|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Hạ Nặc Kỳ buồn bã thở dài ba lần liên tiếp, xem ra thì hi vọng cuối cùng cũng bị dập tắt rồi!
Tại sao không cho cô một cơ hội dù nhỏ nhất chứ? Lẽ nào, đây chính là điềm báo rằng cô sắp rời bỏ thế giới tươi đẹp này rồi sao?
“Ông trời thật đáng ghét!” Hạ Nặc Kỳ phẫn nộ chỉ tay lên trời mắng to một tiếng.
Một cơn cuồng phong thổi qua trước mặt… trong cơn gió đó, cô nhìn thấy một chiếc túi nilon trong suốt đang bay về phía cô với một tốc độ cực nhanh.
Hạ Nặc Kỳ nhíu mày, mếu máo thì thầm nói: “Đến mày cũng ức hiếp tao!”
Cô vội vàng đứng dậy, cố gắng tránh khỏi món quà tặng đặc biệt này của ông trời. Nhưng, đáng tiếc là… phước lành này ông trời đâu dễ gì từ chối, cứ cho là trốn đi chăng nữa, thì cũng chỉ phí sức.
Chiếc túi nilon vẫn cứ vô tư thản nhiên, bay đúng vào ngay miệng Hạ Nặc Kỳ!
Được lắm! Cuối cùng Hạ Nặc Kỳ cũng đã hiểu ra một đạo lý: Mỗi lần bạn muốn chửi ai đó, nhất định phải nhớ, không bao giờ, không bao giờ được chỉ tay lên trời! Nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!
Hạ Nặc Kỳ cúi đầu thở dài.
Những hạt mưa lạnh
ngắt từng hạt, từng hạt rơi xuống khuôn mặt Hạ Nặc Kỳ.
Nhìn cái cây cao vời vợi, đột nhiên cô cảm thấy nếu như bản thân mình có thể kiên cường như gốc cây đại thụ này thì tốt biết mấy. Dù cho có phải chịu đựng mưa gió bão bùng, cũng có thể bình tĩnh đối mặt, không chút sợ hãi nào!
Cô bỏ đồng xu vào trong túi, xoa xoa mũi, cười ngốc nghếch như trẻ con.
Một trận gió lạnh kèm nước mưa đột ngột thổi tới, cơ thể Hạ Nặc Kỳ run lên yếu ớt, đột nhiên ho sù sụ.
Đùng đoàng.
Một trận sấm nổi lên. Tia chớp lóe lên sáng rực cả bầu trời.
Xem ra dù không bị nước mưa dìm chết thì cũng bị sấm đánh chết. Hạ Nặc Kỳ vội vã nhắm chặt mắt, hai tay nắm chặt cành cây.
Thế giới bây giờ chỉ là tiếng mưa lộp độp và tiếng gió lao xao…
Hạ Nặc Kỳ co ro dưới gốc cây, con dê bé nhỏ cũng đang run rẩy trên mặt đất. Váy của cô ướt nhẹp trong suốt như tờ giấy mỏng, những cánh hoa cuối mùa nhàn nhạt rơi xuống bên cạnh chân cô, trôi cùng những dòng nước mưa trên mặt đất.
Tiếng mưa rơi trên chiếc ô phát ra âm thanh lảnh lót.
Hạ Nặc Kỳ đang gục đầu trên gối ngạc nhiên ngẩng lên, mái tóc buông xõa bị mưa làm ướt dính bết vào hai bên má.
Vén những sợi tóc ướt đang dính ở trên má lên tai, bỗng chốc đôi mắt long lanh của Hạ Nặc Kỳ ánh lên lấp lánh.
Người đứng dưới ô đó đang nhìn cô với ánh mắt ấm áp còn hơn cả cơn gió nhẹ trong buổi hoàng hôn.
Thời gian như ngừng lại. Đôi mắt đen của anh chạm vào ánh nhìn của cô, cô thấy trong mắt anh dường như có vụt lên một tia sáng.
“Lam Tịnh Vũ!” Hạ Nặc Kỳ đứng lên, vui mừng hét lên trong mưa gió, “Ha ha, như thế mà cũng tìm được, thật là kì diệu!”
Ánh mắt sáng lấp lánh ban nãy thay bằng ánh nhìn lạnh lẽo, Lam Tịnh Vũ lặng lẽ nhìn cô, nét mặt lại chuyển sang vẻ lạnh lùng như mọi khi.
Một khoảng không im lặng giữa hai người, nước mưa lọt qua những tán lá tầng tầng lớp lớp rớt xuống mặt đất.
