|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
trong thần thoại Hy Lạp, nhưng, tôi thích tên gọi cửa hàng này là “Đồng hồ cát tình yêu”, vì chủ của cửa hàng này dùng những nắm cát đa dạng đủ màu sắc để làm thành những chiếc đồng hồ cát khác nhau, mỗi chiếc đồng hồ cát đều dựa vào yêu cầu của khách hàng mà định lượng độ dài của thời gian.”
“Còn anh? Anh muốn dùng số cát này để làm thành chiếc đồng hồ cát chảy trong bao lâu?” Hạ Nặc Kỳ hỏi.
Lam Tịnh Vũ trầm tư một lát: “Tôi muốn dùng số cát này làm ra một chiếc đồng hồ cát chảy trong thời gian là 8 phút 40 giây, chính là 520 giây.”
Hạ Nặc Kỳ thờ thẫn, chiếc kẹp tóc bông hoa tuyết trên đầu ánh lên tia sáng cô độc lẻ loi. Cô cứng đờ người đứng một chỗ, môi mím chặt quá đỗi khiến cô hơi đau.
Quả nhiên đó là con số để thể hiện “Anh yêu em”!
Lúc này, cô phải vui cho Vân Phi mới đúng chứ, nhưng tại sao cô không những không thể cười được, mà lòng còn cảm thấy đau nhói vậy?
Mưa, vẫn cứ rơi, xung quanh bao phủ một mùi hương không tên.
Ánh đèn mờ mịt, tất cả cứ mơ mơ màng màng, không biết từ lúc nào trong cửa hàng bật một bản nhạc đồng quê nhẹ nhàng.
Rất lâu sau, tiếng của ông chủ cửa hàng phá tan bầu không khí trầm mặc: “Cháu có chắc muốn dùng túi cát trắng này để làm đồng hồ cát chứ?”
“Có ạ, dùng cái này, thời gian là 520 giây.” Lam Tịnh Vũ gật gật đầu.
“Thật là xin lỗi quá!” Ông chủ cửa hàng lắc đầu tiếc nuối, “Túi cát này ít quá, không đủ để làm đồng hồ có thời gian dài như vậy.”
“Vậy sao?” Lam Tịnh Vũ buồn bã.
Hạ Nặc Kỳ đứng đó lặng lẽ quan sát anh, rất lâu sau, cô nhẹ nhàng nói: “Chúng ta cùng đi tìm cát, tìm đủ số cát có thể kéo dài thời gian đến 520 giây.”
“Tìm đủ số cát?” Đột nhiên ánh mắt của Lam Tịnh Vũ nhìn về phía xa xăm, rất xa, rất xa.
Bãi biển trong cơn mưa. Từng cơn sóng biển vỗ vào bờ cát. Trên trời, đùng đoàng tiếng sấm.
Hạ Nặc Kỳ bỏ giầy ra, xắn gấu quần bò lên, nói với Lam Tịnh vũ đang đi bên cạnh: “Là chỗ này, đúng không? Chỗ này có cát màu trắng sữa mà anh cần?”
“Đúng thế.”
Lam Tịnh Vũ gật đầu, đang định bỏ giầy ra như cô. Hạ Nặc Kỳ ngăn anh lại: “Chỉ cần một mình tôi là đủ rồi, có một chút cát thôi mà, đơn giản như đan rổ, cần gì phải hai người phải dính bẩn chứ?”
Trong cơn mưa, Lam Tịnh Vũ hơi loạng choạng, nước mưa từ trên mặt anh chảy xuống, ánh mắt anh xuyên qua màn mưa dày đặc, lặng lẽ dõi theo cô.
Hạ Nặc Kỳ cười rạng rỡ, chạy trên bãi cát, nhẹ nhàng nắm lấy từng nắm cát bỏ vào chiếc túi đã chuẩn bị sẵn, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ mịt, những hạt mưa làm ướt mái tóc, rồi chảy qua khuôn mặt của cô.
Cách đó không xa, Lam Tịnh Vũ lặng lẽ đứng trong mưa, chăm chú dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang bận rộn ở trong mưa, ánh mắt chất chứa những nỗi niềm khó tả.
Anh nắm chặt tay lại, những giọt mưa tươi mát làm ướt mu bàn tay của anh, không chịu thêm được nữa anh chạy lên phía trước.
Chiếc quần vốn sạch sẽ của Hạ Nặc Kỳ giờ dính đầy những hạt cát nhỏ, cổ tay áo cũng vậy, nhưng tay cô vẫn vốc từng nắm cát, cẩn thận lựa chọn những hạt cát đẹp nhất để làm đồng hồ cát, cho đến khi đôi giầy thể thao màu trắng ướt nhẹp đập vào mắt, cô mới ngẩn người ngẩng đầu lên…
“Sao rồi?”
Lam Tịnh Vũ nhìn cô, những giọt nước mưa đọng trên cặp lông mi dày, đôi mắt trong veo sáng long lanh.
Mưa, nhè nhẹ rơi xuống.
Bốn phía chỉ có tiếng sóng xô vào vách đá ngầm.
Hạ Nặc Kỳ ướt như chuột lột chạy trên bãi cát, trông tả tơi như một con cá không được gặp nước.
Đôi mắt sâu thẳm vô tận của Lam Tịnh Vũ ánh lên chút sắc màu, anh nhẹ nhàng nói: “Tôi nghĩ bằng này là đủ rồi.”
Hạ Nặc Kỳ nhìn anh, nở một nụ cười: “Vậy bây giờ tôi sẽ đi bảo ông chủ, làm cho anh chiếc đồng hồ 520 giây!”
“Đồng hồ làm xong, tôi có thể làm gì để cảm ơn cô đã giúp tôi tìm cát?” Lam Tịnh Vũ nói, mắt anh rạng ngời.
Hạ Nặc Kỳ nghiêng đầu, suy nghĩ một lát, cười như ranh mãnh: “Để tôi ở chỗ của anh thêm vài hôm nữa, đến lúc tôi tìm được nhà… sau đó, nấu cho tôi một bữa cơm!”
Chương 6: Gió táp mưa sa mịt mùng
Thứ 4, ngày 14 tháng 9, trời nhiều mây
Hôm nay, trên đường về nhà chúng tôi bị một bầy dê chặn ở đường đi. Trong đó, có một con dê nhỏ mang trên mình màu của thiên sứ, trắng tinh đến nỗi dường như không phải là loài vật trần tục ở thế giới này. Vừa nhìn tôi đã biết nó thuộc về tôi. Tôi cầu xin chú chăn dê bán con dê nhỏ đó cho tôi, nhưng chú ấy không đồng ý.
Sau đó, Vũ đã một mình đến miền quê cầu xin cái chú đó bán con dê nhỏ cho anh, anh nói là vì người con gái mà anh yêu rất thích con dê con này, anh hi vọng có thể tặng tất cả mọi thứ đẹp đẽ trên thế gian này cho người con gái anh yêu, hơn nữa anh nói với chú ấy rằng con dê con là niềm hi vọng của chúng tôi, vì nhìn thấy con dê con này lớn lên khỏe mạnh, thì như vậy người con gái mà anh yêu chắc chắn sẽ có hi vọng để mà tiếp tục sống tiếp.
Vũ, thật là ngốc.
Vân Phi
01
Đến lúc hoàng hôn mưa dần dần tạnh, nhân lúc mưa tạnh, Lam Tịnh Vũ và Hạ Nặc Kỳ vội vã quay trở về.
Những hạt mưa óng ánh tưới ướt những chiếc lá xanh non, mặt trăng đã lấp ló ở đường chân trời, chiếu xuống những tia sáng nhàn nhạt, lành lạnh.
Hạ Nặc Kỳ và Lam Tịnh Vũ nhanh chóng rảo bước trên con đường nhỏ rải đá. Hai bên đường là những hàng cây ngọc lan, từng lớp từng lớp một chen chúc nhau, từng chiếc lá to bản xanh sẫm đang rì rào bay trong gió.
Thật là vui!
Hạ Nặc Kỳ mãn nguyện hít hà không khí trong lành. Cuối cùng anh ấy cũng đồng ý nấu cho cô ăn, cảm giác này thật là tuyệt.
“Cô lên trước đi.” Đến dưới nhà, Lam Tịnh Vũ đột nhiên quay ra nói với Hạ Nặc Kỳ, đưa cho cô chùm chìa khóa, “Tôi đi mua một chút đồ, còn phải chuẩn bị cỏ xanh nữa, trong nhà hết rồi.”
Hạ Nặc Kỳ vui mừng tung tăng bước lên tầng, sau khi mở cửa, con dê sáng nay gặm vào gót chân cô đang nhìn cô rất cảnh giác.
“Này, sao mày vẫn vậy hả? Chuyện sáng nay tao sẽ không tính toán với mày nữa! Mau tránh ra nào!” Hạ Nặc Kỳ kêu lên với con dê đang chặn ở cửa, chuẩn bị đánh cho nó một trận.
