|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Anh kinh ngạc phát hiện ra rằng, lúc anh đối diện với cô, có một cảm giác thinh thích, cứ như là anh đang chờ đợi, để được gặp cô ấy như thế này vậy.
Dù cho anh không ngừng khống chế và kìm nén bản thân mình, nhưng càng ngày anh càng muốn gặp cô.
Anh đã từng tự nhắc nhở bản thân mình, rằng anh sẽ luôn chăm sóc Vân Phi, dù cho Vân Phi đã rời bỏ anh, thì anh cũng phải giữ gìn nâng niu những kỉ niệm đẹp đẽ giữa hai người.
Nhưng Vân Phi chỉ đem lại cho anh thời gian chờ đợi trong yên lặng, anh sẽ dốc hết lòng của mình vì Vân Phi mà làm nhiều việc, nhưng không thể có gì hơn. Nhưng cô gái trước mặt anh thì khác, cô có thể khiến cho anh vui, tức giận, rồi cả đau lòng. Ở cạnh cô, anh cảm giác rằng con người anh không chỉ có một loại cảm xúc.
Hôm đó, anh bắt cô đi khỏi, anh mới ngạc nhiên phát hiện ra rằng, bản thân anh lại thực sự rất muốn cô ấy ở lại, cảm giác đó, không biết là bắt đầu từ lúc nào nữa.
“Anh không đồng ý sao?” Nụ cười của Hạ Nặc Kỳ vụt tắt.
Cô biết rằng cô đang mơ tưởng, nhưng một giọng nói dịu dàng như cánh hoa rơi vang lên.
“Chỉ có nửa tiếng đồng hồ, hi vọng nơi mà cô muốn đưa tôi đến, đường đi không quá xa.”
“Lam!” Đôi mắt của Hạ Nặc Kỳ khẽ sáng lên, cô vui vẻ gật đầu, “Không xa lắm đâu.”
Ở chân trời tia sáng cuối cùng cũng đã tắt hẳn.
07
Thư viện rộng lớn trầm mặc sừng sững chìm trong màn đêm, những con đom đóm lập lòe bay qua bay lại trên hồ hoa trước cửa thư viện, tạo thành những đốm sáng nho nhỏ.
“Chính là đây” Hạ Nặc Kỳ chống nạnh, thích thú nói, “Đây là đích đến.”
“Đóng cửa rồi mà.”
“Không phải là thư viện, mà là cái hồ hoa này.”
“Hoa rất đẹp.”
Những giọt sương đêm đọng lại trên những chiếc lá xanh thẫm của cây hoa hồng, hương hoa từ trong hồ ngào ngạt tỏa ra xung quanh. Lam Tịnh Vũ hít hà hương thơm này rồi hít một hơi thật sâu: “Hương hoa hồng thật là thơm.”
Hạ Nặc Kỳ mặt xị ra đầy thất vọng, nhắc: “Lam, không phải hoa, là chữ ở trên hồ hoa.”
Lam Tịnh Vũ tiến gần hơn chút nữa, chăm chú nhìn, lúc này mới phát hiện ra trên tường của hồ hoa chi chít nét bút chì. Vô vàn các kiểu chữ, nội dung cơ bản thì có mấy câu như thế này:
“Mỗ Mỗ, tớ thích cậu.”
“Hi vọng có thể ở bên cạnh Mỗ Mỗ mãi mãi.”
…
Hạ Nặc Kỳ cười, nói: “Đây đều là những ước nguyện, nghe nói những ước nguyện viết trên này, có 80% đều thành hiện thực…”
Ánh trăng phản chiếu cái bóng dài dài của hai người, đang từ từ chuyển động trên mặt đất.
Những ngón tay dài vẽ trên tường, sau đó dừng lại ở một chỗ. Lam Tịnh Vũ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một vết bút mực mờ mờ.
Hạ Nặc Kỳ vẫn tiếp tục nói: “Mọi người đều gọi nó là hồ hoa ước nguyện”, vừa nói cô vừa lôi từ trong cặp sách ra một chiếc bút chì: “Cho anh này.”
Nhìn thấy chiếc bút được đưa ra trước mặt mình, Lam Tịnh Vũ lắc đầu, giọng lạnh nhạt nói: “Ước nguyện mà tôi muốn thực hiện không thể thực hiện được nữa rồi.”
Lòng Hạ Nặc Kỳ bỗng đau nhói lên.
Ước nguyện không thể thực hiện được đó, chẳng phải là muốn Vân Phi khỏe mạnh tiếp tục sống sao?
Thực ra, Hạ Nặc Kỳ cũng có một ước nguyện như vậy, nhưng không thể thực hiện được rồi, không thực hiện được thì chỉ có thể nhìn về phía trước, đời người còn có nhiều hi vọng mà!
Hạ Nặc Kỳ vẫn nhét chiếc bút chì vào trong tay anh, cố gắng thuyết phục anh: “Dù gì thì cũng đến rồi, nên không được lãng phí, viết một ước nguyện đi.”
Lam Tịnh Vũ tay cầm chiếc bút chì, ánh mắt anh mờ sương.
Hạ Nặc Kỳ nhìn anh, chờ đợi anh viết ước nguyện.
Trong không khí yên ắng tựa như có một mùi hương khẽ chuyển động trong không trung. Rất lâu sau đó, cuối cùng anh cũng giơ tay lên, tay anh giơ cao lên quá đỉnh đầu, rồi viết ra một dòng chữ rất đẹp.
“Lam viết ước nguyện gì vậy?” Mặt Hạ Nặc Kỳ tỏ vẻ chờ đợi.
Lam Tịnh Vũ đứng ngây ra, giọng bình thản: “Hi vọng có thể mãi mãi chăm sóc cho người mình thích.”
Hương hoa hồng nhè nhẹ tỏa ra khắp không gian trầm lặng.
Hạ Nặc Kỳ nhìn Lam Tịnh Vũ, giọng cô khẽ run run vang lên: “Hi vọng ước nguyện của anh có thể thành hiện thực.”
Nói xong, cô quay người đi, mắt cô nhòa đi trong nước mắt. Cô cố gắng ngăn những dòng nước mắt không tuôn ra.
“Cho dù anh không muốn nhớ hình dáng của em, thậm chí là quên mất cả tên em. Nhưng, xin anh cứ ở nguyên đấy, đừng từ bỏ việc chờ đợi, em sẽ cố gắng tìm kiếm. Bảo vệ anh, yêu anh.”
Hạ Nặc Kỳ viết trên tường như vậy. Không giống viết ra một điều ước cho lắm. Cô không muốn anh sẽ đọc được. Cô viết rất mờ mờ ảo ảo, lại viết ở vị trí rất thấp, nhưng cô lại cũng rất muốn anh sẽ đọc được, thật sự cô rất mâu thuẫn. Dẫn anh đến đây đúng là một sai lầm. Vì ước nguyện của anh là: Hi vọng có thể mãi mãi chăm sóc bảo vệ cho người mình yêu. Người đó, chắc chắn là Vân Phi rồi.
Hạ Nặc Kỳ đau khổ nhắm mắt lại, những giọt nước mắt khẽ rơi ra.
“Nửa tiếng trôi qua rồi.” Lam Tịnh Vũ nói, giọng nói thanh thoát phát ra từ miệng anh, “Để tôi đưa cô về nhà.”
Giọng của anh rất thản nhiên, nhưng lại rất nhẹ nhàng, rất dễ làm rung động lòng người.
Hạ Nặc Kỳ cố gắng hít hít mũi, làm ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra với mình vậy. Cô bước đến bên cạnh anh, lúc kề vai ngay sát cạnh anh, cô từ từ ngước hàng mi dài lên, trong đôi mắt ấy ẩn chứa bao nỗi u buồn.
Đọc tiếp : Hãy thay tôi yêu anh ấy – Chương 8
Chương 8: Giấc mơ đêm nồng màu cam
Thứ 3, ngày 22 tháng 11. Trời nắng.
Ánh mặt trời vàng rực chiếu lên đài phun nước ở quảng trường. Chiếc đài phun nước trong veo phun ra vô vàn những giọt nước nho nhỏ, rồi nhẹ nhàng rớt xuống.
Những giọt nước long lanh lấp lánh, trắng như tuyết bao phủ lấy người tôi.
Tôi đứng ngẩn ngơ bên cạnh chiếc đài phun nước, thẩn thơ nhìn dòng nước lấp lánh trong đài phun nước, cả người như cũng hòa vào cái lạnh lẽo của đài phun nước.
Vũ lấy từ trong túi ra một đồng tiền xu, ném vào trong đài phun nước, cầu nguyện.
Anh cầu nguyện điều gì vậy?
Nếu là mình, mình chỉ có một ước nguyện thật đẹp… ước cho mình và anh ấy mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ rời xa.
