watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6929 Lượt

khán đài, nhìn một lượt các tuyển thủ, trong lòng nghĩ ngợi mông lung.

Một tiếng súng vang lên, cuộc đua bắt đầu!

Đột nhiên, cô cảm thấy máu nóng trong người như bị kích thích, cô nuốt nước bọt liên hồi, trong lòng thầm nghĩ: “Hóa ra trong Lam Tịnh Vũ cũng có một con người ngông cuồng đến vậy. Bình thường lạnh lùng, ôn hòa như vậy, nhưng giờ như biến thành một người khác, đẹp trai quá đi mất.”

Trên đường đua, Lam Tịnh Vũ lái xe chạy nhanh như vẽ ra một tia chớp trước mặt khán giả. Anh không ngừng tăng tốc, thậm chí đến đoạn cua xe cũng không giảm tốc độ, mà rất khéo léo lái xe lách sang một hướng khác, thân hình nghiêng sát đất… Nhưng ngay một phút sau anh rồ ga tiến lên phía trước.

Lam Tịnh Vũ khi lên xe như một con chim ưng dũng mãnh, chỉ biết đến việc phi lên phía trước, toàn thân tỏa ra một sức hấp dẫn chết người.

Nhưng vừa xem một tí, Hạ Nặc Kỳ đã thấy khó chịu rồi.

Brừm brừm brừm…

Hạ Nặc Kỳ nghe thấy toàn những âm thanh khó chịu, trong đầu như muốn nổ tung. Cô khổ sở dùng hai tay bịt tai lại, chịu không nổi mà nói: “Ồn ào quá.”

Cô đâu có biết âm thanh của cuộc đua lại to đến như vậy, chỉ muốn dùng bông bịt kín tai lại.

Không, nói thật ra, cô muốn rời khỏi đường đua vô vị này.

Nói thật, cô cảm thấy mấy chiếc xe cứ chạy qua chạy lại mấy vòng, thì có gì đáng xem chứ. Nếu không phải để ngắm nhìn Lam Tịnh vũ oai dũng trên đường đua, cô nhất định sẽ đào một cái hố mà trốn vào đó để trốn tránh sự ồn ào này.

Cuối cùng, cuộc đua xe cũng kết thúc, Hạ Nặc Kỳ nhìn mãi mà chẳng biết ai là quán quân cả.

Người xem cuộc đua dần dần rời khỏi khán đài, Hạ Nặc Kỳ cũng sung sướng bước đến cửa ra, lặng lẽ đợi Lam Tịnh Vũ đi qua, hỏi thăm vài câu.

Một phút, hai phút, năm phút, mười phút…

Ánh nắng chói chang vẫn đang chiếu rọi xuống, đến khi đôi chân của Hạ Nặc Kỳ mỏi rã rời, Lam Tịnh Vũ mới xuất hiện.

“Này! Lam Tịnh Vũ, anh còn nhớ tôi không? Tôi là Hạ Nặc Kỳ.” Cô cười thật tươi, chỉ vào mũi của mình. “Cảm ơn anh đã giữ lời hứa đến nghe bài giảng của thầy Steven Johson.”

Lam Tịnh Vũ có vẻ hơi bất ngờ với sự xuất hiện của Hạ Nặc Kỳ, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm

vào cô, sau đó, dần dần bị chiếc kẹp tóc hình bông tuyết của cô thu hút.

Người con gái này rốt cuộc là ai?

Sự nghi hoặc trong lòng Lam Tịnh Vũ càng ngày càng lớn. Tại sao khi thấy cô, anh luôn có cảm giác thân thuộc như vậy? Dường như là đã quen với cô rất lâu, cũng như là anh thấy một bóng dáng khác từ cô vậy.

Không! Trên đời này không thể xuất hiện một Vân Phi thứ hai được.

Còn cô ta, là trùng hợp mà thôi. Hoặc có lẽ là do bản thân quá thương nhớ Vân Phi, nên mới để cho sự trùng hợp đó nới rộng, nới rộng thành cảm giác thân quen.

Nghĩ đến đấy, Lam Tịnh Vũ bỗng thu tầm mắt của mình lại, sau đó nhìn và bình thản cười với Hạ Nặc Kỳ, hờ hững với cô vài câu: “Còn chuyện gì không? Nếu không thì tôi đi đây.”Nói xong, Lam Tịnh Vũ quay người đi thẳng.

“Này!” – Hạ Nặc Kỳ vẫn đứng sững ở một chỗ, tay nhí nhảnh chỉ lên mũi mình, đột nhiên cô hét lớn sau lưng Lam Tịnh Vũ, “Này, tôi còn muốn nói với anh tôi không phải là bạn gái của Mục Dã Tình Xuyên đâu!”

Nghe xong câu nói này, Lam Tịnh Vũ thấy bất ngờ, anh từ từ quay người lại, bối rối nhìn Hạ Nặc Kỳ. Trong lòng Hạ Nặc Kỳ vui sướng, anh ta dừng lại và đang nhìn mình, chắc chắn là anh ta để ý đến mình, nếu không anh ta sẽ không vì câu nói của mình mà dừng lại và quay đầu về phía mình.

Hạ Nặc Kỳ chờ đợi anh sẽ đi về phía cô, nhưng Lam Tịnh Vũ nhìn cô và lạnh băng hỏi: “Tại sao cô lại nói với tôi điều đó, việc cô và anh ta có hẹn hò nhau không đâu có liên quan gì đến tôi.” Nói xong, Lam Tịnh vũ lại quay người, đi thẳng không do dự.

Thời gian chầm chậm trôi… Hạ Nặc Kỳ thấy tim mình đang vỡ ra từng mảnh, không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt khiến cô thấy mình ngạt thở.

Lúc này, một âm thanh vang lên bên tai.

- “Lam Tịnh Vũ đã đi xa lắm rồi.”

“Tôi biết.” – Hạ Nặc Kỳ lắc đầu khổ não, – “Không khiến anh phải nói điều đó.”

“Vậy…” Mục Dã Tình Xuyên liếc nhìn cô, trên miệng mở một nụ cười, “Cô có muốn làm bạn gái tôi không?”

“Cái gì? Bạn gái sao?” Hạ Nặc Kỳ há hốc miệng không dám tin. Là ai với ai chứ, mọi chuyện xảy ra thật là đột ngột. Thậm chí đến tên cô hắn ta còn chưa biết, lại còn ngông cuồng muốn cô làm bạn gái hắn! Cô không nghe nhầm chứ?

Hạ Nặc Kỳ bất ngờ đến mức há hốc mồm, ngay sau đó lại cảm thấy rất giận dữ: “Trò đùa của anh ở trong phòng học vẫn chưa chấm dứt sao? Không phải anh lại muốn phá hoại quan hệ của tôi và Lam Tịnh Vũ chứ? Anh đạt được mục đích của mình rồi đấy! Tại sao anh lại muốn tôi làm bạn gái anh chứ? Trêu đùa tôi anh thấy rất vui sao? Tôi chỉ là sơ ý hại anh nằm viện mà thôi, tôi đã xin lỗi rồi, lại còn nấu canh cho anh bồi bổ, rốt cuộc anh muốn tôi phải thế nào?”

Mục Dã Tình Xuyên có vẻ bị tổn thương, anh lặng lẽ nhìn cô, đột nhiên chau mày, nói giọng bực tức “Đúng vậy, tôi thấy trêu đùa cô rất vui! Cô có biết không, từ trước đến nay chưa từng có người con gái nào dám trước mặt tôi mà coi tôi không ra gì, càng chưa từng có người nào như cô, đứng trước mặt tôi nói về sự quan tâm của mình dành cho Lam Tịnh Vũ. Khiến một đứa con gái thích cậu ta chuyển sang thích tôi, đối với tôi là một thách thức cần phải vượt qua, điều đó rất thú vị”

“Thách thức sao?” Hạ Nặc Kỳ nhìn anh ta như nhìn một người điên.

“Không sai! Mục tiêu cuộc đời tôi là đi thách thức người khác, diễn kịch cũng là vì thế, trở thành một vận động viên đua xe cũng là vì thế, những mạch máu trong người tôi tồn tại cũng là vì sự thách thức cả.”

Hạ Nặc Kỳ bỗng thấy mình thật ngốc nghếch.

Mục Dã Tình Xuyên tiếp tục nói: “Cô không còn lựa chọn nào khác đâu, từ ngày thấy cô ở bệnh viện, tôi đã nói với bản thân mình “Người con gái này sẽ yêu mình,” cho dù lúc này cô không đồng ý thì tôi cũng sẽ theo đuổi đến cùng.”

