watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6916 Lượt

cho Mai Khả Lâm và Mục Dã Tình Xuyên.

Đến dự bữa tiệc này hầu như chỉ có giới quý tộc và các đại gia, mặc dù bọn họ không hề quen biết nhau, nhưng vẫn ăn chơi rất vui vẻ náo nhiệt.

Trong bữa tiệc hội tụ rất nhiều giới tai to mặt lớn này, nhân vật nam chính Mục Dã Tình Xuyên lại đứng ở bên một cửa sổ yên tĩnh không có người.

Những chiếc rèm cửa vừa dày dặn đẹp đẽ khép hờ một nửa, trở thành một tấm nền làm nổi bật hình dáng thanh tú của anh.

Anh mặc một chiếc áo vét đuôi tôm màu đen, hai tay thoải mái buông thong thả, ánh mắt lo lắng hướng nhìn ra phía cửa. Trong cái đám nam thanh nữ tú ai cũng na ná như nhau, anh như một viên bảo bối quý không thể nào không để ý đến được, ở anh toát lên khí chất ngời sáng.

Mai Khả Lâm đứng ở trung tâm bữa tiệc, đang vui đùa trêu chọc với mọi người. Đôi tay ngọc ngà của cô cầm một ly Champagne lóng lánh, mái tóc xoăn quyến rũ của cô kết thành kiểu đầu công chúa, chiếc trâm cài tóc độc đáo phát ra ánh sáng lấp lánh, chiếc đầm bó bằng da màu rượu vang đỏ rất hợp với làn da mịn màng và trắng như ngọc trai của cô, vẻ đẹp khiến người ta không thể không để mắt tới của cô, khiến cho bữa tiệc tăng thêm nhiều màu sắc.

Tiếng tán thưởng của quan khách không ngừng vang lên, những bạn học cùng lớp càng ra sức tâng bốc tán thưởng cô hơn. Nhưng đáng tiếc rằng, trong con mắt của cô những lời khen hoa mĩ của mọi người cũng không bằng một cái nhìn dù hờ hững của người đó.

Người con gái vì người mình thích mà trang điểm thật đẹp, cô đã tốn công phí sức như vậy, chẳng phải là chỉ để nhận được lời khen ngợi của Mục Dã Tình Xuyên thôi sao, dù sao thì chỉ cần nhìn cô một chút, một chút thôi cũng được.

Nhưng anh ấy ở đây lâu như vậy, chỉ chào cô một câu, rồi không thèm để ý đến cô nữa. Không thèm để ý đến sự tồn tại của cô, coi cô giống như không khí vậy!

“Thật là quá đáng!” Mai Khả Lâm khẽ chau mày uống liền một lúc mấy ly rượu sâm panh có dùng thêm nước có ga để pha loãng, hai bên má cô ngấm hơi men nên khẽ ửng hồng lên. Cô mượn hơi rượu chống tay lên vòng eo của mình, bước đến phía trước Mục Dã Tình Xuyên. Giọng nói mềm mại của cô ngọt ngào như tiếng chim vàng anh hót, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ khẩn nài: “Mục Dã Tình Xuyên khiêu vũ với người ta!”

Mục Dã Tình Xuyên nhìn lướt qua bộ đầm bó bằng da trên người Mai Khả Lâm một cái, nhẹ nhàng từ chối: “Thật xin lỗi, tôi không thích cái mùi nồng nồng toát ra từ bộ đồ bằng da này, nó có mùi hăng hăng như mùi của con nai, khiến tôi rất khó thở.”

Mai Khả Lâm tức đến nỗi môi trắng nhợt đi.

“Nhưng… là anh nói với em rằng anh hi vọng tối nay em sẽ mặc bộ đồ bằng da này, bây giờ lại nói với em rằng anh ghét cái mùi hương tỏa ra từ bộ đồ này à!”

Mục Dã Tình Xuyên cười ngượng nghịu: “Thế sao? Tôi đã nói câu đó à? Chắc là tôi nói nhầm rồi, hay là cô đi thay bộ đồ khiến cho người ta kinh tởm này, tôi sẽ khiêu vũ cùng cô.”

Bây giờ lại bảo cô xuống thuyền về nhà thay quần áo sao? Sau đó lại chạy về đây, đợi đến lúc cô đi đi về về thay quần áo xong, chỉ sợ là buổi dạ hội cũng sắp kết thúc mất rồi! Nghĩ vậy, mặt của Mai Khả Lâm không chịu đựng được nữa méo xệch đi, đôi mắt to của cô khẽ chớp một cái, suýt nữa những giọt nước mắt lại rơi ra.

Mục Dã Tình Xuyên vội nhìn sang chỗ khác, anh không có tâm trạng để thưởng thức những màn kịch “Một là khóc, hai là làm loạn, ba là treo cổ” của cô đại tiểu thư này. Bây giờ, anh chỉ mong Hạ Nặc Kỳ mau chóng xuất hiện.

Anh sốt ruột ngóng ra ngoài, cho đến khi ngoài cửa xuất hiện một hình dáng mảnh mai, môi của anh mới khẽ nhếch lên mỉm cười.

Nhưng, ngay sau đó vẻ mặt của anh bỗng trở nên trầm mặc…

“Sao vậy? Nhìn thấy tôi nên thất vọng à?” Tiểu Do mỉm cười tiến về phía trước Mục Dã Tình Xuyên, bộ dạng u sầu của anh đập vào mắt mình, lòng cô có chút buồn bã, nhưng cô vẫn giữ nụ cười ngọt ngào, “Tôi là chị em tốt và cũng là bạn học của Hạ Nặc Kỳ, tôi tên là Tiểu Do, chúng ta đã từng gặp nhau ở cửa hàng KFC rồi! Nặc Kỳ nói cô ấy đến muộn một chút, cô ấy còn nói…”

Vẻ mặt Mục Dã Tình Xuyên lộ rõ sự chán nản, thất thần. Anh có chút buồn bã, trả lời lại: “Tôi biết rồi.”

Nhìn bộ dạng thất vọng của Mục Dã Tình Xuyên, Mai Khả Lâm đứng bên cạnh nói chen vào: “Xem ra Hạ Nặc Kỳ không thích anh rồi!”

Đột nhiên mặt Mục Dã Tình Xuyên xanh mét lại, anh lườm Mai Khả Lâm một cái, sau đó khẽ mỉm cười, nụ cười lịch thiệp như một hoàng tử ở thời trung đại: “Cảm ơn lời nhắc nhở của cô, nhưng tôi cũng xin cảnh báo cô, cứ cho là trên thế giới này không có sự tồn tại của Hạ Nặc Kỳ, tôi cũng không để mắt đến cô đâu!”

Nói xong, anh liền bỏ đi.

Lúc này, người dẫn chương trình đứng trên bục hào hứng tuyên bố: “Dạ hội bắt đầu.”

Buổi dạ hội này phải được tiến hành, không thể có ai đó vì đang chờ đợi người nào đó mà có thể thay đổi. Tiếng nhạc du dương rất đúng lúc cũng vang lên, nắp gỗ của những chai rượu sâm panh cũng được bật ra, những chiếc đèn không biết từ lúc nào cũng chuyển màu mờ ảo hơn, những đóa hoa màu trắng đẹp rực rỡ bày trên những chiếc bàn tỏa hương thơm nức mũi ra khắp nơi.

Trong không khí ngập tràn một mùi hương kì lạ khiến mọi người hưng phấn, bắt đầu có người khẽ ôm nhau từ từ khiêu vũ.

Đêm mát rượi như nước.

Trong cabin thuyền.

Mục Dã Tình Xuyên cảm thấy ánh đèn màu sặc sỡ ngập tràn trong mắt anh, khiến cho mắt anh nhìn mọi vật cứ mờ mờ ảo ảo một màu vàng da cam.

Tim anh như có một mũi giáo đâm vào, một buổi tối đẹp như tiên cảnh trong câu chuyện đồng thoại thế này, anh lại một lần nữa cảm thấy đau lòng.

Anh gọi người phục vụ cho anh một cốc whisky, ngồi trong một góc, một mình lặng lẽ nhấm nháp.

Đột nhiên, một tiếng đổ vỡ long trời lở đất phát ra từ phía bàn buffe, ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người đều đổ dồn về nơi phát ra âm thanh. Sau đó, đám người nhanh chóng túm tụm xung quanh nơi xảy ra sự việc.

Mọi người xì xào bình phẩm, tình hình có vẻ nhốn nháo.

Xong rồi, lần này cô lại gây họa lớn rồi!

