watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6927 Lượt

Nặc Kỳ mỉm cười, cô mở to đôi mắt long lanh: “Mặt xấu đó là tôi bị dầm mưa cả đêm, rồi bị cảm! Mặt tốt đó là, tôi có thể nằm đây để nghe anh kể chuyện, đợi đến lúc kể chuyện xong, thì bệnh của tôi sẽ khỏi hẳn rồi!”

“Đợi đến lúc kể chuyện xong, thì bệnh của tôi sẽ khỏi hẳn rồi…”

Một câu nói quen thuộc bỗng chốc gợi lại những kí ức xa xăm, đôi mắt Lam Tịnh Vũ chợt nhìn về nơi rất xa.

“Vân Phi, em phải uống thuốc đi, nếu không uống thuốc, thì bệnh sẽ càng ngày càng nặng hơn đấy…” Tiếng dương cầm buồn bã vang lên ở trong phòng sách nhà họ Y, anh lặng lẽ đứng ở đằng sau Vân Phi, trong tay nhỏ bưng một chiếc mâm được làm bằng bạc, phía trên đặt thuốc mà hàng ngày Vân Phi phải uống cùng một cốc nước ấm.

Y Vân Phi vốn đang đàn một cách rất say mê, sau khi nghe thấy lời của anh, lập tức gập đàn lại, phủ tấm vải che đàn màu đỏ tím lên trên, sau đó quay người, mặt nhăn nhó nhìn anh: “Không uống! Em không uống thuốc! Thuốc đắng lắm, lại còn có mùi vị rất kì quái, mỗi ngày đều bắt em uống nhiều thuốc như vậy, em thấy không cần phải đợi đến lúc bệnh tim em phát tác, thì đã chết vì phải uống nhiều thuốc như này rồi!”

Nghe những lời này, đôi tay đang bê mâm của anh khẽ run lên. Thật sự anh rất sợ mỗi lần Vân Phi nhắc đến chữ “Chết”, nó khiến anh có cảm giác như rằng ngay lập tức anh sẽ mất Vân Phi vậy, tim anh đau nhói, đau nhói…

“Không uống thuốc thì bệnh của em càng ngày càng nặng hơn đấy.” Giọng của anh ấm áp nhưng pha chút nghiêm nghị không dễ gì kháng cự. Nhưng, cô không sợ: “Nặng thì nặng, tóm lại là em không muốn uống thuốc!”

“Em nhất định không uống sao?” Anh hỏi.

“Không uống.” Vân Phi lắc đầu nguầy nguậy.

“Thật là không uống sao?”

“Không uống.” Vân Phi tiếp tục lắc đầu.

“Được!” Anh mỉm cười nhìn cô, sau đó tủm tỉm bê chiếc mâm đặt lên bàn đọc sách, vừa cười vừa cầm viên thuốc trong hộp thuốc bỏ vào miệng, đến nước cũng không thèm uống mà cứ thế nuốt xuống, “Anh uống thay em.”

Vân Phi đứng ngây người, một giọt nước mắt lóng lánh lăn ra từ khóe mắt cô, nước mắt lăn đến khóe môi, cô hít một hơi thật sâu: “Tại sao phải như vậy? Lẽ nào anh không biết như thế rất có hại cho cơ thể sao?”

Anh lại rất bình thản hỏi lại cô: “Vẫn quyết định không uống sao?”

Vừa nói, anh lại cầm một viên thuốc khác chuẩn bị bỏ vào mồm.

Vân Phi sợ chết khiếp, vội vàng chạy đến, cướp lấy viên thuốc trong tay anh: “Em uống, em uống!”

“Em chắc chắn uống thuốc, thế là tốt rồi.” Cuối cùng anh cũng an tâm.

Nhưng đâu dễ dàng thỏa hiệp với cô công chúa nhỏ này chứ, cô còn có một yêu cầu, đó là nghe anh kể chuyện.

“Kể chuyện?” Theo thói quen anh lại cau mày, “Anh không thích kể chuyện.”

“Chỉ kể một câu chuyện thôi mà, chỉ cần anh kể một câu chuyện, em sẽ uống hết thuốc ngay, hơn nữa em bảo đảm với anh đợi lúc kể chuyện xong, thì bệnh của em sẽ khỏi hoàn toàn!”

Tại sao hai người bọn họ lại nói những câu giống nhau như vậy?