Nhìn dáng vẻ vô cùng tự tin của Mục Dã Tình Xuyên, Hạ Nặc Kỳ bỗng có cảm giác rằng cái người đứng ngay bên cạnh cô đây là một tên ma quỷ. Chả trách từ đêm qua đến hôm nay, mắt trái của cô cứ nháy liên tục, thì ra không phải là “báo có tiền” mà là “báo họa”!

Cô hy vọng bây giờ, tất cả các bệnh như cảm cúm, sốt, trĩ cấp tính, ruột thừa đều đột nhiên phát tác trên người anh ta! Tóm lại, giây phút này, cô chỉ mong anh ta chết bất tỉnh nhân sự.

Ít nhất thì, làm cho cô không phải thấy cái tên điên rồ này nữa!

Chương 4: Cuộc gặp vàng

Thứ 7, ngày mùng 1 tháng 7. Trời râm

Từ nhỏ anh đã rất trầm tĩnh, có lúc thậm chí anh ấy còn có thể đứng ngẩn cả ngày dưới bầu trời xanh, không buồn nói một câu.

Dù anh là “ông cụ non” của nhà họ Y, nhưng trong con mắt của mọi người trong nhà, anh cũng chỉ có một thân phận đặc biệt – đó là chăm sóc tôi một ngày 24 tiếng mà thôi.

Tôi biết, anh ấy không muốn cả cuộc đời mình phải gắn chặt ở một nơi mà anh ấy không thích, không sớm thì muộn anh ấy cũng đi thôi. Hic, nếu như có một ngày, anh ấy bỏ đi thật, tôi biết phải đi đâu để tìm anh ấy đây?

Anh nói, mùa thu vùng ngoại ô phía tây đẹp rực rỡsắc màu như bức tranh sơn dầu của Claude Monet, sáng đẹp đến nỗi khiến cho người ta không tài nào rời mắt khỏi.

Tôi nghĩ, nếu như lần sau khi bố hỏi tôi muốn có quà sinh nhật gì, tôi sẽ nói: “Cho con một căn hộ riêng, nằm ở ngoại ô phía tây.”

Món quà này không chỉ dành cho tôi, mà là dành cho cả tôi và anh. Lúc anh ấy không có nhà để về, không có chốn dung thân, nơi đó sẽ là nơi duy nhất để anh ấy an phận.

Vân Phi

01

Mặt trời đang dần khuất núi, ánh sáng ẩn hiện sau những đám mây, chiếu xuống những tia nắng vàng vọt.

Vùng ngoại ô phía tây, đẹp rực rỡ sắc màu như bức tranh sơn dầu của Claude Monet… hai bên đường hàng ngọc lan đều tăm tắp, hết lớp này đến lớp khác, xếp hàng chen chúc nhau, trên cây từng chiếc lá to bản xanh ngắt đang bay lạo xạo trong gió.

Hạ Nặc Kỳ khệ nệ xách chiếc túi đựng đầy đồ, nghiến răng nghiến lợi bước qua con đường trải đầy đá.

Đi được một lúc, cô dừng lại, cố thở lấy hơi, lau những giọt mồ hôi đang túa ra ở hai bên trán. Thì ra nơi mà Vân Phi viết trong nhật ký lại hoang vu như vậy, người lái xe taxi chỉ đồng ý đưa cô đến chỗ con đường nhỏ này, còn một đoạn đường rất xa thì cô phải đi bộ.

Nhưng, vì cô cảm thấy rất hào hứng, nên cho dù phải đi bộ một đoạn đường dài, cô vẫn nhảy nhót vui mừng mà đi tiếp.

Hạ Nặc Kỳ biết cô cứ ấp ủ một niềm hy vọng mù mịt mong manh như vậy thật là buồn cười. Chắc gì Lam Tịnh Vũ đã đến đây chứ, nhưng không hiểu sao trực giác của cô cảm thấy rằng, nhất định anh ấy sẽ đến đây. Vì thế cô mới mang một đống túi to túi nhỏ đồ dùng hàng ngày, muốn đến xem nơi anh ấy đang ở, để có thể thay Vân Phi làm người che chở cho Lam Tịnh Vũ.

Nghĩ đến Vân Phi, Hạ Nặc Kỳ bỗng chốc lại cảm thấy hơi lúng túng.

Chẳng phải cô đã quyết liệt từ chối yêu cầu của Vân Phi sao? Tại sao bây giờ chính bản thân cô dường như càng ngày càng tình nguyện làm chuyện đó, hơn nữa, không hiểu sao trong suy nghĩ của cô cũng tự hiện ra cái ý nghĩ muốn mối quan hệ giữa cô với cái

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT