|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
dự tiệc sinh nhật của Khả Lâm, em đã chuẩn bị gì chưa?”
“Chuẩn bị?” Hạ Nặc Kỳ chớp chớp mắt nghi hoặc, “Tôi phải chuẩn bị gì? Vốn dĩ tôi đâu có ý định đi chứ!”
“Hạ Nặc Kỳ!” nghe xong những lời của Hạ Nặc Kỳ, vẻ mặt Mục Dã Tình Xuyên càng bực tức hơn.
“Tôi đâu có đồng ý với anh!” Hạ Nặc Kỳ dửng dưng nhìn vẻ mặt vô cùng tức giận của Mục Dã Tình Xuyên.
Mục Dã Tình Xuyên giận dữ nhìn Hạ Nặc Kỳ trừng trừng, một lúc sau, anh mới buồn bã nói: “Không được! Bạn của em đã đồng ý rồi, em nhất định phải đi!”
“Anh có nhầm không vậy? Anh cũng thừa biết là bạn tôi đồng ý… Tôi… cũng… không… đi!” Hạ Nặc Kỳ bị vẻ ngạo mạn của Mục Dã Tình Xuyên làm cho tức giận, cô phản kháng lại.
“Không được, em nhất định phải đi!” Mục Dã Tình Xuyên vẫn cương quyết không nhượng bộ.
“Không đi!”
“Nhất định phải đi!”
…
Hai người không ai chịu nhường ai, cuối cùng, Mục Dã Tình Xuyên không nén được giận, thô bạo nắm lấy tay Hạ Nặc Kỳ cứ thế mà kéo cô đi về phía chiếc xe phân phối lớn màu đỏ, vừa đi vừa nói: “Bất kể thế nào, em cũng phải đi, bây giờ anh sẽ đi mua quần áo cho em!”
Hành động của Mục Dã Tình Xuyên khiến cho Hạ Nặc Kỳ thêm tức giận, cô hét to lên: “Mục Dã Tình Xuyên! Anh buông tay ra, đau quá đi! Tôi nói không đi là không đi! Nghe rõ chưa? Tôi không đi!”
Nhưng dù cho Hạ Nặc Kỳ có tức giận thế nào, chửi rủa thế nào, la hét thế nào, Mục Dã Tình Xuyên vẫn không buông tay ra, anh mím chặt môi, mặt hằm hằm tức giận cứ thế mà lôi Hạ Nặc Kỳ đi lên phía trước.
“Buông tay ra!”
Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng nhưng vô cùng cương quyết vang lên ở phía sau Hạ Nặc Kỳ.
Ai vậy?
Như là vớ được vật cứu mạng, Hạ Nặc Kỳ không chửi rủa nữa, mà cố kéo hết sức để Mục Dã Tình Xuyên dừng bước, Hạ Nặc Kỳ quay người lại, lúc cô quay người lại để nhìn cái người ở phía sau, cô sững người ra.
Dường như cô ngửi phải một mùi hương thanh khiết, sống mũi cô bỗng cay cay, cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn không cho nước mắt chảy ra.
Chỉ là, chỉ là ở phía trước như có một lớp sương mù rất dầy che phủ, đôi mắt long lanh của cô ươn ướt, cô thì thầm: “Lam…”
Một cơn gió mát làn chợt thổi qua.
Đột nhiên, không khí như tràn ngập hương hoa.
Ở dưới gốc cây thông bên đường, Lam Tịnh Vũ tựa vào thân cây sừng sững, trông anh thật chói lóa trong bộ quần áo màu trắng.
Anh mỉm cười với cô, rất điềm tĩnh, đôi mắt xanh trong veo của anh ánh lên ánh ấm áp.
Mục Dã Tình Xuyên nghe thấy Hạ Nặc Kỳ thốt lên khe khẽ, liền dừng bước, mặt đằng đằng sát khí quay người lại, nhìn Lam Tịnh Vũ với ánh mắt khiêu khích.
Nhưng khi Mục Dã Tình Xuyên nhận ra rằng Hạ Nặc Kỳ đang cố rút tay khỏi tay anh, thì anh hậm hực nhìn Hạ Nặc Kỳ một cái, rồi càng nắm chặt tay hơn.
06
Bầu trời màu hồng phấn dần dần chuyển sang màu tím đỏ. Mặt trời lúc hoàng hôn đang lấp ló nơi chân trời tỏa ra ánh sáng vàng vọt.
Hạ Nặc Kỳ ngẩn người nhìn Lam Tịnh Vũ. Đôi mắt anh trong veo, nhưng giọng nói của anh lại lạnh giá như băng tuyết, lạnh lùng đến mức khiến người ta không cảm nhận được sự tồn tại của một chút hơi ấm nào: “Mục Dã Tình Xuyên, buông tay ra đi!”
Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc nhìn Lam Tịnh Vũ với vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở trước mặt, lòng cô bỗng đau nhói lên, rõ ràng chỉ có mấy hôm không gặp, tại sao lại có cảm giác thời gian
dài như một thế kỉ?
Bất giác, Hạ Nặc Kỳ cười toe toét nhìn Lam Tịnh Vũ: “Vũ, lâu rồi không gặp anh…”
Mục Dã Tình Xuyên toát mồ hôi, mím chặt môi lại, vẫn nhất quyết không chịu buông tay ra.
Lâu rồi không gặp…
Cô nhìn anh.
Anh nhìn cô.
Ánh mắt của hai người, chạm nhau trong không trung.
Lam Tịnh Vũ khẽ rùng mình. Trong vô thức, con tim anh như bị nụ cười rạng rỡ của Hạ Nặc Kỳ đánh cắp mất.
Lam Tịnh Vũ vội nhìn ra chỗ khác, ưỡn thẳng người, đôi chân dài của anh thong thả tiến lên vài bước đến phía trước Mục Dã Tình Xuyên, trông anh cao quý như một con thiên nga trắng đẹp đẽ vậy.
Ngón tay thanh tú của anh khẽ lướt đi trong không trung, anh lịch thiệp gỡ tay Hạ Nặc Kỳ ra khỏi tay của Mục Dã Tình Xuyên. Anh khẽ nhếch môi lên cười, nụ cười đó dần dần lan tỏa trên khuôn mặt thanh tú của anh: “Tôi đã đợi cô nửa tiếng hai phút rồi.”
Lam Tịnh Vũ vừa nói, thì tay anh vừa chạm vào tay của cô, đột nhiên anh chau mày. Một cảm giác thật kì lạ, dường như có một cảm giác ấm áp chạm vào nơi mềm yếu nhất trong con tim anh.
Đôi mắt anh tối sầm lại nhìn cô chằm chằm. Đây là lần thứ mấy chạm vào tay con gái rồi? Thật là ấm áp.
Nhận thấy anh đang nhìn cô, Hạ Nặc Kỳ ngẩng đầu, nhìn anh, nở một nụ cười rạng rỡ.
Anh vẫn chưa bỏ tay cô ra, mà nâng niu đặt tay của cô vào lòng bàn tay của mình. Một cảm giác vô cùng khác lạ cứ thế từ lòng bàn tay tỏa ra, kích thích đến mọi ngõ ngách, rồi chạy thẳng về tim, bỗng dưng anh muốn khoảnh khắc này ngừng lại, ngừng lại mãi mãi…
Mục Dã Tình Xuyên giận dữ nhìn hai người bên cạnh đang nhìn nhau một cách âu yếm: “Gì mà nửa tiếng hai phút chứ? Lam Tịnh Vũ, cậu cho rằng cậu thắng tôi trên trường đua, là có thể tùy tiện cướp đi mọi thứ trong tay tôi sao? Hạ Nặc Kỳ đã đồng ý hẹn hò với tôi rồi.”
Hạ Nặc Kỳ lắc đầu: “Tôi đâu có”.
Mục Dã Tình Xuyên kinh ngạc, ánh mắt buồn bã thất vọng, anh vẫn cứng đầu không chịu buông tay Hạ Nặc Kỳ ra, nói: “Anh nói có là có!”
Một cơn gió ấm áp thổi qua.
Đôi mày Lam Tịnh Vũ tỏ ra vẻ lạnh lùng: “Nếu vì cậu thua tôi trong cuộc thi đua xe nên không cam tâm, thì có thể thắng lại tôi trong cuộc thi đua xe khác, tại sao cứ giữ khư khư một cô gái mà không chịu buông ra vậy? Hơn nữa đây vốn dĩ cũng không phải cô gái của cậu.”
Lời nói của Lam Tịnh Vũ như mũi kim đâm vào tim Mục Dã Tình Xuyên, anh vẫn kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nhưng bàn tay đang nắm chặt lấy Hạ Nặc Kỳ lại run lên.
Hạ Nặc Kỳ nhìn Mục Dã Tình Xuyên với ánh mắt có chút không cam chịu, đột nhiên lòng thắt lại, ánh mắt buồn bã và vô định của Mục Dã Tình Xuyên khiến cô khó thở, cô không muốn rơi vào bế tắc như thế này nữa, thế là, cô nhẫn tâm, lạnh lùng nói với Mục Dã Tình Xuyên: “Mục Dã Tình Xuyên, buông tay ra.”
Cuối cùng, Mục Dã Tình Xuyên bất ngờ buông tay ra, quay người đi thẳng.
Chiếc xe màu đỏ gầm gừ chạy vụt qua trước mắt Hạ Nặc Kỳ, màu đỏ rực như lửa của chiếc xe đó trong khoảnh khắc ấy dường như thiêu cháy mọi nỗi đau đang kìm nén trong lòng Mục Dã Tình Xuyên.
Sau khi Mục Dã Tình Xuyên bỏ đi, Lam Tịnh Vũ cũng nhẹ nhàng bỏ tay cô ra. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng bỏ đi.
Bầu trời trong xanh, bỗng chốc chuyển sang màu sắc kì dị.
Ánh hoàng hôn dần bao phủ khắp chân trời, giống như phủ một tấm màn màu đen nhàn nhạt lên bầu trời.
“Đợi đã!” Hạ Nặc Kỳ vội gọi anh lại.
Lam Tịnh Vũ khẽ nhoản miệng cười, quay đầu lại: “Sao vậy?”.
Cơn gió nhè nhẹ từ phía sau hai người thổi qua, mang lại một mùi hương thật tươi mới.
Lam Tịnh Vũ khẽ nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Hạ Nặc Kỳ đang dần dần chuyển sang ửng hồng, ngón tay thon dài của anh khẽ đưa về phía đầu cô.
Nhìn thấy ngón tay màu trắng của anh càng ngày càng gần mình, tim của Hạ Nặc Kỳ cũng theo khoảng cách ngày càng rút ngắn của hai người đập càng lúc càng nhanh.
“Anh…” Cô có chút ngạc nhiên, theo phản xạ muốn lùi ra xa, nhưng lại bị đôi tay chắc nịch bám chặt lấy bờ vai của mình, không thể nào cử động được.
“Đừng cử động.” Lam Tịnh Vũ nói, vẫn với một giọng lạnh nhạt.
Nghe thấy những lời của anh, thực sự Hạ Nặc Kỳ càng không thể nhúc nhích được, chỉ biết nhìn anh một cách lo lắng.
Mùi hương từ người anh phả vào người cô, đem lại cho người ta một cảm giác thật dễ chịu.
Nhìn gần, đôi mắt của anh vẫn đẹp đẽ mê hoặc lòng người như vậy, dường như phản chiếu màu xanh của biển.
“Trên đầu của cô có một chiếc lá.”
Lam Tịnh Vũ khẽ khàng nhặt một chiếc lá non màu vàng từ trên đầu Hạ Nặc Kỳ xuống.
Anh đặt chiếc lá vào tay cô, Hạ Nặc Kỳ nắm chặt tay lại, chiếc lá trong lòng bàn tay cô dần dần nóng lên.
Lam Tịnh Vũ vẫn tiếp tục đi về phía trước, Hạ Nặc Kỳ rón rén theo sau anh, hạnh phúc nhìn lưng anh.
“Cô không về nhà sao? Cứ đi theo tôi vậy?” Lam Tịnh Vũ đột nhiên dừng lại, quay người lại hỏi.
Hạ Nặc Kỳ ngây người ra.
Hai người đang đứng giữa dòng người qua lại, các loại xe đủ màu sắc chạy tấp nập như thoi đưa.
Ánh hoàng hôn dần dần phai mờ, chỉ còn lại màn đêm bao phủ.
Đôi mắt Hạ Nặc Kỳ lấp lánh đầy ánh sao, ánh lên vẻ hoạt bát: “Anh nói là tôi nợ anh nửa tiếng hai phút, bây giờ từ giây phút này trở đi, nửa tiếng hai phút của anh trong tương lai sẽ thuộc về tôi, tôi dẫn anh đến một nơi.”
“Đó chỉ là…”
“Tôi biết, để giúp tôi giải vây nên anh nói bừa vậy thôi, thì cứ coi đây là lời cảm ơn của tôi vì anh đã giúp tôi giải vây.”
Trong khoảnh khắc, Lam Tịnh Vũ bỗng trở nên thật trầm lắng. Anh lặng lẽ nhìn Hạ Nặc Kỳ, đôi mắt u tối của anh sáng lên.
Lồng ngực anh nóng hừng hực lên.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