“Chỉ là nó đang đói thôi.” Tiếng của Lam Tịnh Vũ vọng lại từ đằng sau.
Hạ Nặc Kỳ lúng búng như gà mắc tóc, gãi gãi đầu: “Hì hì, anh đi nhanh thật đấy!”
Lam Tịnh Vũ đặt đám cỏ tươi vừa mới hái xuống trước mặt con dê: “Ăn đi.”
Con dê lập tức cúi đầu xuống gặm.
“Be… be… be…”
Lam Tịnh Vũ cúi người xuống dịu dàng vuốt đầu con dê: “Ngon nào, đói lắm phải không?” Sau đó, đột nhiên quay đầu nhìn cô “Lúc nãy tôi đến cửa hàng tự chọn, thấy dự báo thời tiết nói là sắp có bão to…” Anh ho nhẹ một lúc, có chút xấu hổ rồi tiếp tục nói, “Xung quanh không còn gì cả, vì thế, tôi chỉ mua được hai gói mì.”
Hạ Nặc Kỳ xua tay: “Không sao đâu! Mì ở đâu? Để tôi đi nấu.”
Lam Tịnh Vũ đưa chiếc túi trên tay cho Hạ Nặc Kỳ.
Hạ Nặc Kỳ vui vẻ đi vào trong bếp, lôi từ trong chiếc túi Lam Tịnh Vũ vừa xách về hai gói mì ăn liền.
“Mì thịt bò kho tàu… mì xương sườn…”
Không biết từ lúc nào, Lam Tịnh Vũ cũng bước vào, hai tay thong thả đút trong túi quần, anh tựa vào cửa ánh mắt lạnh nhạt nhìn vào gói mì trong tay cô rồi nói: “Chỉ có thứ này thôi, cô ăn được chứ?”
Con dê con ở ngay đằng sau anh, đang loay hoay tìm một chỗ dễ chịu ở góc tường, thỏa mãn nằm xuống nghỉ.
Hạ Nặc Kỳ quay người lại, vui vẻ cầm gói mì, lắc đầu: “Không sao đâu.” Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Chẳng bao lâu, trong phòng tràn ngập mùi thơm nức mũi của mì.
Hạ Nặc Kỳ sung sướng đắc ý bê bát mì đến.
Lam Tịnh Vũ hít một hơi thật sâu hít hà mùi thơm này, thấy bụng đã đói meo. Từ trước đến nay anh vốn là người không thích mì cho lắm, nhưng hôm nay lại vui vẻ ăn bát mì vừa nóng hôi hổi lại thơm phưng phức này trong lúc bão to sắp ập đến.
Hạ Nặc Kỳ mỉm cười: “Mất bao nhiêu công sức mới nấu được! Giờ có thể thưởng thức rồi!”
Nói xong, cô ngồi phịch xuống, không ngại ngùng ăn lấy ăn để.
Ăn được một lúc, đột nhiên, cô đặt đôi đũa trong tay xuống, đôi mắt cô long lanh: “Trên mép của tôi dính thức ăn, anh có nhìn thấy không?”
Lam Tịnh Vũ ngước mắt lên, thấy trên mép của cô đúng là có dính một sợi mì mềm mềm, vẫn đang đung đưa trong không trung trông thật buồn cười.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, sau đó tiếp tục cúi xuống ăn mì.
“Này!” Hạ Nặc Kỳ nhìn anh, không hài lòng, cong môi lên, “Sao anh có thể không chút động lòng như vậy?”
Lần này Lam Tịnh Vũ cũng không thèm ngẩng đầu lên, chỉ hỏi: “Vậy cô muốn tôi phải thế nào?”
Bị hỏi một câu như vậy, Hạ Nặc Kỳ ngẩn người. Rất lâu sau, cô nghiến răng, mặt dầy nói: “Anh phải galant giúp tôi lau nó đi mới phải!”
Lam Tịnh Vũ ngước mắt, nhìn thấy ánh mắt vô cùng chân thật của cô.
Anh hơi bất ngờ, lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt u sầu của anh dường như ngập tràn sương sớm trong núi sâu, anh lẩm bẩm nói: “Giấy ăn ở trên bàn đấy.”
Rất lâu sau, Hạ Nặc Kỳ không biết làm thế nào xoa xoa mũi, lắc đầu, nói: “Đúng, anh vốn dĩ không có nghĩa vụ phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




