watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6931 Lượt

đang định đuổi theo, thì lại bị Tiểu Do chặn đường lại.

“Tôi nói cho cô biết, thưa đại thiên kim tiểu thư, cô đừng có làm phiền Mục Dã Tình Xuyên dai như đỉa nữa có được không?”

Mai Khả Lâm như con hổ cái đang giận giữ, trợn trừng hai mắt lên.

Nhưng đúng lúc cô ta đang sắp nổi điên lên, thì bỗng nhiên, nhạc đang nổi ầm ĩ phụt tắt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên trên bục sân khấu.

Mục Dã Tình Xuyên cầm micro, lịch thiệp đứng ở ngay giữa sân khấu, nở nụ cười rạng rỡ với mọi người: “Thưa các quý ông, quý bà, hôm nay là sinh nhật của cô Mai, cũng là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của Mục Dã Tình Xuyên tôi đây.”

Nghe đến đây, Mai Khả Lâm nhủ thầm trong lòng: “Lẽ nào, anh ấy muốn đích thân công bố cuộc hôn nhân của mình và anh ấy sao? Xem ra, người Tình Xuyên yêu đúng là mình!”

Mai Khả Lâm vui mừng quên cả việc tính sổ với Tiểu Do, ánh mắt tươi cười, lòng rộn ràng, chăm chú nhìn hình dáng đẹp trai ở trên sân khấu.

“Khoảnh khắc này rất quan trọng, nếu không có người chia sẻ cùng tôi, thì sẽ mất hết ý nghĩa…”

Mục Dã Tình Xuyên lấy hết dũng khí, mỉm cười thật tươi.

“Tôi muốn tuyên bố! Từ tối nay trở đi, người con gái tên là Hạ Nặc Kỳ sẽ là vợ sắp cưới của tôi! Cô ấy sẽ là người duy nhất mà cả đời này tôi muốn nâng niu chăm sóc!”

Trng khoảnh khắc thời gian như ngừng lại, mọi người đều nín thở, cho đến lúc hiểu ra ý nghĩa của câu nói khó hiểu này.

Đám đông bắt đầu nháo nhác, tất cả mọi người đều bắt đầu bàn tán to nhỏ.

“Hạ Nặc Kỳ là ài?”

“Lẽ nào “Thế giới Media” không có ý định kết thông gia với “Doanh Nghiệp Mai Thị” sao?”

“Rút cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Mặt Mai Khả Lâm đang hả hê, bỗng chuyển sang xám ngắt, cô trợn mắt nhìn Mục Dã Tình Xuyên, toàn thân tức tối run lên.

Còn chủ tịch của “Thế giới Media” David thì đang nói cười với giám đốc “Doanh Nghiệp Mai Thị” Mai Tế Dã, hai người đang bàn luận xem đám cưới của hai con phải chú ý đến những việc gì, thì bị câu nói “Hạ Nặc Kỳ sẽ trở thành vợ chưa cưới của tôi” làm cho kinh ngạc đứng ngây ra như hai bức tượng gỗ.

04

“Đây là một trò đùa đúng không?” Hạ Nặc Kỳ không dám tin vào tai mình.

Lam Tịnh Vũ cũng thẫn thờ vài giây, bàn tay đang giúp Hạ Nặc Kỳ băng vết thương bất giác khẽ run lên.

Anh bỏ tay ra, nhìn chằm chằm vào cô, không nói được nên lời.

Rất lâu sau đó, anh khẽ thở dài, quay người xoa xoa đầu con dê, và vẫn rất lịch thiệp mỉm cười với Hạ Nặc Kỳ, giọng anh trầm hẳn xuống: “Xin lỗi, tôi phải đi đây, vì ở đây ồn quá… náo nhiệt quá, khiến tôi thấy khó thở… tôi phải đi đây…”

Hạ Nặc Kỳ đứng ngây người, nhìn anh, nhìn hình dáng của mình đang phản chiếu trong đôi mắt anh. Môi cô khẽ mấp máy, cặp mắt đen lay láy của cô hiện rõ sự hoài nghi khó hiểu: “Lam, sao lại thế?”

Lam Tịnh Vũ nhíu mày, cười bình thản, khuôn mặt thanh tú của anh có chút không tự nhiên: “Xin lỗi, tôi phải đi. Ai sẽ trở thành gì của ai đó, việc này không liên quan đến tôi, buổi dạ hội này cũng không liên quan đến tôi.”

Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc nhìn anh, lúc lâu sau, cô mỉm cười vui vẻ.

Một cơn gió thổi đến, Hạ Nặc Kỳ hạnh phúc nhắm hai mắt lại, sự ngọt ngào tràn ngập nơi con tim cô: Lam, như thế này, em không thể không cho rằng, anh đang quan tâm đến em?

Lúc cô mở mắt ra, Lam Tịnh Vũ đã đi mất rồi.

“Ôi…” Hạ Nặc Kỳ sững sờ một lúc, sau đó, cô vội vàng đuổi theo, thở hổn hển nói: “Lam, anh đừng đi, em muốn nói với anh, Mục Dã Tình Xuyên nói linh tinh đấy, sự việc không phải như vậy đâu…”

Lam Tịnh Vũ dừng bước, bóng dáng cô độc của anh đổ dài dưới ánh đèn.

Anh từ từ quay người lại, lạnh nhạt nhìn chiếc kẹp tóc hoa tuyết trên tóc cô, đôi môi mỏng của anh nhếch lên khinh khỉnh: “Không liên quan đến tôi.”

Giọng nói lạnh băng như nước biển của anh ném về phía Hạ Nặc Kỳ, cảm giác đau đớn như bị một mũi kim đâm cứ thế lan tỏa đến tận xương tủy của Hạ Nặc Kỳ, trong lồng ngực như bị thứ gì đó chặn lại, cô kinh ngạc nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của anh, đầu óc cô rối loạn, bên tai cô lùng bùng những âm thanh hỗn loạn, dường như có một tiếng sấm vừa nổ bên tai, cảm giác lạnh giá như băng khiến toàn thân cô lạnh toát.

Cô lặng lẽ đứng đó, không dám hét lên nữa, lòng cô thắt lại đau đớn. Cô cắn chặt môi, nỗi đau vô bờ vô bến đó cứ chạy trong máu cô.

Mũi cô sụt sịt, giọng cô lí nhí như phát ra từ cổ họng: “Anh nói cho em biết, tại sao lại nói không liên quan đến anh? Em cứ cho rằng qua chuyện lúc nãy, mối quan hệ chúng ta có thể tiến thêm một bước, nhưng tại sao lại càng trở nên tồi tệ hơn vậy?”

Nói xong, mắt cô nhòe đi trong nước mắt, rất nhanh sau đó, một giọt nước mắt long lanh từ khóe mắt cô chảy qua gò má, làm ướt một góc cổ áo.

Hạ Nặc Kỳ vội quay mặt ra hướng khác, không để anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

Lam Tịnh Vũ trầm ngâm nhìn cô, như một ngôi sao cô độc trên bầu trời.

Rất lâu sau, anh nhấp môi lên: “Đồ xấu xí, khóc sẽ trông rất khó coi đấy.”

Giọng của anh rất nhẹ, giống như không khí ấm áp ngập tràn lãng mạn trong tiết xuân, khiến cho Hạ Nặc Kỳ ngẩn ngơ.

Cơn gió mang theo vị mằn mặn của biển thổi vào. Hạ Nặc Kỳ lau vệt nước mắt ở khóe mắt, nũng nịu như một đứa trẻ nhìn anh: “Em không khóc, hơn nữa em cũng không xấu.”

“Vậy thì tốt rồi.” Lam Tịnh Vũ nhoẻn miệng cười, sau đó chậm rãi quay người, hai tay thong thả đút vào túi, đi ra ngoài.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, cái dáng cao dong dỏng trắng như màn sương, dần dần mất hút ở cuối khoang tàu.

Hạ Nặc Kỳ sững sờ. Tựa như có một đóa hoa màu trắng tuyệt đẹp đang rơi xuống trong lòng cô, cô ngây dại nhìn theo cái bóng người càng ngày càng xa dần, trong mắt cô gợn lên ánh nhìn lành lạnh.

Cô mím chặt môi, hàng mi dày của cô khẽ động đậy, trong chốc lát, nước mắt như mưa cứ thế mà tuôn ra.

“Lam… anh thật là…” giọng cô nghèn nghẹn, cô nói không được nữa, nước mắt từ từ lăn ra.

Xung quanh có tiếng bàn tán xì xào của đám đông, họ mau chóng vây lấy cô.

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Hình như cô gái này không thích Mục Dã Tình Xuyên!”

“Cái anh chàng vừa bỏ đi là ai vậy?”

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Những âm thanh ồn ào làm đầu óc Hạ Nặc Kỳ rối loạn, cô đau khổ bịt tai lại.

Một chiếc khăn tay màu trắng đưa về phía cô.

Cô ngạc nhiên ngước mắt lên.

Không biết từ lúc nào Mục Dã Tình Xuyên đứng trước mặt cô, nhìn cô vô cùng âu yếm, trong bàn tay thon dài của anh có một chiếc khăn tay màu trắng.

Anh chăm chú quan sát từng nét mặt của cô, đôi mắt hoa đào đẹp đẽ của anh trong veo, anh khẽ mỉm cười: “Lau nước mắt của em đi.”

Hạ Nặc Kỳ đẩy tay anh ra, vô cùng lạnh nhạt nói: “Tôi không muốn gặp anh.”

05

“Bốp…”

Trong lúc Hạ Nặc Kỳ không phòng bị gì thì bị một cái tát như trời giáng lên mặt!

Mai Khả Lâm giật lấy chiếc khăn tay trong tay Mục Dã Tình Xuyên, khinh bỉ trừng mắt nhìn Hạ Nặc Kỳ: “Đồ không biết xấu hổ! Cô là gì, dựa vào cái gì mà dám đối xử thế với Tình Xuyên chứ?”

Người Hạ Nặc Kỳ cứng đơ, sắc mặt tái nhợt, vai cô khẽ run lên, cảm giác đau rát ở một bên má.

Mục Dã Tình Xuyên giữ chặt lấy tay Mai Khả Lâm, ánh mắt anh lúc đó trở nên sắc nhọn và lạnh lùng: “Cô thích đánh người đến thế à? Liên quan gì đến cô chứ? Cô cút đi cho khuất mắt tôi!”

Anh đẩy mạnh bàn tay khiến anh căm ghét đó ra, dịu dàng quay về phía Hạ Nặc Kỳ, nhẹ nhàng xoa xoa lên má cô: “Có đau không?”

Hạ Nặc Kỳ bực bội nhắm mắt lại, không trả lời.

Mai Khả Lâm đứng bên cạnh hét lên, không có một chút dịu dàng nữ tính nào, cô ta nghiến răng nghiến lợi, giận dữ gào thét: “Em đau! Nãy anh bóp chặt vào tay em đau lắm !”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đổ dồn ánh mắt vào ba người.

Mục Dã Tình Xuyên tức giận nói với Mai Khả Lâm: “Nếu như, cô không cút ngay cho khuất mắt tôi, tôi đảm bảo, cả đời này tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với cô nữa!”

“Anh!” Mai Khả Lâm lại hét lên, lấy tay bụm miệng lại, “Sao anhh có thể tàn nhẫn như vậy?”

“Tôi đếm đến ba!” Mục Dã Tình Xuyên không thể chịu đựng thêm được nữa, “1… 2…”

Còn chưa đếm đến số “3”, Mai Khả Lâm đã quay người bỏ đi.

Mục Dã Tình Xuyên hít một hơi thật sâu, mỉm cười quay ra nhìn Hạ Nặc Kỳ, ánh mắt anh ngây thơ như một đứa trẻ.

Anh nhìn cô trìu mến, giọng nói trầm bổng lúc ẩn lúc hiện nhưng động lòng người: “Trước tiên em làm bạn gái của anh đã nhé? Sau đó, đợi anh tốt nghiệp chúng ta sẽ đính hôn. Anh không phải là để khiêu chiến, mà là vì anh thích em, thực sự rất thích em, vậy có được không?”

Trong lúc anh nói, như có một hương thơm nhè nhẹ chuyển động trong khoảng không giữa cô và anh.

Hạ Nặc Kỳ sửng sốt nhìn anh, rất lâu sau, cô mới nhẹ nhàng lắc đầu, đôi môi nhợt nhạt của cô khẽ mấp máy: “Xin lỗi, nếu như không có Lam Tịnh Vũ, có lẽ em sẽ đồng ý, nhưng bây

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT