|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Do vội cướp lấy cuốn tập phác thảo, hoảng hốt hét lên: “Hạ Nặc Kỳ, tớ không cho phép cậu tiếp tục như vậy nữa! Cậu không phải đồ ngốc, nhất định cậu phải biết Mục Dã Tình Xuyên thích cậu, nhưng sao cậu lại cứ ngồi đây mà đau buồn về một anh chàng khác chứ, cậu thấy có đáng không? Mục Dã Tình Xuyên tốt như vậy, còn cái anh chàng đó vốn dĩ chỉ coi cậu như là hư không mà thôi!”
Hạ Nặc Kỳ mím môi lại không nói gì, trông cô bối rối như bức tượng điêu khắc hình cô gái của thời La Mã, vẻ mặt cô có chút giận hờn.
“Cậu nói một câu đi chứ! Cậu không nên ngu ngốc đến mức từ chối Mục Dã Tình Xuyên chứ?”
Hạ Nặc Kỳ nhìn Tiểu Do đang vô cùng kích động, vô cùng bối rối nói: “Nhưng… có cảm giác vô cùng xa lạ giữa tớ và Mục Dã Tình Xuyên.”
“Nhưng tớ thấy Mục Dã Tình Xuyên đã thích cậu rồi! Nếu nói như vậy, cứ cho là có cảm giác xa lạ như vậy đi, thì dù sao tình cảm cũng được tạo dựng trên cơ sở của sự yêu thích, tất cả sẽ không xa lạ nữa!”
“Nhưng…” Hạ Nặc Kỳ mím chặt cặp môi mỏng, “Tớ không thích anh ấy…”
Tiểu Do kinh ngạc: “Tại sao? Tớ không hiểu tại sao Mục Dã Tình Xuyên đẹp trai như vậy, vừa gặp là người ta đã muốn yêu, mà cậu lại không thích anh ấy chứ! Tại sao vậy?”
“Không có tại sao gì cả.”
Tiểu Do trở nên tức giận: “Hạ Nặc Kỳ, cậu là đồ đại ngốc! Đúng là phí mất ý tốt của Mục Dã Tình Xuyên, vốn dĩ là một người sống lạnh nhạt, tớ không quan tâm đến cậu nữa! Tối nay cậu tự mình đi chợ đêm đi!” Nói xong, cô cầm lấy cặp sách, giận dữ bỏ đi.
Nhìn vào cái cặp sách còn lại ở trên ghế sofa, Hạ Nặc Kỳ không tài nào nhịn được cười.
Ôi trời, Tiểu Do cầm nhầm cặp sách rồi!
Cô nhìn đồng hồ và bắt đầu đếm: “10… 9… 8… 7… 6…”
Cô tin rằng không quá mười giây sau, con người đó sẽ ngoan ngoãn quay lại nhấn chuông cửa.
Bing boong…
Quả nhiên là vậy, cô còn chưa đếm hết mười số, chuông cửa đã vang lên. Hạ Nặc Kỳ vội vã cầm lấy cái cặp sách ở trên ghế sofa, vội vội vàng vàng chạy ra mở cửa.
“Đồ ngốc!” vừa mở cửa, cô liền nôn nóng mắng sa sả vào mặt Tiểu Do, “Cậu biết mình cầm nhầm cặp sách rồi hả!”
Nhưng một giây sau, cái cặp sách cô đang ôm trên ngực rơi “bịch” một cái xuống đất.
“Lam…”
Hạ Nặc Kỳ bối rối như gà mắc tóc đứng ngây ở cửa, nhìn chằm chằm vào anh chàng mặc bộ đồ trắng và con dê trắng nhỏ đang ngoe nguẩy ngay đằng sau anh ở trước mắt mình, bỗng cảm thấy mình biến thành một con ngốc.
Bóng anh đổ dài dưới ánh hoàng hôn, dáng đứng của anh trông cũng thật lịch sự.
Anh bình thản ngó nghiêng xung quanh một lát, môi khẽ nhếch lên: “Lần trước chỉ đưa đến gần đây, không nhìn xem nhà cô trông thế nào. Hôm nay đến, không ngờ nhà cô trông xa hoa tráng lệ ngoài sức tưởng tượng của tôi, sao lúc trước cô cứ muốn ở lại căn hộ của tôi vậy?”
“Tôi…” Lúc này Hạ Nặc Kỳ không biết trả lời ra sao, sửng sốt đứng ngây ra.
Cô lí nha lí nhí mở miệng ra định giải thích, nhưng cứ mở miệng ra, trong cổ họng cô như có miếng giẻ vừa khô vừa cứng chặn lại vậy, không thể nào phát ra thành tiếng.
Cô cứ thế mà cúi gằm mặt, nhìn những ngón tay đang khẽ xoắn xít lại vì lo lắng của mình.
“Tôi đến đây là để trả lại cho cô cái này.” Lam Tịnh Vũ thấy bộ dạng bối rối của Hạ Nặc Kỳ, anh không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ lôi ra từ trong chiếc cặp đeo chéo của mình một cuốn sổ nhật kí có bìa rất đẹp, đưa cho Hạ Nặc Kỳ đang đứng thộn ra, “Yêm tâm đi, tôi không xâm phạm đến sợ thích riêng tư của người khác, nên tôi chưa mở ra xem đâu.”
“Á!” Hạ Nặc Kỳ đột nhiên mở to mắt ra, sững sờ nhận lại cuốn nhật kí mà hôm đó mình đã quên mang về.
Nếu như, nếu như Lam Tịnh Vũ đã đọc được nội dung ở trong đó…
Hạ Nặc Kỳ vô cùng lo lắng, hoàn toàn không dám tưởng tượng rằng sau khi Lam Tịnh Vũ mà đọc được nhật kí của Vân Phi thì sẽ phản ứng như thế nào.
Có lẽ, anh ấy sẽ không quan tâm đến cô nữa! Nhìn những dòng chữ chứa đầy yêu thương của Vân Phi, anh ấy sẽ không thể nào mà thích cô được!
Nghĩ đến sự ích kỉ của bản thân mình, Hạ Nặc Kỳ cười chua xót.
Cô cầm lấy cuốn nhật kí, sau đó mắt trân trân nhìn Lam Tịnh Vũ bướt vụt qua bên cạnh, rồi mất hút ở cuối ngõ, nhưng lại không thể tìm ra bất kì một lý do gì để níu giữ anh lại.
Những đám mây hồng phủ đầy bầu trời xanh, từ trong chiếc hộp được bọc rất đẹp đẽ và cẩn thận, Hạ Nặc Kỳ từ từ cầm ra một cuốn nhật ký đang ánh lên ánh sáng màu xanh.
Đây là cuốn nhật kí mà Vân Phi đưa cho cô.
Từ lúc cô nhận được cuốn nhật kí này, cô bắt đầu chìm sâu trong sự tò mò về một người xa lạ, cho dù trước đó cô chưa hề gặp anh chàng trong cuốn nhật kí này, nhưng lại luôn có cảm giác vô cùng quen thuộc, đến lúc sau khi cô và anh chàng đó gặp nhau, cô phát hiện ra rằng chính cô không thể kìm nén bản thân mình thích anh ấy!
Nhưng… dường như anh không có cảm giác như vậy với cô.
Hạ Nặc Kỳ buồn bã cúi đầu xuống, lòng có chút thất vọng.
“Anh ấy chắc chắn là Lam Tịnh Vũ mà cậu ngày ngày đêm đêm mong nhớ!” Một giọng nói lạnh nhạt bỗng vang lên bên cạnh Hạ Nặc Kỳ.
Nhìn về phía có tiếng nói, thì đó là Tiểu Do.
Tiểu Do tiến đến, nhặt chiếc cặp sách rơi xuống đất lên, phủi phủi bụi đang bám ở trên đó rồi đeo lên vai, sau đó hậm hực ném thẳng chiếc cặp sách của Hạ Nặc Kỳ xuống đất, rồi mới hắng giọng hỏi: “Người vừa nãy là Lam Tịnh Vũ phải không?”
“Này, anh ấy đúng là Lam Tịnh Vũ, nhưng cứ cho anh ấy là Lam Tịnh Vũ, thì cậu cũng không thể ném cặp sách của tớ xuống đất như vậy chứ?” Hạ Nặc Kỳ thất vọng nhặt chiếc cặp sách tội nghiệp của mình vừa bị ném xuống đất, vô cùng đau khổ khẽ vuốt cái cặp.
Tiểu Do đắc ý cười ha hả: “Ai bảo cậu trọng sắc khinh bạn chứ, vừa nhìn thấy người trong mộng đã vứt chiếc cặp sách của tớ xuống đấy, nên phải trừng phạt cậu một chút.”
“Trừng phạt gì thì để sau, cậu có thể đi được rồi đấy.” Tâm trạng cô không được tốt, đang rất buồn rầu.