Hạ Nặc Kỳ cố gắng từ dưới đất lồm cồm bò dậy, nhưng không cẩn thận ngón tay cô lại chạm phải những mảnh vỡ của đống bát đĩa trên mặt đất.

Nhìn những ngón tay chảy máu của mình, Hạ Nặc Kỳ đau đớn đưa lên miệng thổi: “Không đau, không đau…” Cô cố gắng ngăn những giọt nước mắt trào ra, nhưng thực sự đầu ngón tay rất đau!

Thực sự thì sự việc xảy ra thế nào, cô cũng không rõ nữa.

Cô chỉ biết rằng cô vừa bước vào cửa, không biết chân giẫm phải cái gì, trượt thẳng một mạch đến chỗ bàn buffe, sau đó không bết ai đó đẩy mạnh cô một cái, cả người ngã lăn xuống đất, tiếp đó thì nghe thấy tiếng bát đĩa đổ vỡ, tiếp sau nữa thì thấy dường như tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt hình viên đạn!

Ôi ôi… sao cô lại đáng thương thế này chứ.

Nhưng đúng lúc Hạ Nặc Kỳ định òa khóc lên nức nở, thì có một vòng tay ấm ôm chặt lấy cô.

“Cô không sao chứ?” Một giọng nói buồn bã nhẹ nhàng vang lên bên tai cô.

Hạ Nặc Kỳ bối rối nhìn người thanh niên mặc bộ đồ màu trắng, đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Cô cố chớp chớp mắt, để khẳng định đây là sự thực… Trong ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, cô đang được Lam Tịnh Vũ ôm vào lòng, tận hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngào. Một lúc lâu sau, Hạ Nặc Kỳ mới bừng tỉnh.

Theo bản năng cô khẽ nhích người ra, nhẹ nhàng khéo léo rời khỏi lòng anh, hiền dịu nói: “Tôi không sao, cảm ơn anh.”

“Là tôi phải cảm ơn cô mới đúng, cảm ơn cô đã giúp tôi tìm thấy con dê của tôi.” Lam Tịnh Vũ nói, ánh mắt dịu dàng như làn nước. Con dê con chạy lung tung cả một buổi chiều lúc này đã ngoan ngoãn đứng ngay đằng sau anh, “Nếu không phải cô giúp tôi tìm con dê, thì cô đã không bị ngã.”

Thì ra, hai người đã tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng phát hiện thấy dấu chân của con dê ở trên du thuyền, Hạ Nặc Kỳ bị mấy cô gái ở trên tàu ngấm ngầm chơi xấu!

Những người này đầu tiên dùng con dê để thu hút sự chú ý của cô, sau đó nhân lúc cô không để ý đã để cái ván trượt dưới chân cô khiến cô trượt đến gần chỗ bàn buffe, sau đó lại đẩy cô ngã xuống đất!

Thật là độc ác!

Lam Tịnh Vũ nắm chặt hai nắm đấm ở tay, trước giờ anh chưa bao giờ bực tức như vậy.

Nhưng anh lại không bộc lộ ra ngoài, anh chỉ nhẹ nhàng cầm ngón tay bị thương của Hạ Nặc Kỳ, rút từ trong túi quần ra một chiếc khăn tay màu trắng, cẩn thận giúp cô băng vết thương.

Vẻ mặt quan tâm của anh, khiến cho mặt Hạ Nặc Kỳ nóng bừng bừng lên.

Mục Dã Tình Xuyên nhìn thấy hình ảnh thân mật của hai người, anh kinh ngạc đứng nhìn mọi chuyện, không kìm nổi lòng mình giơ hai nắm đấm lên, nhưng sau đó lại từ từ bỏ xuống.

“Đau không?” Ánh mắt Lam Tịnh Vũ ngập tràn yêu thương, ngón tay khẽ nhẹ nhàng xoa xoa lên tay Hạ Nặc Kỳ.

“Không… không đau rồi.” Hai bên má Hạ Nặc Kỳ lộ rõ sự vui mừng nhưng lại đỏ ửng lên vì xấu hổ.

Không muốn chứng kiến thêm nữa, Mục Dã Tình Xuyên quyết định bước lên bục sân khấu!

“Tình Xuyên, anh muốn làm gì vậy?”

Mai Khả Lâm

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT