|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
để chào đón sự hiện diện của học giả Steven Johson!”
Tràng vỗ tay như sấm rền vang lên, Hạ Nặc Kỳ cũng vỗ tay theo nhịp.
“Nếu như…?” – Mục Dã Tình Xuyên nhìn cô, miệng cười đầy nham hiểm, “Bây giờ tôi đứng trước mọi người và nói cô không phải học sinh trường này, cô đoán xem sẽ có chuyện gì xảy ra. Cần phải biết là học sinh trường ETON trước nay đều bài trừ học sinh bên ngoài!”
“Cái gì…?” Hạ Nặc Kỳ ngây người, trên mặt lộ rõ sự tức giận, nhưng kèm theo đó là tâm trạng bất an.
“Ha ha, yên tâm, tôi sẽ không nói đâu, hơn nữa có nói cũng vô ích, cô có thể trà trộn vào đây có lẽ Lam Tịnh Vũ đã nói với chủ tịch hội học sinh rồi.”
“Sao anh lại biết chuyện đó?
“Bởi vì sau cái lần cô phá hoại vở kịch của tôi, tôi đã bảo hội học sinh liệt cô vào danh sách đen, vĩnh viễn không được vào trường ETON nữa. Bây giờ, cô lại có thể ngồi đây, ngoài Lam Tịnh Vũ ra thì ở trường này sẽ không có ai có bản lĩnh như vậy đâu, dám cãi lại lời nói của tôi.”
Hạ Nặc Kỳ cười đắc ý: “Xem ra Lam Tịnh Vũ khá là xuất sắc.”
“Vậy sao?” Mục Dã Tình Xuyên không cho là như vậy, đôi mắt như hoa đào của anh hiện lên cái nhìn giễu cợt, “Dù cho anh ta có xuất sắc, nhưng bây giờ anh ta ở đâu chứ? Theo như tôi biết, anh ta không hề đến nghe giảng, còn kẻ ngốc như cô lại cứ nhớ nhung anh ta, hỏi làm sao anh ta có thể xuất hiện chứ.”
Hạ Nặc Kỳ nghe thấy lời này thì bỗng giật mình, bất giác nắm chặt hai tay, không chịu được mà đảo mắt tìm bóng dáng màu trắng đó trong đám người đông nghịt này.
Lúc trước thì cô chỉ mải quan tâm đến đám đông, không chú ý xem Lam Tịnh Vũ có ở đây không. Nhưng lúc cô mới vào hình như có nhìn thấy anh ấy. Lẽ nào, anh ấy không xuất hiện sao? Cô càng nắm chặt tay, những đầu ngón tay bị ép chặt vào lòng bàn tay, đột nhiên lòng cô thấy hơi đau nhói.
“Đừng lãng phí thời gian tìm kiếm nữa, anh ta không có ở đây đâu.”
Ánh mắt lạnh băng của Mục Dã Tình Xuyên nhìn vẻ mặt nửa bồn chồn nửa chờ đợi của Hạ Nặc Kỳ, rồi cười đắc ý và nói: “Từ bỏ đi, đồ ngốc.”
Trong lòng Hạ Nặc Kỳ thấy phiền muộn, cô không thèm nhìn Mục Dã Tình Xuyên, vẫn cố chấp tìm khắp nơi, tìm hình dáng quen thuộc ấy. Cô tin rằng, chỉ cần nỗ lực đi tìm, anh ta sẽ xuất hiện.
Trong phòng học đa năng rất yên tĩnh. Nội dung bài giảng của Steven Johson cũng rất sinh động, các học sinh đều vừa chăm chú nghe vừa ghi chép, đột nhiên cánh cửa phòng học bật mở, tất cả mọi người đều sững sờ.
“Két… két” Tiếng mở cửa không đến nỗi to, nhưng cũng đủ gây sự chú ý của toàn bộ học sinh có mặt.
“Xin lỗi” Một giọng nói thanh khiết, nhã nhặn như sương mai buổi sớm vang lên ở cửa. Tất cả học sinh đều hạ bút xuống, mọi ánh mắt đều chú ý vào nam sinh toát ra vẻ trầm mặc đó.
Lúc Hạ Nặc Kỳ nhìn về hướng đó, cảm thấy toàn thế giới dường như biến mất, trong mắt cô chỉ có anh. Cô chớp mắt liên hồi, sau khi xác định đấy không phải là mơ, bất giác nở một nụ cười sung sướng.
Dã Mục Tình Xuyên chau mày, liếc Hạ Nặc Kỳ một cái rồi hướng hai con mắt ghen tị về phía người con trai đứng ở cửa, mặt biến sắc.
“Xin lỗi, tôi đến muộn, tôi rất xin lỗi.” Lam Tịnh Vũ mặc một bộ đồ trắng đứng ở giữa cửa, ánh nắng bên ngoài chiếu vào khiến cả người anh bừng lên một màu trắng, anh như một hoàng tử tuấn tú bước ra từ trong truyện tranh, không giống như những người phàm tục tồn tại trên thế giới này, vẻ anh tuấn của anh khiến người ta không thể rời mắt khỏi.
Đúng lúc này, anh cúi đầu nhẹ, hàm ý muốn xin lỗi Steven Johson, mái tóc theo đó mà rủ xuống, che đi đôi mắt sâu thẳm của anh. Dưới sự chiếu rọi của ánh mặt trời, trên từng lọn tóc của anh ánh lên một thứ ánh sáng mê hoặc lòng người, dường như đó là món quà mà thượng đế ban tặng riêng cho anh vậy.
Steven Johson đang giảng bài chăm chú trên bục giảng cũng phải dừng lại một chút hỏi Lam Ưng bằng giọng tiếng Trung lơ lớ: “Vị học sinh này, cậu có biết việc làm gián đoạn bài giảng của người khác là không có lễ phép không?”
Thấy ánh mắt tỏ ý không hài lòng của Steven Johnson, anh khẽ gật đầu, nói: “Em biết hành vi của mình là không lễ phép, em rất xin lỗi. Emkhông muốn tìm lý do cho việc đến muộn của mình, em chỉ rất hy vọng là mình sẽ không bỏ lỡ những bài giảng đặc sắc của thầy.”
Trong phòng học, những tiếng hoan hô vang lên rào rào, tất cả học sinh nữ đều tỏ vẻ vui mừng!
“Hôm nay là ngày gì mà may mắn vậy? Thật không ngờ, Lam Ưng cũng đến nơi này nghe giảng!”
“Trời ơi, lần đầu tiên con nghe Lam Ưng nói nhiều đến như vậy, hôm nay thật may mắn quá!”
“Bạo Long và Lam Ưng đều đến nghe giảng! Trời ơi, nếu bài giảng này có kéo dài đến thiên trường địa cửu thì con cũng tình nguyện nghe hết.”
“Lam Ưng” Hạ Nặc Kỳ nghe thấy cái tên này, trái tim bỗng đập liên hồi, “Hóa ra Lam Tịnh Vũ chính là Lam Ưng! Ôi, không ngờ Vũ của Vân Phi lại được mọi người trong trường mến mộ như vậy.”
Hạ Nặc Kỳ cảm thấy trong một thời gian rất ngắn, Lam Tịnh Vũ đã đem lại cho cô rất nhiều bất ngờ thú vị.
Điều càng khiến cô bất ngờ hơn là hôm nay anh ta đã đến đây, anh ta đến đây thật rồi! Và anh ta đã giữ lời hứa mà đến!
Hạ Nặc Kỳ vui đến mức cắn chặt môi, đầu óc cô sôi sục, cô cảm thấy có chút chóng mặt, trước mặt dường như là một màn sương mờ ảo, cô kích động đến mức không nhìn rõ bất cứ thứ gì nữa. Cô vui sướng vẫy vẫy tay chào Lam Tịnh Vũ, cố tình cho anh biết là cô đang ở đây!
“Đồ ngốc!” – Mục Dã Tình Xuyên ngồi bên cạnh nhìn thấy cô như vậy, không kìm được cảm xúc mà hậm hực, hừ một tiếng, cười chế nhạo cô, “Cô cho rằng, ở đây đông người như vậy mà Lam Tịnh Vũ sẽ nhận ra cô sao?”
“Uh…!” Hạ Nặc Kỳ giật mình, hai tay gãi đầu, gãi tai, cười trừ, “Cũng đúng, sao anh ấy có thể thấy tôi chứ” Nói xong, cô bỏ tay xuống.
Nhưng, trong lúc cô bỏ tay xuống, đôi mắt lạnh lùng vô cảm của Lam Tịnh Vũ lại như vô tình hướng về phía cô.
Hạ Nặc Kỳ thấy vui vẻ trở lại, nở một nụ cười rạng rỡ với anh… Nhưng, Lam Tịnh Vũ không có phản ứng gì với cô, dường như không thấy cô trong tầm mắt của mình.
“Thật là lạnh nhạt!” Hạ Nặc Kỳ cúi đầu đầy thất vọng, nhưng ngay lập tức cô tự an ủi bản thân “Ít nhất thì anh ấy cũng đến rồi! Đến rồi là tốt rồi, đến rồi là tốt!”
Nghĩ đến đây, tinh thần Hạ Nặc Kỳ lại phấn chấn hẳn lên, cô ngẩng cao đầu, ánh mắt dán vào Lam Tịnh Vũ.
Mục Dã Tình Xuyên nhìn thấy hết những điều đó, trầm ngâm hướng về phía Lam Tịnh Vũ, rồi lại chuyển sang Hạ Nặc Kỳ, đôi mắt đẹp như hoa đào kia ánh lên nhiều cảm xúc phức tạp, dường như còn có cả sự cô độc của sao Bắc Cực.
“Nếu cậu nói cậu không thể bỏ lỡ bài giảng của tôi, vậy chắc hẳn cậu cũng có chút hiểu biết về nội dung tôi diễn giảng chứ. Nếu cậu có thể trả lời một câu hỏi của tôi, tôi sẽ tha thứ cho tội đến muộn của cậu.”
Steven Johson cười mỉm, sau khi thấy Lam Tịnh Vũ đồng ý, liền dùng tiếng Anh nói một tràng dài. Lần này, thầy giáo MC không dịch nữa.
“Trời ơi, ông ấy hỏi những gì vậy? Mình không hiểu gì cả!” Trái tim Hạ Nặc Kỳ đập không ngừng, nhìn Lam Tịnh Vũ không chớp mắt, không biết anh ấy sẽ giải quyết kiểu gì.
Lam Tịnh Vũ trầm ngâm một chút, sau đó, trả lời câu hỏi của Steven Johson bằng một giọng tiếng Anh chuẩn.
“Ôi, tiếng Anh của Lam Ưng thật tuyệt vời, anh ấy thật lợi hại!” Một cô gái hết lòng ca ngợi Lam Tịnh Vũ.
“Đã nói mà, không ngờ Lam Ưng lại hiểu biết như vậy.”
“Mình càng ngày càng hâm mộ anh ấy rồi” Một vài học sinh khác tán thưởng.
Lúc này, Mục Dã Tình Xuyên ngồi im lặng, đôi môi nhợt nhạt của anh cuối cùng cũng nở một nụ cười như nụ hoa chúm chím sắp nở. Nhưng sau khi Lam Tịnh Vũ trả lời xong câu hỏi của Steven Johson và tìm đúng chỗ ngồi của mình thì bỗng chốc nụ cười đó của anh ta tắt hẳn.
Hạ Nặc Kỳ tuy rằng không hiểu Lam Tịnh Vũ đang nói gì, nhưng khi thấy Steven Johson cười gật đầu và xung quanh tiếng reo hò không ngừng vang lên, cô có thể thấy rằng anh đã trả lời một cách xuất sắc!
Trong sự hò reo cổ vũ, Hạ Nặc Kỳ chợt bừng tỉnh và thu lại ánh mắt ngây dại của mình.
Đột nhiên, một cánh tay ấn nhẹ lên bờ vai gầy gò của cô, Hạ Nặc Kỳ quay sang, chỉ thấy ánh mắt như hoa đào của Mục Dã Tình Xuyên đang nhìn cô chăm chú. Không lâu sau, anh ta hắng giọng nói: “Chút nữa, tôi có cuộc đua xe, cô có muốn đi xem không?”
Sau khi gạt cánh tay không được hoan nghênh ra khỏi vai cô, Hạ Nặc Kỳ kiên quyết lắc đầu: “Không đi! Tôi không muốn xem anh đua xe!”
“Ồ” Bộ dạng của Mục Dã Tình Xuyên như một con thỏ con yếu ớt đang bị thương, “Thật sự không muốn đi sao? Nhưng Lam Tịnh Vũ cũng sẽ tham dự đấy, không phải cô rất có hứng thú với anh ta sao? Lẽ nào cô không muốn nhìn thấy anh ta đua xe?”
Hạ Nặc Kỳ lại giật mình, hít một hơi dài.
Vân Phi từng nói với cô, Lam Tịnh Vũ rất thích đua xe. Tuy cô không có hứng thú với chuyện đua xe nhưng có thể thấy hình ảnh Lam Tịnh Vũ trên đường đua thì cô cũng sẽ rất hạnh phúc, hơn nữa cô cũng rất hiếu kỳ, muốn tận mắt nhìn thấy người mà chỉ dùng những sợi tơ mềm mại màu xanh lại có thể thêu thành đôi cánh chim ưng hùng mạnh có thực sự đáng yêu như mọi người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