Mặc dù đã đuổi thẳng như vậy, nhưng Tiểu Do không có ý rời đi, cô nghiêng nghiêng đầu, cười nói: “Hình như anh ta cũng thích cậu đấy! Thích cậu như Mục Dã Tình Xuyên.”
“Gì cơ?” Suýt chút nữa tim của Hạ Nặc Kỳ nhảy ra khỏi lồng ngực.
02
Ánh mặt trời vàng rực lấp ló sau những đám mây, những chiếc lá của cây ngô đồng đang khẽ lay động trong gió.
Con đường vào lúc chập tối, những chiếc xe taxi như biến thành những chiếc hộp nhỏ, từng chiếc từng chiếc chạy vụt qua bên cạnh Hạ Nặc Kỳ, dường như không có chiếc nào dừng lại.
Cô ra sức vẫy tay nhưng đến khi tay đã mỏi rã rời hết cả ra, mà cũng không gọi được chiếc taxi nào.
Làm sao thế chứ? Hạ Nặc Kỳ bực tức quyết định: “Mình không đi nữa!”
Nhưng lúc định quay người lại, thì tiếng của Tiểu Do lại văng vẳng bên tai cô…
“Thích một người, thì người ở bên cạnh rất dễ nhận ra, giống như fan hâm mộ vậy. Nhìn ánh mắt Lam Tịnh Vũ nhìn cậu, tớ thấy rằng, anh ta cũng thích cậu. Hai người đều có cảm tình với nhau như vậy, thì phải cố mà nắm bắt lấy. Nhưng tình yêu rất dễ làm con người ta tổn thương, tốt nhất cậu nên nói rõ với Mục Dã Tình Xuyên trước, đừng để một kẻ ngốc vì tình yêu như cậu lãng phí thêm thời gian mà theo đuổi cậu nữa.”
Hic, bản thân cô chưa nói rõ sao?
Ôi… hình như mình chưa trực tiếp nói thẳng ra người mình thích là Lam Tịnh Vũ!.
Bây giờ, phải nói lại từ đầu? Cô biết nói thế nào đây?
Bỗng nhiên một cơn gió mát lành thổi qua. Dưới ánh nắng mặt trời, dường như Hạ Nặc Kỳ nhìn thấy một cái sợi ren rất đẹp đang bay phấp phới trong gió.
Từ xa xa, cô nhìn thấy một hình dáng trông rất thanh tú, với một mái tóc dài dày như rong biển đang hòa vào dòng người. Nhưng, bỗng chốc lại không thấy đâu nữa!
“Vân Phi, là cô ấy sao?”
Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc, vội vàng dụi dụi mắt, cố nhìn lại một lần nữa… nhưng không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó nữa!
Trên con đường dòng người vẫn tấp nập qua lại, xe cộ chạy như con thoi, mọi người vội vã ngược xuôi.
Nhưng, rõ ràng là cô nhìn thấy mà! Lẽ nào là cô bị hoa mắt?
“Thật là kì lạ.” Hạ Nặc Kỳ nhíu mày hoài nghi, rồi lại nghĩ, “Không thể nào, dù không tận mắt thấy Vân Phi vĩnh viễn ra đi, nhưng nhận được nhật kí của cô ấy, thì rõ ràng cô ấy đã…”
Hạ Nặc Kỳ không thể ngăn được dòng suy nghĩ của mình. Cô vò đầu bứt tai, cố gắng dập tắt những suy nghĩ viễn vông đang lởn vởn ở trong đầu.
Nhìn lên đồng hồ thấy kim đồng hồ đã chỉ đến con số “5” màu ánh bạc, lòng cô chùng xuống.
Chỉ có 10 phút nữa là bắt đầu buổi dạ hội, trừ phi cô mọc thêm đôi cánh hoặc có cách nào biến đổi thời gian, nếu không thì cô chắc chắn đến muộn rồi.
Hạ Nặc Kỳ buồn bã gọi điện thoại, thì đã nghe thấy cái giọng vô cùng lo lắng của Tiểu Do: “Cái gì? Đại tiểu thư ơi, cậu không bắt được taxi thì cứ đứng ở giữa đường đấy, nhất định sẽ có xe dừng lại!”
“Tiểu Do chết tiệt, lẽ nào cậu không hiểu tớ sao, tớ… không muốn đến tham dự cho lắm mà…”
“Hừm!” Phía đầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




