|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
giờ, em chỉ nghĩ đến anh ấy, trong trái tim em, tràn ngập hình dáng anh ấy!”
Nói xong, Hạ Nặc Kỳ quay người chạy một mạch theo hướng mà Lam Tịnh Vũ vừa đi.
“Em đi đâu vậy?”
Mục Dã Tình Xuyên vô cùng lo lắng gọi với theo, giọng của anh to đến nỗi khiến ai nấy đều ngạc nhiên.
Ánh mắt mọi người đều nhìn theo bóng dáng của cô.
Hạ Nặc Kỳ cắn chặt môi, nhìn cái dáng cao sừng sững như cây tùng của Mục Dã Tình Xuyên, cười hối lỗi, sau đó nhẹ nhàng nói: “Em phải đuổi theo niềm hạnh phúc của em.”
Sau đó cô quay đầu chạy đi.
Mọi người, ai nấy đều nghệt mặt ra.
“Trời ơi! Con trai của tổng giám đốc “Thế giới Media” vừa tuyên bố cô gái đó sẽ trở thành vợ sắp cưới của anh ấy, thế mà cô gái đó lại đuổi theo hạnh phúc của riêng mình rồi.”
“Vậy… chẳng phải cô ta không đồng ý trở thành vợ sắp cưới của Mục Dã Tình Xuyên sao?”
…
Vừa bàn tán, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Mục Dã Tình Xuyên.
Lúc này, anh đang ngẩn người đứng đó, vẻ mặt thất thần nhìn theo hai bóng dáng càng lúc càng gần sát nhau ở trên boong tàu, ánh mắt buồn bã.
“Con trai, cô gái đó không thuộc về con.” Không biết từ lúc nào, David đã đến bên cạnh Mục Dã Tình Xuyên, thành thật khuyên bảo, “Không nên vì cố chấp mà đánh mất mối lương duyên.”
Mục Dã Tình Xuyên từ từ ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt hiền từ của bố, khẽ khàng nói: “Không cần bố phải nói, con tự biết thực sự người con thích là ai.”
Nói xong, anh từ từ nhắm mặt lại, lòng quặn đau.
Chương 9: Nụ hôn tím của hồ điệp
Ngày 24 tháng 12 Thứ hai. Trời mưa
Hôm nay là đêm trước lễ giáng sinh, tôi muốn đi ngắm tuyết, nhưng tuyết lại không rơi.
Vũ nói không vấn đề gì, tuyết chẳng qua chỉ là nước đóng băng mà thôi, đợi đến khi nước đóng băng thì ắt sẽ có tuyết.
Nghe nói người chết đi rồi sẽ lên thiên đàng, còn nghe nói ở trên thiên đàng cái gì cũng có, nhưng nếu như có một ngày, tôi định cư hẳn ở thiên đàng, một mình Vũ ở chốn nhân gian này sẽ rất cô độc, buồn chán. Tôi ở trên thiên đàng mà thấy điều đó thì cũng sẽ khóc rất nhiều, rất nhiều…Những giọt nước mắt đó sẽ đóng băng mưa, cứ thế rơi mãi không ngừng…
Nếu sau Vũ không hạnh phúc… Những giọt nước mắt của tôi cũng sẽ đóng băng mưa… rơi mãi không ngừng…
Vũ ắt hẳn cũng không nỡ để tôi rơi lệ, vì thế nhất định anh sẽ hạnh phúc.
Vân Phi
01
Đêm khuya, hằng hà sa số các vì tinh tú đang toả sáng. Hạ Nặc Kỳ đang cố đuổi theo Lam Tịnh Vũ ở cách đó không xa.
“Lam!”
Cô gọi tên anh, đang muốn đuổi theo, nhưng đột nhiên xuất hiện một cô gái có mái tóc nhuộm đỏ, hai tay chống nạnh, đôi mắt bừng bừng sát khí đang nhìn cô: “Gọi gì mà gọi! Đứa con gái đáng ghét này! Hôm nay ai cho cô đến đây vậy?”
“Cô là ai? Tôi không quen cô.” Hạ Nặc Kỳ đang muốn đuổi theo Lam Tịnh Vũ, nên vội vàng lách người tránh kẻ ngáng đường.
Ai dè cô đi chỗ nào thì người con gái tóc đỏ kia đều đi theo đó, cố tình không buông tha cho cô.
Hạ Nặc Kỳ không biết nên làm thế nào, vẻ mặt khổ sở nói: “Rốt cuộc cô muốn cái gì vậy?”
Đêm khuya tĩnh lặng, bầu trời trong vắt đẹp tựa một tấm lục xanh thẫm trải dài vô tận, mặt trăng tròn trịa đang rải bạc cả một bầu trời.
Bữa tiệc còn đang tiếp tục, đột nhiên, một tiếng hét lớn vang lên!
Mọi người còn chưa kịp nhận ra có chuyện gì, liền nghe thấy một âm thanh giận dữ: “Còn hỏi tôi muốn gì sao? Tôi nói thẳng với cô, Hạ Nặc Kỳ, cô dám tranh cướp người mà Khả Lâm thích, cô hãy chết đi!”
Tất cả mọi người đều nghi hoặc, lập tức tụ tập trên boong tàu.
Chỉ thấy một âm thanh “bõm” từ một người mặc đồ trắng, nhanh nhẹn lao xuống mặt nước biển, tạo ra một vòng sóng nhỏ. Ở cách anh ta không xa, một người với thân hình nhỏ nhắn đang vẫy vùng đầy khổ sở.
Đêm, rất huyền ảo.
Mọi người xung quanh đều kinh ngạc, ánh mắt tập trung vào hai con người đó. Lúc này, lại một người nữa nhảy xuống biển.
“Là anh Tình Xuyên!”. Có người trên thuyền hét lớn.
Xung quanh không khí như trầm xuống.
“Cứu người”. David lệnh cho cấp dưới của mình, “Không được để cho Tình Xuyên bị thương.”
Trên boong tàu nhốn nháo cả lên, mọi người xôn xao tìm kiếm các dụng cụ để cứu người.
Ánh trăng chiếu rọi lên mặt biển, một màu bàng bạc.
Hạ Nặc Kỳ vùng vẫy trên mặt biển, muốn nhờ người khác cứu giúp, nhưng cô vừa mở miệng thì nước biển lại trào lên. Nhanh chóng nuốt chửng giọng nói cô.
Người cô cứ dần dần chìm xuống. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cô tiếp tục vùng vẫy, mong muốn thoát ra khỏi dòng biển xanh thẫm này để hít thở bầu không khí trong lành. Nhưng nước biển vô tình, tiếp tục nuốt chửng chút sức lực yếu ớt của bản thân cô. Nước biển dần dần bao phủ mắt, mũi, tai, miệng của cô.
Trong lúc hoảng hốt, Hạ Nặc Kỳ như thấy dòng nước biển xanh thẫm kia trào lên từng đợt sóng dữ, như có tảo biển đang quấn lấy chân cô, vô số các loại cá đang trườn qua thân mình cô…Cô cảm thấy buồn nôn, rất khó chịu, toàn bộ cơ thể đang bồng bềnh trôi…
Đúng vào lúc tất cả ý thức của cô bị mất dần, đột nhiên có một đôi tay mạnh mẽ nắm chặt áo cô, kéo cô về phía trước… Đúng lúc này, lại có thêm một đôi tay khác nắm chặt cô.
Trong làn nước biển lạnh lẽo, như có một hương thơm dạt dào đang toả ra. Hạ Nặc Kỳ muốn mở mắt nhìn, nhưng mí mắt nặng trĩu, mang nốt những ý thức còn lại của cô đi. Cuối cùng cũng trồi lên khỏi mặt biển, Lam Tịnh Vũ và Mục Dã Tình Xuyên đồng thời hít lấy hít lấy hít để luồng không khí trong lành.
Hạ Nặc Kỳ yếu ớt nằm trong vòng tay Lam Tịnh Vũ. Mục Dã Tình Xuyên tức giận nhìn Lam Tịnh Vũ, vẫn nắm một cánh tay Hạ Nặc Kỳ, tay còn lại như muốn đấm vào mặt Lam Tịnh Vũ.
Bầu trời đen thăm thẳm với hàng vạn vì sao.
“Lam…” Sau khi ra khỏi mặt nước, Hạ Nặc Kỳ yếu ớt nói.
Giọng nói êm dịu đó đã khiến trái tim lạnh giá của anh đau đớn run lên, Lam Tịnh Vũ giật mình. Mái tóc đen nhánh của cô phủ vào đôi mắt đẹp như sao trên trời của anh, anh cúi đầu nhìn Hạ Nặc Kỳ, nhẹ nhàng cười với cô. Trong bóng tối, đôi mắt anh ẩn chứa một thứ ánh sáng le lói, rất ấm áp.