04

Thứ 7, ngày 24 tháng 9. Trời nắng

Bây giờ là 3h30 sáng, tôi nghĩ tôi phải đổi lại ngày viết nhật kí thành 25.

Bố mẹ đã ngủ từ rất lâu rồi, còn tôi, thì đã vùi đầu vào trong chăn khóc cũng rất lâu rồi. Hồi xưa những giấc mộng ngọt ngào đẹp đẽ, là thứ mà tôi không hề thiếu, nhưng đêm nay, tôi ngủ không say, dù cả tối qua hoàn toàn mất ngủ, nhưng tôi vẫn ngủ không say. Bố mẹ đột nhiên đi công tác trở về, tôi cầu xin Tiểu Do gọi điện đến, nói là thời gian này tôi sống ở nhà cô ấy. Ôi, nói dối đâu cần phải có tài năng thiên phú.

Tôi bị mất ngủ, nói dối, tất cả đều là vì người đó.

Lam Tịnh Vũ. Vũ của Vân Phi, Lam của… tôi… tôi.

Ở đây không phải tôi cố tình viết nhiều thêm một chữ “Tôi”, cũng không phải là phong cách của tôi. Là tôi còn do dự, liệu anh ấy có phải là của tôi không? Nhưng mà thôi kệ anh ấy, tôi lớn thế này rồi, muốn viết cho mình trang nhật kí đầu tiên, tôi không muốn như Vân Phi viết cho người khác, vì thế tôi tin rằng, sẽ không có ai biết rằng tôi nực cười đến thế nào.

Nực cười. Đúng rồi, đúng là từ này.

Từ nhỏ, tôi đã không có gì đặc biệt, cũng không thuộc dạng xinh đẹp gì, làm việc gì cũng rất hấp tấp vô duyên. Tôi dường như không có chỗ đứng, vì thế tôi tự nhắc nhở bản thân mình cố làm một việc tốt, đó là luôn mỉm cười với mọi người. Tôi cố gắng đứng trước gương luyện tập rất lâu, luyện tập để bản thân mình có một nụ cười đẹp nhất, luyện tập mỉm cười trước mọi người, luyện tập để cho dù có bi thương hay đau khổ, cũng phải cố gắng mà nở nụ cười thật tươi. Vì thế, mỉm cười là việc mà tôi có thể làm tốt nhất.

Nhưng tôi rất mệt.

Cứ cố hết sức để cười, khiến tôi rất mệt! Cho dù có đau lòng đến đâu, dù cho lúc Lam Tịnh Vũ lạnh nhạt đuổi tôi đi, vẫn theo thói quen tôi mỉm cười thật tươi.

Khoảnh khắc đó, chẳng phải lòng tôi đau nhói không thể nào thở được sao? Khoảnh khắc đó, đáng ra phải khóc, không phải sao?

Tôi không nên thích anh.

Nhưng tôi thật sự rất thích anh, thích đến nỗi không có cách nào quên được.

Vốn dĩ Hạ Nặc Kỳ chưa bao giờ viết nhật kí nhưng cô lại viết chi chít một đoạn văn bày tỏ tâm sự của mình lên trang cuối cuốn nhật kí của Vân Phi. Sau khi viết xong những trang nhật kí này những ngày tháng sau đó, cuộc sống của Hạ Nặc Kỳ quay lại khoảng thời gian khi chưa gặp Lam Tịnh Vũ, dường như Lam Tịnh Vũ chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô vậy.

Hạ Nặc Kỳ một tay chống cằm, một tay vẽ linh tinh lên cuốn vở đi học.

Bầu trời thật trong xanh, những đám mây nhởn nhơ trông mềm mại như bông. Ánh mặt trời sáng chói từ ngoài cửa sổ chiếu vào căn phòng học thơm mùi sách, khiến cho những chiếc bàn học bằng gỗ đào phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ và nhiều màu sắc.

Người thầy mái tóc hoa râm đang đứng trên bục giảng giảng bài một cách say sưa. Hạ Nặc Kỳ lại ngồi trên ghế, ngẩn ngơ nhìn về phía bầu trời xanh ngắt ngoài cửa sổ. Môn này là môn cô rất thích nghe thầy giáo giảng bài, nhưng hôm nay cô không có tâm trạng để nghe, cô vẽ hươu vẽ vượn lên cuốn vở đi học.