Vân Phi
01
Tan học, Hạ Nặc Kỳ và Tiểu Do hẹn nhau cùng đi bộ về nhà Hạ Nặc Kỳ. Chưa kịp bước vào nhà, Hạ Nặc Kỳ đã nhận được một hộp quà chuyển phát nhanh, trên hộp quà viết tên Mục Dã Tình Xuyên.
Từ cái hôm ở cổng trường Mục Dã Tình Xuyên tức giận bỏ về, phải một thời gian rất lâu sau đó anh không xuất hiện trước mặt Hạ Nặc Kỳ. Dường như Hạ Nặc Kỳ đã quên mất anh ta vậy, nhưng mỗi lần cô cảm thấy buồn bã, cô đều nghĩ đến ánh mắt đau đớn u sầu của Mục Dã Tình Xuyên hôm đó.
Lòng cô vô cùng rối bời.
“Woa woa woa, là của Mục Dã Tình Xuyên gửi đến! Cậu hạnh phúc thật đấy!” – Tiểu Do hét lớn.
Hạ Nặc Kỳ khẽ mỉm cười, không nói gì, cô thầm nghĩ, Mục Dã Tình Xuyên không tức giận sao?
Bước vào trong nhà, Tiêu Do nôn nóng mở ngay hộp quà ra, lập tức xuýt xoa ồ lên: “Bộ quần áo đẹp quá đi!”
Hạ Nặc Kỳ nhìn bộ quần áo đẹp rực rỡ vô cùng đang nằm ngay ngắn trong hộp quà, bỗng chốc lặng người đi, tại sao… tại sao Mục Dã Tình Xuyên vẫn gửi bộ quần áo này cho cô?
Chẳng phải rõ ràng cô đã từ chối rồi sao?
Tại sao vẫn cứ cứng đầu như vậy? Lẽ nào, Mục Dã Tình Xuyên thích cô thật sao?
Nghĩ đến đây, trước mắt Hạ Nặc Kỳ hiện ra ánh mắt vô cùng buồn bã của Mục Dã Tình Xuyên, ánh mắt đau buồn như thế, thì thực sự không thể nào là đóng kịch được.
Lòng Hạ Nặc Kỳ rối như tơ vò, lắc đầu nguầy nguậy, tự nói với bản thân mình: “Không thể nào, không thể nào! Nhất định anh ta cảm thấy đây là một trò chơi thú vị, cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt để khiêu chiến với Lam Tịnh Vũ.”
Cứ miên man với dòng suy nghĩ như vậy, lòng Hạ Nặc Kỳ mới dần tĩnh tâm trở lại.
Dưới sự thúc giục của Tiểu Do, Hạ Nặc Kỳ mặc thử bộ quần áo đứng trước gương.
Cô trân trân nhìn vào hình ảnh của mình ở trong gương… Mái tóc ngắn thanh thoát khẽ tung bay, thân hình mảnh mai kiều diễm… trong gương cô trông như một hoa Tiên lộng lẫy.
Bất giác Hạ Nặc Kỳ vuốt nhẹ lên bộ quần áo trên người, chất liệu thật mềm mại, với một màu trắng tinh khiết, được trang trí bằng một hàng ren dài nằm chênh chếch.
“Trông thật là tuyệt vời!” Tiểu Do đứng bên cạnh không thể nào cưỡng lại được, mồm năm miệng mười hết lời khen ngợi, “Cái anh chàng đẹp trai Mục Dã Tình Xuyên đó thật là có mắt nhìn, Nặc Kỳ, cậu mà mặc bộ này đến tham gia buổi dạ hội vào tối mai, thì nhất định sẽ làm mê hoặc tất cả mọi người ở đó đấy!”
Vậy sao? Cô không cho là như vậy?
Hạ Nặc Kỳ lặng lẽ cởi bỏ bộ trang phục, bình thản nói: “Tiểu Do, đưa trả cho anh ấy.”
Tiểu Do kinh ngạc: “Tại sao?”
“Vì tớ không muốn đi.” Cô đanh giọng dứt khoát trả lời, sau đó mặc lại bộ quần áo của mình, ngồi xuống cạnh bàn học, cầm tập vở phác thảo ra, bắt đầu vẽ…
Nét bút trông thật mềm mại, nhưng đường nét trông thật cứng cỏi…
Vẻ mặt của anh trông thật khôi ngô, đôi mắt của anh hình như nhuộm thấm quá nhiều màu xanh của biển, u buồn đến vậy…
Tiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