Mục Dã Tình Xuyên cười khểnh, tỏ rõ sự châm biếm. Cô sắp thở không ra hơi nữa rồi, mà còn gọi tên người này. Bất giác, cánh tay Mục Dã Tình Xuyên buông ra. Lúc này, đột nhiên xuất hiện rất nhiều người, vội vàng bao quanh anh.
“Cậu chủ Tình Xuyên, cậu không sao chứ?”
“Cậu chủ.”
Lam Tịnh Vũ nhìn Mục Dã Tình Xuyên, ánh mắt của Mục Dã Tình Xuyên trong suốt như thuỷ tinh, thật khó có thể đoán trước được anh đang nghĩ gì.
Những người đó vẫn tiếp tục gọi…
“Cậu chủ…”
Mục Dã Tình Xuyên vẫn không trả lời, im lặng như một bức tượng. Lam Tịnh Vũ thu lại ánh mắt mình, không nhìn Tình Xuyên nữa, ôm lấy Hạ Nặc Kỳ bơi về phía chiếc thuyền.
“Cậu chủ Tình Xuyên!” Những tiếng gọi vẫn cất lên không ngớt. Mục Dã Tình Xuyên hất cánh tay một người trong số đó ra, nỗ lực bơi về phía hai người kia.
Những cơn gió về đêm càng lạnh lẽo. Một nụ hôn nhẹ nhàng như gió thoảng qua, sự ấm áp đó… Nếu đây là mơ, cô thật sự muốn mãi mãi sẽ không tỉnh. Bởi vì, cô mơ thấy Lam Tịnh Vũ đang hôn mình… Nhưng tiềm thức cô không ngừng cổ vũ cô mở to đôi mắt!
Hạ Nặc Kỳ không cần mở mắt, nhưng cũng nhận ra mọi thứ không phải là mơ, mà là thật!
Tuy rằng cô hiểu rõ đây là hô hấp nhân tạo cho mình, nhưng sắc mặt cô vẫn ửng hồng như người say rượu, trong đầu cô hàng vạn chú chim đang hót líu lo. Nụ hôn đầu đời của cô hoá ra lại là màn hô hấp nhân tạo. Hạ Nặc Kỳ chỉ thấy mặt nóng ran: “Là Lam sao?”
Lam Tịnh Vũ thậm chí không có thời gian để thở, đã bị người khác đẩy ra. Cả người Mục Dã Tình Xuyên ướt hết, anh nhìn Hạ Nặc Kỳ âu yếm, nhẹ nhàng hỏi cô: “Em không sao chứ?”
“Em…” Hạ Nặc Kỳ cười yếu ớt, “Vẫn tốt.”
Thực ra cô không khoẻ chút nào. Cô cảm thấy rất lạnh, người cô ướt sũng, gió biển lại thổi tới tấp khiến đầu cô đau như búa bổ.
Một giọt nước chảy từ trên sống mũi cô xuống bên cằm, lạnh buốt!
Cơn lạnh làm Hạ Nặc Kỳ run rẩy. Quần áo của cô đã ướt hết rồi, còn đầu tóc đã được gió biển thổi khô đi ít nhiều.
Mục Dã Tình Xuyên khổ sở nhìn sắc mặt trắng
bệnh của cô, tức giận khi không thể thay cô chịu đựng tất cả sự giày vò đó! Anh lắc đầu ngao ngán: “Đừng cố chấp nữa… Em hẳn rất khó chịu, đúng không?”
“Mục Dã Tình Xuyên, em không sao đâu.”
Hạ Nặc Kỳ cảm thấy có chút không tự nhiên, vì anh lộ rõ sự lo lắng của mình dành cho cô.
02
Bầu trời đen như một tấm màn nhung với những ngôi sao lấp lánh, phát ra những chấm sáng màu bạc.
Hạ Nặc Kỳ cứ nhìn Mục Dã Tình Xuyên như vậy, không lâu sau, cô hít một hơi dài: “Lam đâu rồi? Anh ấy đi rồi sao?”
Trong kí ức của cô thì Lam đã cứu cô, không biết bây giờ anh ấy ra sao, có phải cũng nhiễm lạnh rồi không?
Cô rất lo lắng về điều đó.
“Lam đâu rồi? Anh ấy đang ở đâu?”
Hạ Nặc Kỳ dứt lời, liền có một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua khoang thuyền, người đứng ở cửa vốn định rời đi bỗng chợt dừng lại, quay đầu nhìn về phía đám người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




