|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
của Mục Dã Tình Xuyên toát ra ánh cười nhạo bất cần đời, ngay lập tức đôi môi anh cong lên, “Tôi nghĩ là tôi có thể đi được, nhưng tôi muốn dẫn một người bạn cùng đi.”
Mai Khả Lâm thích điên lên được liền gật đầu: “Được! Chỉ cần anh chắc chắn đến, thì dẫn bao nhiêu người bạn cũng được! Càng đông càng vui!”
“Vậy có gì liên lạc sau nhé.” Mục Dã Tình Xuyên quay đầu đi thẳng, không thèm chào một câu, nhanh chóng đi về phía cửa tiệm KFC đối diện.
“Tình Xuyên…” Một cô gái trong đó vừa gọi với theo, thì bị đôi mắt đằng đằng sát khí của Mai Khả Lâm dọa cho sợ xanh mắt không dám hét lên nữa.
“Sao anh ấy lại đi đến đó nhỉ?” Mai Khả Lâm nhìn thấy Mục Dã Tình Xuyên có vẻ như đang đi về phía cái tiệm KFC mà thường ngày anh rất ghét, lòng dấy lên mối hoài nghi.
Thế là, cô lập tức cho hai cô bạn cùng lớp lén lén lút lút đi theo Mục Dã Tình Xuyên, theo dõi xem rút cuộc anh ta đang làm gì.
Vì chưa đến giờ ăn trưa, nên khách trong quán KFC cũng không đông lắm.
Hai cô gái có diện mạo bên ngoài khác xa nhau đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ. Một người trông có vẻ yểu điệu thục nữ, để tóc dài rất đẹp, trông giống như một thác nước đang rủ xuống ở sau lưng, một cô gái thì hoạt bát đáng yêu, mái tóc đen ngắn được tỉa gọn gàng đẹp đẽ, cặp mắt to tròn lay láy, trông thật thông minh đáng yêu.
“Hic, Tiểu Do, cậu nói xem, có phải là tớ thích anh ấy rồi không?” Hạ Nặc Kỳ một tay chống cằm, một tay nghịch cái ống hút cắm trong cốc Cocacola. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn như hiện ra một dấu hỏi to đùng. Dưới ánh nắng mặt trời chiếc kẹp tóc bông hoa tuyết bằng bạc trên tóc cô phát ra ánh sáng óng ánh.
Phải khó khăn lắm mới nuốt xong miếng thức ăn trong mồm, sau đó uống một ngụm to Cocacola, Tiểu Do mới mở miệng, thích thú nói với cô bạn mặt đang nhăn nhó như khổ qua: “Dựa theo những gì cậu nói thì anh ta chỉ chạm vào gót chân cậu một lát, mà tim của cậu đã đập nhanh, sau đó khó thở, tớ thấy chắc chắn cậu thích anh ta rồi.”
“Nhưng, từ trước đến nay tổng cộng chỉ gặp nhau có mấy lần thôi mà.”
“Có người còn gặp tiếng sét ái tình nữa là, các cậu gặp nhau mấy lần rồi, cậu thích anh ta cũng là lẽ tự nhiên.”
“Là lẽ tự nhiên sao? Tớ cảm thấy tớ không phải là người dễ rung động như thế?”
“Cậu dễ rung động hay không ấy à? Chẳng phải cậu nói lúc cậu nằm viện, đã từng nghe cái cô gái tên là Vân Phi đó kể vô số chuyện liên quan đến anh ta sao? Nên trước lúc các cậu gặp nhau, cậu đã có cảm giác rất thân thuộc với anh ta rồi, thêm vào đó anh ấy lại đúng là mẫu người cậu thích, cậu thích anh ấy cũng là việc rất tự nhiên thôi!”
“Đây là việc rất tự nhiên sao?” Giọng của Hạ Nặc Kỳ ẩn chứa sự hoài nghi. Cô cảm thấy bản thân mình thật là nực cười, chỉ là nghe người khác kể, thế mà đã có cảm tình với một anh chàng, sau đó vừa mới gặp mấy lần, cô đã đâm đầu vào yêu…
Đây vốn dĩ không phải là cô, dù hồi nhỏ cô rất là ngố tàu, nhưng từ lúc học trung học, cô đã được xếp vào hàng “Những cô nàng lắm chiêu rồi.”
Lần này… rút cuộc cô bị làm sao vậy?
Tiểu Do hoàn toàn không giống với dáng vẻ bề ngoài của mình, cô chỉ cắm đầu cắm cổ vào ăn, thời gian đâu mà đi thăm dò lời nói, sắc mặt để đưa ra phán đoán chuẩn xác hơn chứ?
“Hì! Hì! Cũng tạm được!” cô vừa gật đầu như cối giã, vừa cầm một miếng bánh nướng trứng nhét vào mồm, nhai nhồm nhoàm ngon lành. Cũng chẳng biết là cô đang khen cái món ăn đang bị cô nhai trong miệng ngon, hay là đang khen việc Hạ Nặc Kỳ thích một anh chàng vừa mới quen là chuyện rất tự nhiên nữa.
Bực tức hút một ngụm Cocacola, Hạ Nặc Kỳ nhìn bộ dạng ăn như hùm, như sói của cô bạn tốt, thiểu não thở một hơi dài.
Xem ra lần sau nếu muốn bàn chuyện gì quan trọng, tuyệt đối không thể chọn địa điểm nói chuyện là nơi có đồ ăn được.
Đây là thất bại của Hạ Nặc Kỳ, kết giao với một người bạn tốt mà có quá nhiều điểm chung với bản thân mình.
Nhưng dường như Tiểu Do không phát hiện rằng mình chỉ cắm đầu cắm cổ vào ăn mà không quan tâm gì đến “cơn say nắng” của bạn, cô vừa vui vẻ ăn uống, vừa giục Hạ Nặc Kỳ: “Hạ Nặc Kỳ, cậu mau ăn đi, nếu không ăn, một mình tớ ăn hết đấy.”
Bỗng nhiên, xung quanh náo loạn, mọi người gào rú lên…
“Woa, đẹp trai, đẹp trai quá! Cậu xem kìa, mau xem kìa!”
“Anh ấy là Mục Dã Tình Xuyên, anh ấy là Bạo Long điện hạ, danh thủ đua xe nổi tiếng trong thần thoại! Đến bây giờ, ngoài thần rồng Lam Ưng thấy đầu không thấy đuôi có thể so bề cao thấp với anh ấy ra, thì hầu như không có ai là đối thủ của anh ấy!”
“Dã man con ngan hơn nữa! Quan trọng hơn cả đó là, anh ấy là con nuôi của ông David – chủ tịch hội đồng của công ty nổi tiếng “Total Media”! Anh ấy là mẫu bạn trai hoàn hảo trong lòng bao cô gái trẻ!”
Hạ Nặc Kỳ quay đầu nhìn ra cửa, thấy một anh chàng mặc bộ quần áo đua xe đang tiến về phía cô.
Trong quán ăn ồn ào náo nhiệt, dường như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh chàng mặc bộ quần áo đua xe đó, thậm chí có một số cô gái trẻ còn chen hẳn lên trên, kéo lấy anh ta, đòi anh ta kí tên và chụp ảnh lưu niệm.
“Mục Dã Tình Xuyên?” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc nhìn anh ta, khẽ chau mày, “Sao mình lại đen đủi thế chứ…”
Mục Dã Tình Xuyên lách ra khỏi đám người xung quanh, thờ ơ bước đến bên cạnh Hạ Nặc Kỳ, cúi người ghé sát vào tai cô, giọng anh vô cùng dịu dàng: “Ê, em có nhớ anh không?”
Xung quanh vang lên những tiếng “Ồ” ngạc nhiên, dường như họ không dám tin vào tai mình nữa. Tiểu Do cũng bị shock mạnh, há hốc mồm ra, không thốt được nên lời.
“Hic…” Hạ Nặc Kỳ đần mặt ra, “Anh lại giở trò gì vậy?”
Còn chưa đợi cô kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra thì hơi nóng ở bên tai đã biến mất từ lúc nào.
Kéo chiếc ghế trống ở bên cạnh rồi ngồi xuống, khuôn mặt đẹp trai của Mục Dã Tình Xuyên khẽ nở một nụ cười làm mê hoặc lòng người: “Thật sự là vô tình mà gặp, cũng đủ để chứng minh chúng ta có duyên rồi…”
Hạ Nặc Kỳ hậm hực cong môi lên: “Đúng thế, tôi đúng là không gặp may… chỉ sợ là tôi còn chưa kịp ra khỏi đây, thì đã bị ánh mắt đố kị của đám con gái quanh đây giết chết rồi…”
“Ha ha ha… thì ra cô cũng biết sức ảnh hưởng của tôi thế nào rồi à!” Đôi mắt hoa đào của anh toát lên vẻ đắc ý, Mục Dã Tình Xuyên cười nắc nẻ, “Bây giờ có phải cô cảm thấy rằng được làm bạn gái tôi thật quả là may mắn?”
Anh vừa dứt lời, mọi người ở bốn phía vẫn đang gắng hết sức lắng nghe ngạc nhiên đến mức há to hết mồm ra, bộ dạng Tiểu Do thì như là sắp ngất đến nơi.
“Anh đúng là nhạt nhẽo” Hạ Nặc Kỳ cười khẩy, hắng giọng mấy tiếng, rồi không thèm để ý đến anh ta nữa.
Tiểu Do ngồi bên cạnh, người cứng đơ như sắp bị hóa thạch, đột nhiên mặt mày hớn hở, mỉm cười nhìn Mục Dã Tình Xuyên, rồi lại quay nhìn sang Hạ Nặc Kỳ, sau đó tỏ vẻ vô cùng phấn khích.
“Được! Quyết định thế này đi! Để chúc mừng cuộc gặp gỡ của chúng ta, Bạo Long điện hạ chụp với tôi một bức ảnh kỉ niệm, ròi đích thân kí tên vào nữa!”
Hạ Nặc Kỳ suýt nữa thì ngất, mếu máo nằm bò ra bàn.
Mục Dã Tình Xuyên mỉm cười duyên dáng: “Kí tên, chụp ảnh đều được, nhưng tôi có một lời mời.”
“Lời mời gì?” Tiểu Do vểnh tai lên, giống hệt như con thỏ Bugs Bunny luôn thích chõ mũi vào chuyện của người khác.
Mục Dã Tình Xuyên từ tốn nói ra mục đích của mình: “Tuần sau, cùng tôi đi dự một party.”
“Party?” Hạ Nặc Kỳ vội vàng lắc đầu. Cô không thể tham gia.
Nhưng cái đồ hại bạn hại bè Tiểu Do đã nhanh hơn cô một bước, thay cô gật đầu đồng ý, lại còn thành khẩn thề thốt: “Chúng tôi nhất định sẽ ăn mặc thật là đẹp, nhất định sẽ không để Bạo Long điện hạ mất mặt đâu.”
“Vậy thì tốt quá, đến lúc đó không gặp không về!”
“Được!” Tiểu Do mặt mày hớn hở hô lên. Hạ Nặc Kỳ ngồi bên cạnh, cứng họng không biết làm thế nào để phát ra tiếng.
Cũng lúc đó, hai cô gái ăn mặc, trang điểm rất sành điệu đứng ở góc tối đằng kia nghe lén, mặt lộ rõ vể hậm hực và ghen tị.
“Chúng ta phải mau quay về nói cho Mai Khả Lâm, hai con nha đầu thối dám dụ dỗ Bạo Long điện hạ này chết chắc rồi!”
Chương 5: Đồng hồ cát tình yêu màu sữa
Thứ 7, ngày mùng 7 tháng 8, trời mưa.
Trong một lần tình cờ, tôi đã đi nhầm vào một con ngõ dài và hẹp, thế là tôi phát hiện ra một cửa hàng đồ lưu niệm nằm sâu trong ngõ… – Aglaia. chủ cửa hàng nói Aglaia là tên của nữ thần ánh sáng trong thần thoại Hy Lạp. Nhưng, tôi thích gọi cửa hàng đó là “Đồng hồ cát tình yêu”, vì ở đây chủ quán dùng những hạt cát đủ sắc màu để làm nên những chiếc đồng hồ cát khác nhau, mỗi chiếc đồng hồ cát đều dựa vào yêu cầu của khách hàng để tạo nên độ dài thời gian nhất định.
Tôi đã len lén thu gom được một túi những hạt cát nhỏ màu trắng sữa để đưa cho ông chủ, hy vọng có một ngày Vũ có thể tìm thấy cửa hàng đồ lưu niệm này, hơn nữa có thể dùng cát của tôi để làm một chiếc đồng hồ cát, như vậy anh ấy có thể phát hiện ra rằng nếu dùng túi cát đó để làm thành đồng hồ cát thì thời gian sẽ là 8 phút 40 giây, tức là 520 giây.
520… Em yêu anh.
Tôi biết làm như vậy thật là trẻ con, nhưng tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




