watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6935 Lượt

giúp tôi lau nó.”

Nói xong, cô rút ra một tờ giấy ăn tự lau sợi mì ở trên mép, buồn bã cúi đầu xuống.

Ở bệnh viện mùi thuốc nước nồng nặc, khiến cho mấy món ăn vốn ngon tuyệt này cũng khiến người ta trở nên khó nuốt, may mà có một cô công chúa nhỏ ở cùng với cô, có thể vừa ăn lại có thể nói cười, khiến cho thức ăn ngon hơn bao nhiêu…

Ánh mặt trời chói rọi chiếu lên bậc thềm hành lang dài đẹp, bọn họ ngồi thành một hàng, chia nhau ăn. Cô đặt miếng sườn chua ngọt rất ngon vào bát của tiểu công chúa, nhìn cô ấy ăn ngon lành. Rất nhanh, dầu mỡ đã bám đầy trên miệng của công chúa xinh đẹp…

Cô cố nhịn cười hỏi: “Vân Phi, tại sao lần nào ăn cậu cũng để thức ăn dây hết ra miệng vậy? Là thục nữ thì không thể như thế được.”

Cô cười hi hi đưa tay định lau giúp cho Vân Phi, thì bị chặn tay lại…

“Ha ha, tớ không lau đâu. Nặc, cậu không cần giúp tớ lau đâu, tớ không quan tâm người khác nói tớ thế nào, chỉ cần Vũ không cảm thấy tớ luộm thuộm là được.”

“Anh ta không cảm thấy cậu luộm thuộm ư?”

“Đúng thế, từ trước đến nay anh ấy đều không thấy thế. Cậu biết không? Có khi ăn thức ăn tớ còn cố ý để thức ăn dây một ít ra mép, vì, Vũ sẽ rất dịu dàng giúp tớ lau đi… sự dịu dàng đó giống như cơn gió nhẹ thổi qua mặt biển xanh vậy, rất ấm áp rất ấm áp…”

02

Tiếng sấm rền vang, trong chốc lát bầu trời phủ đầy mây đen.

Tí tách, tí tách… chỉ trong chớp mắt, những hạt mưa lạnh lẽo chảy xuống theo cánh cửa sổ thủy tinh. Báo hiệu rằng cơn bão đã đến.

Hạ Nặc Kỳ ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trên mặt cô có chút gì đó thất vọng, lại có một niềm hi vọng lúc ẩn lúc hiện: “Thực ra, mình cũng rất muốn biết cái cảm giác giống như một cơn gió nhẹ thổi qua mặt nước biển màu xanh, rất ấm áp rất ấm áp là thế nào.”

Một tia chớp xoẹt ngang qua chân trời. Căn phòng mù mịt lóe lên ánh sáng màu trắng, chiếu sáng khuôn mặt Hạ Nặc Kỳ.

Trong phòng bao trùm một bầu im lặng, bên ngoài gió gào thét điên cuồng, càng lúc càng to, cứ như là muốn đập tan cửa sổ mà chui vào!

“Thôi bỏ đi”

Hạ Nặc Kỳ bỏ bát mì xuống, cười một tràng quái dị “ha ha ha ha”, sau đó nhún vai, bối rối nói với Lam Tịnh Vũ: “Không biết tại sao, giống như có phép thuật vậy… thật kì lạ, cứ ngồi trước mặt anh là tôi không thể nhịn được cười, muốn chọc cho anh cười… mặc dù chẳng bao giờ anh phản ứng lại, mặc dù thất vọng, nhưng dường như tôi cũng không có cách nào mà không thể không cười với anh được…”

Lam Tịnh Vũ buồn bã.

Một trận sấm rền thấu trời xanh, trong tiếng sấm đùng đoàng, cuối cùng trận mưa gió cuồng phong cũng ập đến. Từng cơn gió điên cuồng cuốn tung bụi mù từ bốn phương tám hướng ùa về tập kích.

“Không phải ai cũng có thể khiến anh cảm thấy vui vẻ đâu, nhưng mà tôi có thể! Anh mà ở cạnh tôi thì chỉ cần nghĩ rằng tôi sẽ luôn làm anh vui, không cần phải nghĩ đến những chuyện buồn bã khác, mãi mãi không được nghĩ đến, được không” Hạ Nặc Kỳ nhìn Lam Tịnh Vũ, cười nói.

Dưới ánh sáng của chiếc đèn màu cam, không khí trầm lắng bao trùm giữa hai người.

Lam Tịnh Vũ vẫn không nói gì, nhưng, con tim anh đã nhảy nhót loạn xạ tự lúc nào.

Anh không biết tại sao, hình như từ khi người con gái ngồi trước mặt xuất hiện trong cuộc sống của anh, mọi thứ của anh đều dần dần đi chệch khỏi quỹ đạo, mà con tim của anh, dường như càng ngày anh càng không thể điều khiển được nó nữa.

Anh sợ hãi.

Anh sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy anh sẽ dần dần lãng quên cuộc sống trước kia, sợ rằng nếu cứ như vậy anh sẽ quên mất Vân Phi.

Vì thế, anh cố hết sức để chế ngự bản thân mình, im lặng, chỉ có thể dùng sự im lặng để kìm hãm cái cảm xúc đang trào dâng trong tim này.

Mưa mỗi lúc một to, ngoài cửa sổ khung cảnh đã trở nên mờ ảo, không nhìn rõ gì cả.

Hạ Nặc Kỳ cười bẽn lẽn: “Im lặng có nghĩa là đồng ý nhé!”

Ánh mắt Lam Tịnh Vũ ánh lên cái nhìn khó tả, vừa định từ chối, thì một tiếng sấm lại vang lên, vô số những hạt mưa long lanh trong suốt đập vào cửa sổ thủy tinh, tạo nên những tiếng “lộp độp lộp độp”.

Tiếng của Lam Tịnh Vũ bị át đi trong khoảnh khắc.

Vì lúc anh ngước mắt nhìn vào góc tường, con dê con đã không ở đấy nữa.

Anh nhìn xung quanh, cũng không thấy bóng dáng con dê đâu.

Một cơn gió điên cuồng thổi đến, gió mạnh đến nỗi chiếc cửa đang khép hờ phát ra tiếng “kọt kẹt, kọt kẹt”.

Cuối cùng Hạ Nặc Kỳ cũng nhận ra sự lo lắng của Lam Tịnh Vũ, cô thấp thỏm không yên nhìn về phía chiếc cửa đang lắc lư qua lại ở trong gió, ngại ngùng nói: “Xin… xin lỗi! Tôi quên khóa cửa…”

Những giọt mưa trong veo ngoài kia như tràn vào cả trong đôi mắt của Lam Tịnh Vũ, khiến cho đôi mắt vốn dĩ đã rất buồn bã của anh tăng thêm sự sầu khổ.

Anh nhìn cô, cứ như là nhìn xuyên qua cái hình dáng mỏng manh của cô, nhưng anh vẫn cứ im lặng.

Lúc cô nghĩ rằng anh sẽ mở miệng để mắng cho cô một trận, thì anh lại vội vã đứng dậy, ngó nghiêng khắp phòng tìm kiếm.

Cặp mi của Hạ Nặc Kỳ khẽ run rẩy, cứ thế mà nhìn theo cái bóng dáng lo lắng của anh. Nhưng hậu quả mà cô không mong muốn nhất đó là… con dê con thật sự không còn ở trong nhà nữa!

Lam Tịnh Vũ tìm trong mọi ngóc ngách căn nhà, cũng không thấy con dê đâu, anh không biết làm sao ngồi ngẩn người trên ghế.

“Xin lỗi”. Giọng nhỏ nhẹ của Hạ Nặc Kỳ lẫn trong tiếng sấm, “Đều là tại tôi quên khóa cửa.”

Chiếc cửa sổ thủy tinh không chịu được cơn gió điên cuồng bị thổi tung ra, trong mưa gió bão bùng một cánh mở một cánh khép. Tựa hồ như hơi nước mờ ảo tràn ngập trong mắt Lam Tịnh Vũ, lạnh lẽo đến nỗi dường như không có cách nào để đọc được suy nghĩ trong lòng anh.

“Cô đi đi!” đột nhiên anh đứng dậy chỉ thẳng vào mặt Hạ Nặc Kỳ, lạnh lùng nói, “Cô mau cút đi cho tôi! Lập tức biến khỏi mắt tôi! Tôi không muốn nhìn thấy cô thêm nữa!”

Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc dùng tay bịt miệng lại, không dám tin. Lần đầu tiên cô thấy Lam Tịnh Vũ giận như vậy.

Cô biết con dê con rất quan trọng với anh, nhưng không ngờ là nó lại quan trọng đến mức đó.

Cơn gió mạnh mang theo những giọt mưa lạnh lẽo chui qua cánh cửa sổ đang mở ùa vào trong, tấm rèm cửa màu trắng bị thổi bay tứ tung.

“Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cô nữa!”

Giọng nói lạnh băng của anh vang lên bên tai cô, như mũi kim đâm mạnh vào tim cô.

03

Hạ Nặc Kỳ trân trân nhìn Lam Tịnh Vũ.

“Xin… xin anh đừng hung dữ như vậy…”

Ngoài cửa sổ những cơn gió mang theo hơi lạnh của mưa thổi vào trong phòng, mưa làm ướt mọi thứ ở trước cửa sổ, từng thứ, từng thứ một, như là mưa đang rơi ngay trên vai vậy, lạnh buốt, Hạ Nặc Kỳ tội nghiệp nói với Lam Tịnh Vũ mặt đang hằm hằm tức giận: “Xin lỗi! Đều là do tôi không cẩn thận… biết đâu nó chỉ tò mò chạy ra ngoài chơi… chơi chán rồi lại quay về…”

Càng nói giọng cô càng bé dần đi.

Cô cũng không dám nhìn thẳng vào Lam Tịnh Vũ, vì ánh mắt xa cách lạnh lùng của anh khiến tim cô đau nhói, để thở cũng cảm thấy khó nhọc.

“Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!” Lam Tịnh Vũ lạnh lùng cắt lời cô, sau đó cố nén cơn giận trong lòng, cuối cùng anh cảnh báo cô, “Tốt nhất cô đừng có bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!”

Nói xong, anh liền đứng dậy đi ra cửa.

Hạ Nặc Kỳ đứng ngẩn người ra ở đó, một giây sau, cô vội vàng cầm ô, đuổi theo anh đang đi trong mưa gió.

Cẩn thận giữ khoảng cách được một đoạn đường, Hạ Nặc Kỳ giơ tay ra sau Lam Tịnh Vũ, lặng lẽ cầm ô che mưa cho anh.

Tâm trạng không tốt thì cứ trút hết ra, cứ lớn tiếng mà trách mắng cô, tốt hơn là cứ im lặng không nói gì thế này.

Lòng buồn bã như vậy nhưng không nói một lời, tất cả mọi chuyện cứ nén vào trong lòng, một người chỉ biết lặng lẽ chịu đựng, thì chỉ khiến lòng mình càng rối bời, mà còn dễ làm tổn thương bản thân mình.

Cái tên ngốc này, rút cuộc thì có biết rằng trên trái đất này có một người rất lo lắng cho anh không!

Hạ Nặc Kỳ khổ sở mím môi chau mày. Đúng là một tên đại ngốc, cô sống sờ sờ đứng ngay sau anh, mà anh dường như không cảm giác thấy!

Chiếc ô hơi bị rách, nhưng giọt mưa nhỏ chảy xuống, ít nhiều cũng làm người Lam Tịnh Vũ bị ướt.

Cảm giác con đường rộng này thật hoang vắng trống trải. Hàng cây hai bên đường xào xạc trong mưa. Lá cây màu xanh thẫm đến nỗi như quét một lớp dầu màu đen.

Rõ ràng có thể thấy rằng mưa càng lúc càng to hơn, mưa chằng chịt giăng thành một bức màn mờ ảo ngay trước mắt, nhưng anh dường như không cảm thấy mưa đang quất lên cơ thể mình, chuyện gì đang xảy ra vậy? Lam Tịnh Vũ hoài nghi ngẩng đầu lên nhìn, trên đỉnh đầu của anh là một tấm vải mưa màu xanh đậm đang được nâng lên bởi một thanh sắt nhỏ màu bạc, anh quay người, trước mắt anh là một cô gái bị dính nước mưa ướt như chuột lột, đôi tay run rẩy của cô vẫn đang cố sức giơ thật cao chiếc ô, để che mưa cho anh.

Đôi mắt dài hẹp sâu thẳm của anh nhìn cô, như muốn biết rút cuộc cô đang nghĩ gì.

Không đoán trước được là anh sẽ đột ngột quay lại, nên Hạ Nặc Kỳ vội lấy tay lau những giọt mưa trên mặt, cố ý giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cười ngốc nghếchh: “Cuối cùng cũng

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT