|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cơn chấn động như bị một đàn ong mật đốt, ký ức ào ạt như từng cơn sóng ùa về tràn ngập trong đầu anh… Lúc Vân Phi phản bác lại người khác, cái giọng bướng bỉnh cũng lảnh lót làm rung động lòng người như nước chảy từ khe núi ra vậy…
Mặt Lam Tịnh Vũ bỗng trở nên thiểu não.
Anh không nói một lời kéo chiếc túi xách của Hạ Nặc Kỳ ra ngoài cửa, sau đó, “mời” Hạ Nặc Kỳ cũng ra ngoài cửa, sau đó vội khóa cửa lại, thì bỗng một bàn tay thò vào chặn lại: “Những món đồ này đều là mua cho anh mà.”
Hai tay Hạ Nặc Kỳ nắm lấy song cửa, ngó vào cái khe cửa nhỏ hẹp, tội nghiệp nhìn anh.
“Tôi không cần. Cảm ơn!” Anh lạnh nhạt nói.
“Anh đừng có độc ác như thế chứ? Tôi không cha không mẹ, cũng không có người thân nào khác, chỉ có một người độc nhất…” Hạ Nặc Kỳ chớp chớp mắt, cố dằn ra mấy giọt nước mắt, tiếp tục ra vẻ đáng thương, “Có bao giờ anh nghĩ rằng, một cô gái nửa đêm canh ba ngủ ngoài trời ở trên đường thì nguy hiểm biết bao nhiêu… tôi thấy sợ lắm…”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ xuống, nhỏ dần, nhỏ dần. Nhìn ánh mắt không tỏ một chút thái độ gì, Hạ Nặc Kỳ hoàn toàn không biết cái giọng mếu máo giả nghèo giả khổ của cô có thể làm động lòng một người trước bất cứ chuyện gì cũng tỏ ra lạnh nhạt như anh.
Hạ Nặc Kỳ lo lắng đến nỗi mồ hôi toát ra ướt hết lòng bàn tay. Cô nheo mắt, lén lén lút lút quan sát anh.
Một con người, thật là tội nghiệp… hành lang trong nháy mắt bỗng trở nên yên lặng, tiếng thở dài nhè nhẹ của anh nghe rất rõ ràng.
Anh nhìn cô, ánh mắt đó tựa hồ như bông hoa tuyết đang lay động trong không trung.
Chiếc đèn ở hành lang hắt ra ánh sáng vàng sáng rõ, ánh sáng dịu dàng chiếu lên người cô, khiến cho thân hình mảnh mai của cô trở nên đơn độc lạ thường. Lam Tịnh Vũ khó nhọc lắm mới thốt ra được một câu: “Cô có thể ở lại đây.”
Trong hành lang lạnh lẽo, giọng nói nhỏ nhẹ của anh gây ra một tiếng vang nhè nhẹ. Anh vừa nói xong, liền vội vàng nói thêm: “Nhưng chỉ ở một đêm thôi.”
“Tốt quá!” Lam Tịnh Vũ vừa nói dứt lời, Hạ Nặc Kỳ nhanh như một con thỏ, kéo chiếc túi xách nhảy chân sáo vài bước rồi chui ngay vào trong nhà. Trong lúc Lam Tịnh Vũ chưa kịp phản ứng, cô như một làn khói chui nhanh vào chiếc phòng ngủ còn trống.
Căn phòng hướng về phía mặt trời.
Hạ Nặc Kỳ dùng tay phải từ từ mở cánh cửa sổ thủy tinh bên trên viết tên của Lam Tịnh Vũ.
Hì hì, cuối cùng thì anh ta cũng phải nhượng bộ, đồng ý để cô dọn vào đây ở!
Cho dù ngày mai có khả năng cô sẽ bị đuổi ra ngoài, nhưng cô vẫn tin rằng dựa vào trí thông minh và tài năng của mình, mọi vấn đề nhất định sẽ được giải quyết dứt điểm! Trên đời này có chuyện gì khó đến mức mà cô không thể vượt qua chứ? Cô là Hạ Nặc Kỳ đẹp không ai sánh bằng trong vũ trụ này cơ mà! Hehe…
Nhìn khuôn mặt tươi roi rói phản chiếu trên tấm cửa sổ thủy tinh, Hạ Nặc Kỳ thủ thỉ: “Lam Tịnh Vũ, anh biết không? Cảnh đêm ở dưới nhà nhìn qua cái cửa sổ thủy tinh có viết tên anh này trông thật mê hoặc lòng người!”
Chiếc đồng hồ hình con cánh cam được làm bằng gỗ treo trên bức tường trắng thô ráp, phát ra những tiếng “kẹt kẹt,” dưới chiếc đồng hồ, quả lắc hình tròn đang đung đưa qua trái rồi qua phải trong một chiếc khung nhỏ hình chữ nhật phát ra tiếng “Tích ta tích tắc…”
Chiếc đèn ở trên cái tủ đầu giường tỏa xuống ánh sáng dịu nhẹ, từng tia sáng nhỏ nhoi tinh nghịch nhảy nhót trên mái tóc đen sẫm của cô.
Tấm rèm cửa sổ màu xanh lam, khẽ lay động bên cạnh cô, nhìn chằm chằm vào cái tên viết trên cánh cửa sổ thủy tinh, nụ cười của Hạ Nặc Kỳ long lanh như ánh mặt trời mới ló ra khỏi đám mây mù che phủ.
“Ngủ ngon nhé, Lam Tịnh Vũ.”
Ngoài cửa sổ, từng cơn gió đêm mát lành thổi tới, mang theo mùi thơm thanh thanh của hoa cỏ. Hạ Nặc Kỳ ngẩng đầu hít hà không khí trong lành ngọt ngào, hy vọng ngày mai thời tiết lại đẹp, không mây mù.
03
Một buổi sáng ngọt ngào như hương quả vải, ánh sáng ở bên ngoài xóa đi màn đêm, dốc mình tận hưởng ánh mặt trời mới mọc.
“Ngủ ngon thật!” Hạ Nặc Kỳ dụi dụi mắt, bước ra khỏi phòng ngủ.
Vừa bước đến phòng khách, đập vào mắt cô là một bữa sáng thịnh soạn trên bàn! Vậy là, cô chạy “lạch bạch” ra trước bàn ăn, đôi mắt của cô ánh lên thích thú.
“Woa! Bữa sáng thịnh soạn quá! Vũ, anh đúng là người tốt nhất trên vũ trụ này! Không chỉ đẹp trai, tài hoa, lương thiện, mà còn có thể nấu ăn ngon thế này… Thật là lợi hại! Pro quá đi!” Hạ Nặc Kỳ giơ ngón tay cái lên khen ngợi, “Nhưng, anh cũng không cần phải khách sáo vậy đâu, đặc biệt làm một bữa sáng thịnh soạn để chiêu đãi tôi thế này, tiện thì nấu cho tôi một ít cháo hạt kê hoặc đại loại thế, là tôi hài lòng lắm rồi, hehe.”
Hạ Nặc Kỳ hết sức hào hứng chạy nhào lại, thò tay bốc một ít điểm tâm, bỏ tọt vào mồm, cô vừa ăn miệng vừa không ngừng khen: “Ngon quá, thật là ngon!”
Lam Tịnh Vũ bỏ cái bát trong tay xuống, ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn cô một hồi, sau đó không gây ra tiếng động kéo đĩa thức ăn về bên cạnh mình, điềm nhiên nói: “Đây là bữa sáng của tôi.”
Hạ Nặc Kỳ lại vội vàng kéo đĩa thức ăn về phía mình, sau đó vừa dùng ngón tay gõ xuống bàn, vừa ra dáng nghiêm nghị lên lớp cho cái anh chàng có thái độ lạnh lùng kia một bài: “Từ bao giờ phân thành của anh, của tôi vậy? Đã sống cùng nhau, thì không được phân chia như thế, của anh là của tôi, của tôi thì chỉ là của tôi thôi.”
“Cô muốn ăn thì tự đi mà làm.” Giọng của anh lạnh lùng, ánh mắt nhìn cô lạnh băng như nước, “Còn nữa, tôi muốn nhắc nhở cô, chúng ta không phải là sống cùng nhau, cô chỉ là ở tạm đây một ngày, hơn nữa phải dọn đi ngay.”
“Hic, anh là con trai, mà sao có thể nhỏ nhen như vậy? Thật đáng thương cho tôi tối hôm qua phải ngủ ở căn phòng hướng về phía mặt trời, nóng đến mức thở còn không nổi nữa là, sáng nay vừa mới thức dậy, cả người cứ thấy đờ đờ đẫn đẫn, còn đâu tinh thần để mà nấu cơm chứ?” Thực ra căn bản là cô không biết làm cơm, dù bố mẹ phải đi ra ngoài làm rất lâu rồi, cô chỉ sống có một mình, nhưng cùng lắm cô chỉ biết nấu mì, xa xỉ hơn một chút thì là luộc trứng, chứ hầu hết thời gian cô đều gọi đồ ăn vừa ngon vừa rẻ ở ngoài về ăn.
Lam Tịnh Vũ lặng lẽ quan sát màn diễn thuyết khoa chân múa tay của cô xong, vẫn trầm ngâm không nói mà cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng của anh.
Gì chứ? Hạ Nặc Kỳ không nản lòng vẫn ấp ủ một ý định, đôi mày cô cong lại, cười lớn đầy tinh quái: “Này, Lam Tịnh Vũ, anh biết mùa hè không?”
Thấy Lam Tịnh Vũ vẫn không nói một lời, cũng không thèm ngẩng đầu lên nhìn cô, mà vẫn lặng lẽ cắm đầu vào ăn cơm, Hạ Nặc Kỳ lườm anh một cái, rồi tiếp tục nói: “Vào mùa hè, những con sâu đậu xanh mượt, béo mum múp bò lổm ngổm trong những cánh đồng lúa mênh mông xanh bạt ngàn…”
Trong không khí chỉ vang lên tiếng nhai thức ăn nho nhỏ đứt quãng, Lam Tịnh Vũ vẫn không phản ứng gì, duy trì tác phong im lặng là vàng.
“Ha ha, anh biết sâu đậu không? Cái loại màu xanh ấy, nó rất thích lê cái thân béo múp míp của nó bò đi bò lại dưới ánh nắng…” Thấy anh không thèm trả lời, Hạ Nặc Kỳ tiếp tục cố gắng, “Tôi nói cho anh biết nhé, cái món hải sản mà anh đang ăn cực kỳ giống sâu đậu, lúc còn nhỏ tôi thích nghịch sâu đậu nhất, chơi chán, tôi vứt nó xuống đất, sau đó dùng chân giẫm mạnh lên nó một cái, “pẹt” một tiếng, thế là nó thịt nát xương tan, nào là ruột, nội tạng, rồi cái dịch màu xanh xanh đều bắn cả ra đất…”
Đôi đũa đang gắp cái món hải sản màu xanh dừng lại trong không trung một lúc, nhưng Lam Tịnh Vũ vẫn cho vào mồm nhai ngon lành.
Hạ Nặc Kỳ vẫn không nhụt chí, ngửng cao đầu, mắt cô sáng lên, cô nở nụ cười vừa có chút nghịch ngợm, vừa có chút gì đó ranh mãnh, lại thêm một chút bất cần đời: “Mùa hè sắp đến rồi, sâu đậu đã chui vào bát cơm của anh rồi, sâu đậu sau khi xòa qua dầu ruột nó cũng màu xanh như thế đấy, không khác cái món hải sản anh đang ăn tí nào đâu, ha ha!”
Cuối cùng… thì chịu cũng không nổi nữa rồi…
Lam Tịnh Vũ nhìn Hạ Nặc Kỳ một cái, sau đó bỏ đũa và bát xuống, im lặng rời khỏi bàn ăn.
“Này! Này! Này! Anh không ăn bữa sáng thơm ngon này của anh à?” – Nhìn cái bóng màu trắng đang đi xa dần, Hạ Nặc Kỳ nhảy cẫng lên, sung sướng hét to, “Hì hì… anh không ăn! Tôi ăn!”
Nhìn bàn thức ăn thịnh soạn, cái bụng đói của cô đã kêu ùng ục từ lúc nào.
Đây là thành quả thắng lợi dựa vào tài ăn nói có một không hai trên thế giới của cô mà có được! Cuối cùng cũng có thể thưởng thức ngon lành rồi.
Nhưng lúc cô cầm miếng hải sản, định đưa vào mồm, thì đột nhiên nghĩ ra, hải sản có màu xanh, mà sâu đậu cũng có màu xanh…
Sâu đậu màu xanh với hải sản màu xanh…
Rồi còn cái ruột xanh mơn mởn nữa…
“Híc…” Trong chốc lát, cô không có bụng dạ nào mà ăn nữa, cô ngập ngừng bỏ đũa xuống.
Hạ Nặc Kỳ định quay lưng bỏ đi, vừa lúc đó thì cô thấy một cái bóng màu trắng đang tiến về phía cô.
Cô liền cố ý thông báo: “Bữa sáng thanh đạm như vậy, đại tiểu thư ta đây ăn chán rồi. Hơn nữa, hôm nay Tiểu Do yêu quý nói là sẽ mời tôi đi ăn món tôi yêu thích nhất KFC!”
Lam Tịnh Vũ đã ăn mặc gọn gàng, anh đi qua cô, nhưng cô vô hình như không khí vậy, anh không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