Cô vẫn cười như vậy, chỉ có điều nụ cười đó, dường như bao phủ bởi một lớp sương mù, mờ mờ ảo ảo, tựa hồ chỉ cần động nhẹ một cái, là sẽ đọng lại thành những giọt nước tràn ra ngoài mà rớt xuống.
“Như này mà vẫn có thể tìm được tôi, còn nói là chúng ta không có duyên phận sao?”
Lam Tịnh Vũ không nói gì, nhưng như có một dòng nước ấm áp không tên đột ngột chảy vào trong tim anh.
Anh chăm chú nhìn cô.
Những giọt mưa trong suốt như những sợi dây bủa vây lấy thân hình mảnh mai của cô, khiến cho người cô như bị tan chảy vào đám sương mù mờ ảo.
Lam Tịnh Vũ đột nhiên cử động, anh từ từ giơ tay về phía cô.
Những hạt mưa cứ thế rơi xối xả. Ngón tay dài thanh tú khẽ run run trong cơn mưa gió.
Nhìn bàn tay đang giơ ra ở khoảng không, mắt Hạ Nặc Kỳ đọng đầy sự cảm kích, nụ cười như đóng băng dần dần tan chảy trở nên tươi tắn trở lại.
Trong khoảnh khắc đó toàn thân cô bỗng cảm thấy thật ấm áp, tựa như có ánh mặt trời chiếu thẳng vào người cô vậy. Chỉ cần đứng ở trước mặt anh, cô có thể cảm nhận được hơi ấm!
Hạ Nặc Kỳ nở một nụ cười rạng rỡ: “Lam!”
Đứng dưới chiếc ô anh cũng mỉm cười, nụ cười đó lẩn khuất trong những hạt mưa tí tách mềm mại với màu xanh non của lá cây, khiến cho cô ngẩn ngơ.
Lần đầu tiên thấy anh cười với cô như vậy, nụ cười đó rực rỡ như những bông pháo hoa.
Hạ Nặc Kỳ ngây người, cảm thấy chóng mặt.
“Lam…” Anh là Lam của cô, không phải Vũ của Vân Phi, chỉ có điều Lam của cô vốn buồn bã u sầu, Lam của tĩnh lặng sâu thẳm như biển lớn.
Cô không làm chủ được mình, giơ tay ra, muốn nắm lấy tay anh, nhưng lúc đầu ngón tay của cô vừa chạm vào tay anh, đột nhiên, cô cảm thấy, trời đất như quay cuồng, toàn thân cô nhẹ bẫng đổ ào về phía trước…
Cô như một thiên sứ hạ thế xuống trần gian nằm gọn trong lòng anh!
Mưa càng lúc càng nhỏ.
Nhưng, chiếc ô trải qua cơn bão cuồng phong không thể chịu được những hạt mưa thêm chút nào nữa.
Một tiếng “Bụp” phát ra, những hạt mưa lạnh buốt chui qua lỗ thủng trên chiếc ô rơi xuống gáy Lam Tịnh Vũ, sau đó cứ chạy dọc theo cổ mà chui tọt vào trong áo…
Lam Tịnh Vũ khẽ chau mày, vứt luôn cái ô, hai tay ôm chặt lấy Hạ Nặc Kỳ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt của cô kề sát vào anh, chỉ có khoảng cách của cặp lông mi. Trải qua mưa cuồng gió táp, người cô đã yếu đi rất nhiều. Sắc mặt trắng nhợt đến kinh sợ, cặp môi lạnh ngắt tím tái.
“Hạ Nặc Kỳ?” Lam Tịnh Vũ lo lắng lắc nhẹ người cô, gọi khe khẽ, “Hạ Nặc Kỳ, cô không sao chứ?”
Hạ Nặc Kỳ vẫn không trả lời anh!
Lam Tịnh Vũ cảm thấy như máu trong người mình ngưng lại, một cảm giác sợ hãi quen thuộc bao trùm lấy anh.
02
Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh hẳn.
Những hạt mưa lấp lánh còn đọng trên những chiếc lá xanh mơn mởn, khẽ lăn nhẹ, cứ lăn mãi đến mép lá, sau đó từng giọt, từng giọt rơi xuống đất.
Không ngờ cơn mưa bão này kéo dài suốt một đêm mới tạnh.
Phòng 401.
Lam Tịnh Vũ quỳ gối trên chiếc thảm cạnh giường, một tay Hạ Nặc Kỳ vòng qua vai anh, anh đang cố gắng bỏ viên thuốc cảm trong tay vào miệng cô, nhưng từ đầu đến cuối hai mắt cô nhắm nghiền, cô rơi vào trạng thái hôn mê vô thức. Anh đành phải đỡ cô nằm xuống. Cơ thể không sức sống của cô cứ theo tay anh mà đổ xuống.
Bỗng nhiên anh giật mình.
Đầu của cô từ từ ngả xuống. Đôi môi mềm mại của cô khẽ chạm nhẹ vào bên má của anh, giống như một nụ hôn thật dài… cảm giác thật ấm áp.
Lam Tịnh Vũ ngẩn người ra, viên thuốc ở trong tay rơi xuống tấm thảm, anh gần như nghẹn thở.
Căn phòng tĩnh lặng. Hạ Nặc Kỳ thở nhè nhẹ ở ngay bên má anh, Hạ Nặc Kỳ sốt cao nên đến hơi thở cũng rất nóng, hàng mi dài như tấm rèm che kín đôi mắt đang nhắm nghiền của cô, một chút nước mắt vẫn còn đọng trong đôi mắt đó.
Một cô gái yếu đuối như vậy, trong cơn mưa gió bão bùng, vì con dê của anh, cả đêm đi tìm. Tự nhiên tim Lam Tịnh Vũ đập rất nhanh.
Anh ngập ngừng đưa tay ra, vuốt nhẹ lên mái tóc dày của cô, anh vuốt nhẹ nhàng, dịu dàng tựa như đang vuốt sợi tơ hồng bay trong gió.
Anh nhẹ nhàng đặt Hạ Nặc Kỳ nằm ngay ngắn trên giường, tiếp tục cho cô uống thuốc.
Thật không dễ dàng gì, cuối cùng Hạ Nặc Kỳ cũng mở miệng ra nuốt viên thuốc. Lam Tịnh Vũ không dám bỏ cô một mình, ngồi ở bên cạnh giường, cúi thấp đầu lặng lẽ nhìn cô.
Trước mắt, như là có một màn sương mù, chắn đi ánh nhìn của anh. Khuôn mặt của cô lúc đang ngủ thật đẹp, trông như một đưa trẻ, đang chìm trong giấc mộng đẹp của mình.
Ánh mặt trời sau cơn mưa rọi qua tấm rèm cửa sổ màu trắng chiếu vào trong phòng.
Cặp lông mi của Lam Tịnh Vũ khẽ cử động, anh từ từ mở mắt. Lúc nãy anh ngủ quên sao? Tay của anh khẽ giơ lên, cố gắng chạm vào cánh tay đang đặt trên giường.
Nhưng đúng lúc anh giơ tay lên, thì trong ánh mắt của anh ánh lên sự ngạc nhiên.
Tay của anh bị một bàn tay nhỏ nắm chặt.
Chủ nhân của bàn tay là Hạ Nặc Kỳ vẫn còn đang ngủ, trên khuôn mặt bình thản của cô tỏ rõ sự mệt mỏi. Tay cô cứ nắm chặt lấy tay anh không rời, có vẻ như đang sợ hãi.
Anh có thể mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn!
Lòng Lam Tịnh Vũ khẽ rung động, anh đứng bên giường của cô, nhìn cô, ánh mắt anh trìu mến tựa như dòng suối trong mát dưới ánh mặt trời trong tiết xuân ấm áp, lặng lẽ nhìn cô, không nỡ rời xa cô.
Hạ Nặc Kỳ khẽ động đậy, như là đã tỉnh dậy.
Lam Tịnh Vũ giật mình, lập tức rụt tay lại.
Hành động của Lam Tịnh Vũ khiến cho Hạ Nặc Kỳ đang chìm trong giấc mộng bừng tỉnh, cô từ từ mở mắt, đôi mắt mơ màng của cô nhìn Lam Tịnh Vũ đang lúng ta lúng túng đứng ngay trước mặt, gương mặt cô chợt bừng lên một nụ cười, cô đột ngột hét lớn: “Lam…”
Tiếng hét mệt mỏi ấy như đánh động trái tim của Lam Tịnh Vũ, bỗng chốc anh càng trở nên lúng túng.
Anh bối rối hướng tầm mắt ra phía khác, vội vàng nói: “Tôi đi lấy thuốc giúp cô!”
Hạ Nặc Kỳ nằm bất động trên giường, thở một cách khó nhọc.
Lam Tịnh Vũ bê đến một bát canh gừng, xúc một thìa cẩn thận, đưa lên miệng thổi, sau đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