“Này!” Tại sao lại có người bảo thủ và ngang bướng như vậy chứ? Bệnh của cô vừa mới đỡ một chút, anh ấy đã đuổi cô ra khỏi cửa, anh ấy phải biết, cô bị ốm hoàn toàn là do giúp anh ấy tìm con dê con chứ! Lúc đầu cô luôn hi vọng cho rằng anh ấy sẽ chấp nhận cô, cho cô tiếp tục ở lại, như vậy, cô sẽ có cơ hội từng bước, từng bước một làm cho anh hiểu cô hơn, rồi từ đó sẽ thích cô…

Gì chứ? Người ta vì để cự tuyệt một người mà có thể phủi sạch tất cả mối quan hệ.

Hạ Nặc Kỳ khẽ nhếch môi mỉm cười, cô đúng là một Hạ Nặc Kỳ mạnh mẽ. Cô đổi tay chống cằm, thở dài một cái, ngậm đầu chiếc bút trong tay phải vào miệng.

Cứ cho là con gái mà theo đuổi con trai thì vô cùng khó khăn, nhưng cô muốn tiếp cận anh ấy sao lại khó khăn như vậy? Cô nhè đầu chiếc bút trong miệng ra, sau đó lôi ra từ trong túi đựng bút hai chiếc bút nữa, sau đó tay trái cầm một chiếc, tay phải cầm một chiếc… vẽ loạn lên, Hạ Nặc Kỳ vứt bút đi, ngước mắt lên thì thấy Tiểu Do đang chau mày nheo mắt nhìn cô.

Thầy giáo vừa quay lưng lên bảng viết chữ, Tiểu Do đột nhiên ném cho cô một mẩu giấy.

Hạ Nặc Kỳ nhặt lên xem, trên đó viết ngay ngắn một hàn chữ nhỏ… Mục Dã Tình Xuyên bảo sau khi tan học cậu đợi anh ấy ở cổng trường.

Anh ta lại muốn gì nữa đây? Sau khi đọc xong mẩu giấy, Hạ Nặc Kỳ nhíu mày lại.

05

Hoàng hôn, bầu trời trong xanh chuyển sang màu vàng đỏ.

Hạ Nặc Kỳ và Tiểu Do vừa ra khỏi cổng trường, đã nhìn thấy Mục Dã Tình Xuyên đứng ở bên kia đường mỉm cười đầy bí hiểm.

“Này, anh đúng giờ thật đấy!”

Hạ Nặc Kỳ nhìn Mục Dã Tình Xuyên với con mắt khó chịu, không giữ được bình tĩnh vội hỏi luôn: “Anh tìm tôi có việc gì?”

“Hạ Nặc Kỳ, gặp tôi em thấy đau khổ vậy sao? Sao mà mặt ủ mày chau vậy?” Mục Dã Tình Xuyên đưa tay dí dí vào giữa đôi mày Hạ Nặc Kỳ.

Hạ Nặc Kỳ vội lùi ra phía sau.

Tay của Mục Dã Tình Xuyên bối rối dừng ở giữa không trung, vài giây sau đó, mới từ từ hạ xuống, nắm chặt thành nắm đấm, hằn lên đường gân màu trắng.

Tiểu Do thấy hành động của Mục Dã Tình Xuyên hơi quá khích, vội vàng cười toe toét bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: “cậu với Mục Dã Tình Xuyên cứ từ từ nói chuyện, tớ có việc phải đi trước đây!”

“Này, Tiểu Do!” Hạ Nặc Kỳ chạy vội theo sau Tiểu Do hét với theo, nhưng Tiểu Do cố tình không thèm để ý đến cô, cô nước mắt lưng tròng cúi đầu, lẩm bẩm trách móc, “Híc, Tiểu Do đáng ghét, thật là không có nghĩa khí!”

“Này, Hạ Nặc Kỳ, anh đâu có ăn thịt em, việc gì cứ phải có người ở bên cạnh em chứ? Một mình gặp anh em thấy khó chịu thế sao?” Mục Dã Tình Xuyên bực tức như một đứa trẻ.

Hạ Nặc Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt của Mục Dã Tình Xuyên, cô không nhịn được cười, cảm thấy không còn khó chịu nữa, liền hỏi: “Anh hẹn tôi ra đây rút cuộc là có chuyện gì?”

“Thì muốn hỏi em, hôm đó anh muốn em cùng anh đến

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT