!

“Ông chủ, làm phiền ông cho tôi một ít thuốc trị cảm cúm.”

Lam Tịnh Vũ do dự một hồi, cuối cùng nói tiếp, “càng nhiều càng tốt.”

“Được thôi.” Ông chủ tiếp lời, lấy một ít thuốc từ trên tủ, sau đó mau chóng gói ghém cẩn thận.

Lam Tịnh Vũ đón lấy túi thuốc màu trắng, sau đó rút ví tiền ra.

Dưới ánh đèn sáng trưng, anh thấy hình ảnh một cô gái có đôi mắt trong veo, chiếc mũi thẳng tinh tế, đôi môi hơi trắng, mái tóc đen tuyền, dày như tảo biển.

Anh ngây người ra, một chút đau đớn trong tim.

Anh nghĩ rằng mình có thể yêu được một người con gái khác, nhưng nhìn thấy cô, trái tim lại đóng băng trở lại.

Lam Tịnh Vũ mở ví tiền ra, các đồng xu bị rơi hết xuống bàn.

Ông chủ mập mạp mau chóng đi đến trước mặt, đếm số tiền xu đó.

Lam Tịnh Vũ rời khỏi hiệu thuốc, chưa cần vẫy tay thì một chiếc taxi màu vàng đã mau chóng dừng lại ngay bên cạnh.

Anh lặng lẽ ngồi vào trong xe, tài xế mau chóng khởi động xe. Chiếc taxi lao đi trên con đường vắng, tất cả mọi thứ đều bị nó bỏ lại sau ô cửa kính.

Một buổi đêm như vậy dễ dàng khiến người ta say, dễ dàng khiến người ra hoài niệm những chuyện đáng quên…

Cảnh đêm bên ngoài cửa kính xe càng lúc càng hư ảo, ánh sáng của những chiếc đèn neon khiến anh bị chói mắt.

Lam Tịnh Vũ nhắm chặt đôi mắt, lặng lẽ đi vào màn đêm vô cùng vô tận.

Trăng đã lên đến giữa bầu trời.

Ánh trăng chiếu rọi những đoá hoa nở thắm trong vườn hoa, thảng thốt mà mơ hồ.

Mục Dã Tình Xuyên dừng xe ở một căn nhà có vườn hoa kiểu cổ ngoài ngoại ô. Ngoài cửa những bông hoa tươi thắm đang nở rộ.

Những bông hoa Khiên ngưu leo đầy trên lan can cũng lác đác nở vài bông. Hàng rào bằng gỗ màu trắng sữa xinh xắn, đáng yêu được tô điểm bởi những hình vẽ mặt trời, du thuyền vũ trụ, còn có người sao hoả trên đầu đội trái bí ngô.

Lúc xuống xe, Hạ Nặc Kỳ dựa vào vai Mục Dã Tình Xuyên, anh sờ vào trán cô thấy rất nóng! Có lẽ cô bị sốt rồi.

“Em muốn đi tìm Lam…” Hạ Nặc Kỳ nói mê, giọng thều thào.

Mục Dã Tình Xuyên vội vàng bế cô lên: “ Phòng 401”

Trên đường anh luôn hỏi cô ở chỗ nào, theo cái danh bạ và lời nói mê sảng của Hạ Nặc Kỳ, cuối cùng anh cũng đã tìm đến nơi. Đến trước cửa, anh vội vàng gõ cửa, nhưng không có ai trả lời.

“Đã mấy giờ rồi, sao bố mẹ em vẫn chưa về vậy?” Mục Dã Tình Xuyên lo lắng nhìn Hạ Nặc Kỳ, định đưa cô về nơi ở của mình trước. Nhưng lúc anh quay người đi, không cẩn thận va vào một chậu hoa trước cửa. Chợt anh nhìn thấy một chùm chìa khoá, rất nhanh chóng anh nhặt chùm chìa khoá lên và mở cửa.

Vừa vào phòng, Mục Dã Tình Xuyên đã sờ thấy công tắc điện, cả căn phòng bừng sáng. Anh để Hạ Nặc Kỳ nằm xuống chiếc giường nơi góc tường, sau đó lấy khăn lau trán cho cô. Khi thấy cô ngủ say rồi mới yên tâm.

Nhìn

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT