watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6938 Lượt

Mục Dã Tình Xuyên cười tít cả mắt.

“Tôi đồng ý từ lúc nào vậy? Thậm chí đến tên của tôi anh còn không biết nữa là?”

“Ai nói vậy chứ?” Mục Dã Tình Xuyên cười sung sướng, “Em tên là Hạ Nặc Kỳ, cao 1m57, nặng 42kg, thích ăn đồ cay… có cần anh kể hết mọi chuyện của em từ nhỏ đến lớn không?”

Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc gãi gãi đầu: “Anh điều tra ở đâu mà rõ như vậy?”

Mục Dã Tình Xuyên vỗ vỗ vào ngực: “Chỉ cần có trái tim, thì tất cả đều có thể làm được.”

“Cứ cho là như vậy đi, nhưng tôi đâu có đồng ý làm bạn gái của anh, hơn nữa anh cũng đâu thật lòng, không phải vậy sao? Anh chỉ là thích khiêu chiến, chỉ thích giành được tất cả mọi thứ mà đối thủ cạnh tranh của anh có, thế nên mới mù quáng xin tôi làm bạn gái của anh! Chứ thực ra đâu thích tôi!”

“Lúc đầu đúng là tôi nghĩ như vậy, nhưng…” Mục Dã Tình Xuyên lắc đầu, ánh mắt anh tỏ rõ sự chân thật, “Không biết bắt đầu từ khi nào, anh phát hiện ra, anh thực sự rất thích em.”

Hạ Nặc Kỳ đứng nghệt ra.

Đám con gái bắt đầu nhốn nháo, thậm chí có đứa còn giơ nắm đấm lên như chuẩn bị đánh nhau to, Mai Khả Lâm thì mặt mày xám ngắt, định mở miệng gầm gào lên, nhưng Mục Dã Tình Xuyên đã đưa mắt ra hiệu bọn họ không được cắt lời của anh, nên tất cả mọi người đều không dám động chân động tay.

“Không có ai nói với em rằng, tên cửa hàng này là Aglaia sao? Tên của cửa hàng còn có một hàm ý sâu xa khác, đó là nếu hai người không hẹn mà gặp nhau ở đây, thì chắc chắn là họ có duyên.”

“Tôi biết.” Hạ Nặc Kỳ lí nhí nói, “Tôi cũng vì lí do này, nên đến đây để đợi Lam Tịnh Vũ.”

Đôi mắt hoa đào mê hoặc lòng người của Mục Dã Tình Xuyên chợt ánh lên một nỗi buồn vô hạn, nhưng rất nhanh sau đó đôi môi anh lại cong lên nói: “Nhưng em đã gặp anh trước mà.”

Hạ Nặc Kỳ đứng ngây ra, trong chốc lát ánh mắt của cô bị thu hút bởi một thứ.

Rút cuộc là thứ gì vậy?

Dù cô cũng không thể giải thích được, nhưng thực sự cô thấy như có một thứ ánh sáng nhấp nháy chói lóa chiếu thẳng vào mắt.

Hạ Nặc Kỳ ngay lập tức quay mặt về phía bên cạnh, ấp úng nói: “Nhưng nhất định tôi sẽ đợi, cho đến khi người đó xuất hiện…”

Đôi mắt Mục Dã Tình Xuyên ánh lên một tia sáng óng ánh như đá quý, cười lớn, tựa như muốn dùng nụ cười tươi roi rói này để che lấp đi vẻ buồn bã trong đôi mắt của mình: “Nếu như anh ta không bao giờ xuất hiện thì sao?”

“Tôi không biết!” Hạ Nặc Kỳ bối rối lắc đầu, “Có lẽ là sẽ tiếp tục đợi.”

“Thì ra là vậy, anh hiểu rồi” Ánh mắt Mục Dã Tình Xuyên không thể che giấu thêm được nữa vẻ trầm buồn lộ hẳn ra, cứ như là mảnh sứ trong chốc lát mất đi màu sắc, nhưng, đứng đối diện với Hạ Nặc Kỳ, anh vẫn mỉm cười, “Em cứ ở yên đây mà đợi cái người có lẽ là sẽ không bao giờ xuất hiện ấy, anh tin rằng, em sẽ mau nản chí, rồi trở về bên cạnh anh ngay thôi!”

Anh nhếch mép, sau đó quay về phía Mai Khả Lâm nói: “Nhân tiện nói luôn, Hạ Nặc Kỳ là người đi cùng tôi đến dự bữa tiệc của cô. Nếu cô dám làm tổn thương cô ấy, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”

Nói xong, anh nháy mắt, rồi quay đầu bỏ đi.

Hạ Nặc Kỳ đứng tần ngần, lúc sực tỉnh thì phát hiện ra mình bị một đám con gái mặt mày hung dữ, bặm trợn do Mai Khả Lâm dẫn đầu bao vây xung quanh.

“Các người… định làm gì?” Khó khăn lắm cô mới nuốt được nước bọt, Hạ Nặc Kỳ kéo chặt cổ áo lại để bảo vệ cái thân hình yếu đuối của mình trước sự uy hiếp của đám người này.

03

Gió nhẹ, nắng vàng. Trong cái thời tiết như thế này người ta thấy tinh thần thật sảng khoái. Hạ Nặc Kỳ thì lại đang mếu máo cầu xin thượng đế: “Xin người trong thời khắc này, cho tôi chết đi! Tôi không muốn sống nữa! Tôi bằng lòng rời xa thế giới đẹp đẽ này!”

Đáng tiếc là, thượng đế không nghe thấy tiếng cầu xin thảm thiết của cô, vì cô còn nhìn thấy rõ đám con gái đang bao vây uy hiếp cô vẫn lù lù ngay trước mắt.

“Im mồm! Chúng tôi sẽ không làm gì cô đâu! Chỉ muốn cảnh cáo cô, Tình Xuyên là của tôi, tốt nhất cô tránh xa anh ấy ra.” Mai Khả Lâm tức giận trợn mắt nhìn cô, hai tay chống nạnh, đanh giọng cảnh cáo, “Không ngờ rằng làm thế này cũng không khiến Tình Xuyên ghét cô, hôm nay coi như cô gặp may! Nhưng, tốt nhất cô nên biết điều, đừng có dụ dỗ Tình Xuyên, không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

“Tôi quyến rũ Tình Xuyên? Cô có nhầm không vậy? Tôi chỉ muốn tránh càng xa anh ta càng tốt, mỗi lần tôi gặp anh ta là lại xảy ra chuyện không hay.” Hạ Nặc Kỳ buồn bã nói.

“Sao? Cô không phục sao?” Mai Khả Lâm chau mày nhìn Hạ Nặc Kỳ, rồi lại đe dọa, “Tôi không quan tâm cô phục hay không phục, tóm lại, đừng có để tôi thấy cô ở cạnh Tình Xuyên nữa! Nếu không, tôi nhất định sẽ khiến cô phải trả giá đắt!”

Nói xong, Mai Khả Lâm dẫn đám con gái cùng lớp bỏ đi, đến ngay chiếc đồng hồ cát lúc nãy đặt làm cũng không thèm lấy. Ông chủ cửa hàng đứng như phỗng ở bên cạnh không biết làm thế nào đành thở dài: “Sao bây giờ bọn trẻ lại trở nên như vậy!”

Hạ Nặc Kỳ sờ chiếc kẹp tóc ở trên đầu, nụ cười của cô thuần khiết như thiên sứ: “Không sao đâu ạ, chiếc đồng hồ cát này để cháu lấy.”

Ông chủ cửa hàng tỏ vẻ cảm kích đưa chiếc đồng hồ cát đã được làm xong cho cô, rồi không ngừng cảm ơn: “Cảm ơn cháu, bác sẽ bán rẻ cho cháu.”

Hạ Nặc Kỳ thò tay ra, nhẹ nhàng lấy đầu ngón tay xoa xoa vào cái lỗ hổng nằm trên cái bình thủy tinh đựng những hạt cát mịn, cô mím môi, vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng: “Cứ hy vọng có thể gặp người đó, đến giờ này mà vẫn chưa xuất hiện!”

Thời tiết bỗng dưng thay đổi, không biết từ lúc nào, mặt trởi biến mất, những đám mây vốn dĩ trắng tinh khiết giờ chuyển sang màu xám xịt, chầm chậm trôi trên bầu trời đen kịt. Gió mang hơi lạnh của những hạt mưa mát lành thổi vào trong cửa.

Hình như sắp mưa rồi, xem ra thì, cô phải quay về thôi, không thể đợi thêm nữa.

Người đó… hôm nay, có lẽ sẽ không xuất hiện…

Cảm giác thất vọng từng chút từng chút một lấn chiếm trong lòng Hạ Nặc Kỳ. Cô nắm chặt chiếc đồng hồ cát trong tay, chuẩn bị đi về.

Nhưng đúng lúc cô vừa quay lưng định đi, thì ở cửa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Đúng lúc cô ngước mắt lên nhìn, thì thấy miếng thánh giá thạch anh đang đung đưa trước ngực anh chàng mặc bộ quần áo trắng ánh lên ánh sáng bảy sắc cầu vồng lóa mắt.

“Lam Tịnh Vũ?” Toàn thân Hạ Nặc Kỳ cứng lại, cô dụi dụi mắt, khi biết đây không phải là mơ, cô mới kinh ngạc lấy tay bịt miệng lại.

Đúng là anh ấy! Vào giây phút cuối cùng cô định rời đi, anh ấy như một kỳ tích xuất hiện trước mắt cô.

“Hai người nếu như có duyên, thì dù không nói cho anh ấy biết là mình ở đâu đợi anh ấy, anh ấy nhất định sẽ xuất hiện.”

04

Ngoài cửa hàng, vang lên tiếng sấm đùng đoàng.

Ông chủ cửa hàng vẫn đon đả thân thiện như vậy, cười nói: “Cháu muốn mua gì vậy?”

Lam Tịnh Vũ lạnh nhạt gật đầu: “Cháu chỉ đến xem chơi thôi.” Sau đó, đi về phía cái tủ, lúc đi qua Hạ Nặc Kỳ, anh ngạc nhiên đứng lại, ánh mắt thờ ơ nhìn cô, “Thì ra cô cũng ở đây.”

“Đúng vậy.” Hạ Nặc Kỳ sững người nhìn chằm chằm vào anh, cảm giác như lúc này toàn bộ sức lực của cơ thể bị rút sạch.

Lúc này, trong lòng cô ngập tràn bao cảm xúc lẫn lộn phức tạp không thể dùng từ ngữ để diễn đạt, có một thứ tình cảm không tên cứ chực trào ra…

Thì ra là gặp thật, cứ thế mà gặp. Đây chả phải chứng minh thực sự giữa cô và anh tồn tại một thứ duyên phận mà đến cả Vân Phi cũng không thể thay thế được đấy sao?

Hạ Nặc Kỳ mím chặt môi, ngón tay khẽ run lên, máu trong người cô như đang sôi lên, trước mắt cô dần dần hiện ra đám sương mù màu trắng, trong khoảnh khắc cô bất chợt nhìn không rõ hình dáng của anh. Cô hỏi trong gấp gáp: “Sao anh lại đến đây?”

“Tôi!” Lam Tịnh Vũ nhìn thẳng vào cô, khuôn mặt đẹp tuyệt mĩ

của anh hiện ra một nụ cười ấm áp, “Từ sáng sớm lúc tôi đến kí túc xá lấy đồ, vô tình nhìn thấy một loại đồng hồ cát rất đẹp ở chỗ chú quản lý kí túc. Sau khi chú ấy nói cho tôi biết chỗ để đào cát mịn ở đâu, tôi liền đi gom được một ít, muốn nhờ ông chủ đây làm cho một chiếc đồng hồ cát đặc biệt.”

Anh vừa nói, vừa thích thú cười rạng rỡ như một đứa trẻ con nhận được quà, giơ túi cát mịn màu trắng sữa trong tay lên.

Cát màu trắng sữa… Hạ Nặc Kỳ ngây người.

Cô lặng lẽ chăm chú nhìn anh, khuôn mặt màu hồng nhạt của anh bị ánh hoàng hôn nhuộm lên màu ấm áp.

“Tại sao lại là cát màu trắng sữa?” Cô lí nhí hỏi, giống như là đang tự mình nói với mình.

Đôi mắt của Lam Tịnh Vũ sáng lên long lanh: “Màu này rất giống với màu sắc trên người cô ấy.”

Cô ấy? Lòng Hạ Nặc Kỳ đau xót. Cô ấy mà anh ấy nói không cần nghĩ cũng biết, nhất định là Vân Phi!

Những hạt mưa ngoài cửa rơi lộp độp trên những chiếc lá xanh sẫm, sau đó lã chã lã chã rơi xuống mặt đất, rồi những giọt nước trong veo như thạch anh lại bắn tóe lên, không khí vô cùng trong lành.

Hạ Nặc Kỳ trầm tư nhìn anh, cô khẽ chu môi lên.

Cô nhẹ nhàng nói, giọng hơi run run: “Vậy anh biết không? Tên của cửa hàng này là Aglaia, là tên của nữ thần ánh sáng

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT