watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6920 Lượt

càng trở nên dũng mãnh!” Hạ Nặc Kỳ gắt gỏng nói, sau đó cô lại đứng trước cái cây cạnh ghế, nói lớn: “Ngài cây thân mến, tôi biết với ngài thì tôi là người xa lạ, vì thế nên bây giờ, tôi trịnh trọng giới thiệu với ngài! Tôi tên là Hạ Nặc Kỳ, Hạ trong mùa hạ, Nặc trong nặc ngôn, Kỳ… ừm, Kỳ trong Hạ Nặc Kỳ. Ngài cây à, ngài nhất định phải nhớ tên tôi đấy nhé! Bởi vì… bởi vì tôi rất có thể sẽ trở thành thiên thần hộ mệnh của ngài!”

Hạ Nặc Kỳ cười tinh nghịch, rồi quay người lại nhìn về phía hình bóng màu trắng đang dần đi xa kia. Cô lè lè lưỡi, vừa chạy vừa cười ha hả đến chỗ anh: “Anh nghe thấy rồi chứ? Tôi tên Hạ Nặc Kỳ đấy nhé! Anh nhất định phải nhớ lấy cái tên này, có lẽ trong cuộc đời về sau của anh, cái tên này sẽ trở nên vô cùng quan trọng đấy!”

Lam Tịnh Vũ không nói gì, vẫn giữ nguyên một thái độ lạnh lùng và tiến về phía trước.

“Này, anh có thể đừng kiêu ngạo như vậy được không?”

Hạ Nặc Kỳ có chút thất vọng, sau đó nháy mắt rồi nói: “Tôi vừa mới nghe anh đọc một bài thơ, tôi cũng rất thích đấy!”

Cô không đợi phản ứng của Lam Tịnh Vũ liền đọc những câu thơ đó: “Đi đến nơi đó, những cánh đồng hoa lại nở giữa đồng hoa, mộng cảnh lại hóa mộng cảnh, chúng ta kề vai bước qua bờ sông hoang vắng, ngắm nhìn bầu trời đêm.”

Cô còn chưa đọc xong, Lam Tịnh Vũ đã dừng bước, đứng sững lại, đối diện với cô. Trong ánh mắt dửng dưng của anh ta ánh lên một tia sáng yếu ớt, giọng nói cũng không còn bình tĩnh nữa: “Cô cũng thích bài thơ này sao?” Hà Nặc Kỳ vội vàng gật đầu: “Thích chứ, cực kì thích!”

“Chắc chắn là cô thích nó rồi, nếu không sao lại có thể đọc với tâm trạng như vậy được chứ!” Ánh nắng chiếu rọi lên người Lam Tịnh Vũ, đôi mắt vốn lạnh lùng vô cảm bỗng trở nên ấm áp, “Đây thực sự là một bài thơ khiến người khác thật khó quên.”

Giọng nói của anh khiến người nghe có cảm giác đang đứng trước một bờ biển xanh ngắt, trầm mặc.

“Nếu tôi đọc lại cho anh nghe một lần nữa thì anh có thể đáp ứng một yêu cầu của tôi không?” Hạ Nặc Kỳ nhìn anh không chớp mắt.

Lam Tịnh Vũ nhìn lại cô, rồi không nói gì mà lẳng lặng bước tiếp.

“Chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi!” Hạ Nặc Kỳ vội vàng hét lên, “Tôi chỉ muốn đến trường anh nghe một bài giảng…”

Nói là cô muốn nhưng thực ra là ước muốn của Vân Phi.

Trong nhật ký, Vân Phi viết cô ấy rất muốn ngắm nhìn ánh mắt chăm chú nghe giảng của Lam Tịnh Vũ, nhưng sau chuyện phá quấy ở cuộc thi kịch nói, cô đã bị liệt vào danh sách đen của trường ETON, dù hóa trang thế nào để trà trộn vào trong, đều bị cánh cửa ra vào khép lại một cách vô tình, thậm chí còn bị đuổi đi…

Không đợi Lam Tịnh Vũ trả lời, Hạ Nặc Kỳ lại đọc bài thơ: “Đi đến nơi đó, những cánh đồng hoa lại nở giữa đồng hoa, mộng cảnh lại hóa mộng cảnh, chúng ta kề vai bước qua bờ sông hoang vắng, ngắm nhìn bầu trời đêm”

Hạ Nặc Kỳ vừa đọc, vừa đi đến trước mặt Lam Tịnh Vũ.

Còn Lam Tịnh Vũ thì bất giác dừng lại, ánh mắt của anh đột nhiên trầm tư, cơ hồ như bị một đám mây dày che khuất, đôi mắt lóng lánh như những vì sao đêm đông, phản chiếu ánh sáng mơ hồ huyền ảo.

Khuôn mặt dửng dưng vô cảm lộ ra một chút bi ai, cả người anh bỗng nhiên mềm nhũn, cảm tưởng như chỉ chạm nhẹ vào là vỡ tan.

Đọc xong bài thơ, Hạ Nặc Kỳ từ từ ngắm nhìn một Lam Tịnh Vũ đang chìm trong suy tư, không biết anh ta sẽ nói gì.

Lam Tịnh Vũ không nhìn cô, vẫn cứ bước về phía trước, giọng nói mềm mại theo cơn gió nhẹ nhàng thổi tới tai cô: “Ngày mai, Steven Johson sẽ đến phòng học đa năng trường tôi diễn giảng, cô có thể đi nghe, tôi sẽ nói với chủ tịch hội học sinh, để cô có thể thuận lợi đi vào.” Hạ Nặc Kỳ thấy rất vui, cô nhảy cẫng lên vì sung sướng, vừa cười vừa nói: “Tốt quá rồi!”

Lúc này, một bài hát truyền đến từ xa…

Hiding from the rain and snow,

Trying to forget but I won’t let go,

Looking at a crowded street,

Listening to my own heart beat,

So many people all around the world,

Tell me where do I find someone like you girl.

Ánh nắng giữa buổi trưa nhuộm vàng khuôn mặt của Hạ Nặc Kỳ, khiến cô trở nên đặc biệt thu hút người khác.

Cành cây bị cuốn theo gió phát ra những tiếng xào xạc.

Cô nhẹ nhàng nói với anh: “Tôi hy vọng trong lúc tôi nghe Steven Johson giảng bài thì anh cũng sẽ đến ngồi nghe, cho dù là không cùng một hàng ghế”

Nghe thấy vậy, đôi mắt trong như thủy tinh của Lam Tịnh Vũ bỗng hiện lên một chút ngạc nhiên.

Anh vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, hàng lông mi dài và cong trên mặt đang rủ xuống như hình chiếc quạt.

Không lâu sau, anh gật đầu đồng ý.

03

Ánh nắng chan hòa chiếu xuống mặt đất, trên bầu trời trong vắt có những đám mây thong thả trôi hờ hững. Trước cửa sổ có một chú chim thân hình bé nhỏ đang run run, bộ lông màu cây gai cũng theo mà lay động.

Mắt trái lại bắt đầu nháy rồi! Tối hôm qua từ lúc lên giường, mắt trái của Hạ Nặc Kỳ nhấp nháy không ngừng, hôm nay vừa dậy, nó thậm chí còn nháy ác liệt hơn.

Người ta nói, mắt phải nháy thì có hại, mắt trái nháy thì có tài sản. Như vậy là cô sắp phát tài sao?

Hạ Nặc Kỳ vừa thích thú nghĩ vừa trang điểm, sửa sang lại đầu tóc.

Hôm nay xem ra là một ngày đẹp, cô muốn đến trường ETON nghe bài giảng của vị học giả nổi tiếng Steven Johson kia.

Những trang nhật ký của Vân Phi cũng nhắc tới sự kính trọng dành cho ông ta. Hạ Nặc Kỳ nghĩ, Vân Phi thích thú với Steven Johson như vậy thì Lam Tịnh Vũ cũng sẽ như thế.

Hơn nữa, điều quan trọng là, anh ta đồng ý hôm nay sẽ xuất hiện, cùng với cô nghe bài giảng này, cũng vì thế, Hạ Nặc Kỳ mới trang điểm đặc biệt như vậy, giống như đang đến một cuộc hẹn cực kỳ quan trọng.

Nhưng trong lúc cô đang đầy hứng khởi đến phòng học đa năng của trường ETON, thì một linh cảm không hay bỗng chợt ùa đến, cũng đúng lúc này, mắt trái của cô nháy càng mạnh!

Lẽ nào dưới chân có tiền sao?

Cô thích thú nghĩ, rồi liền cúi xuống tìm, nhưng trên mặt sàn không có lấy một xu lẻ, chứ đừng nói đến là tiền có mệnh giá lớn.

Nghĩ đến tiền mà phát điên mất! Hạ Nặc Kỳ tự cười bản thân.

Cô nắm chặt laptop, hít một hơi thật sâu rồi đi vào phòng học.

Sau khi vào bên trong cô mới phát hiện, phòng học đa năng rộng lớn đã đầy chật người, trừ hàng ghế đầu, chỉ còn lại vài chỗ ở hàng ghế cuối.

“Xem ra người yêu thích Steven Johson khá là nhiều. Nhưng vẫn may, còn một chỗ trống.” Hạ Nặc Kỳ hí hửng cười, đi đến hàng ghế cuối và ngồi xuống. Cùng lúc, chỗ trống bên cạnh cô cũng có người ngồi.

Dường như là một nam sinh mặc bộ đồ đua. Cảm giác bất an lại ùa đến, Hạ Nặc Kỳ vội vàng đưa mắt sang bên cạnh…

“A!” Hạ Nặc Kỳ còn chưa kịp nhìn rõ người ngồi bên cạnh là ai thì một đứa con gái ở gần đó đã kêu lên.

Tiếp đến, thêm một đứa con gái gọi to: “Bạo Long! Đúng là Bạo Long điện hạ của chúng ta rồi!”

Lúc đó, tất cả ánh mắt đều hướng vào vị trí ghế ngồi cạnh Hạ Nặc Kỳ.

“Đúng là Bạo Long rồi! Trời ơi, anh ấy vào lúc nào vậy, sao mình không biết!”

“Mình thật không dám tin Bạo Long lại nghe bài giảng bài với chúng ta.”

“Dường như đang nằm mơ vậy, chúng ta thật hạnh phúc quá!”

Vài đứa con gái vừa nói vừa ôm lấy nhau, kích động đến mức không biết nói năng gì.

Thật là oan gia ngõ hẹp, lại là tên mồm miệng độc địa này! Một luồng khí lạnh từ ngón chân của Hạ Nặc Kỳ phút chốc đi lên đến đỉnh đầu, kích thích não bộ của cô! Cô cảm thấy trước mắt là một vùng màu trắng phau, tựa như sắp ngất vậy.

Cô vội vàng cúi đầu, không muốn nhìn thấy người ở bên cạnh, lòng cầu trời khấn phật: “Mong anh ta đừng nhìn thấy mình… đừng nhìn thấy mình! Đừng nhìn thấy mình!”

Nhưng… thật bất hạnh!

“Theo tôi biết” Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên bên tai cô, “Học sinh này đâu phải ở trường mình.”

Hạ Nặc Kỳ suýt nữa thì ngã từ trên ghế xuống. Cô nhanh chóng quay đầu lại, miệng tươi cười nói: “Nhiều người như vậy, chỉ cần anh không nói, thì không ai chú ý đến một hạt cát như tôi đâu.”

“Cô đến tìm Lam Tịnh Vũ sao?” – Mục Dã Tình Xuyên lườm cô một cái. – “Không phải tôi đã nói với cô, anh chàng đó bị thương nặng sắp chết rồi sao, sao cô còn đến đây quấy rầy?”

Tức quá! Thà không nhắc đến còn hơn.

Nụ cười khiêm nhường của Hạ Nặc Kỳ bỗng biến mất, thay vào đó là một bộ mặt phẫn nộ chằm chằm nhìn vào Mục Dã Tình Xuyên: “Anh còn dám nói sao, anh là tên lừa đảo! Dám nói ra những lời như vậy mà không thấy xấu hổ, hết lần này đến lần khác lừa tôi, thật là đáng ghét! Tiếc là ông trời không giúp anh, hôm qua sau khi tôi từ bệnh viện về, đã gặp một Lam Tịnh Vũ khỏe mạnh, bình an, không bị thương tích gì rồi, còn hôm nay cũng là ngày tôi hẹn anh ấy đi nghe giảng của Steven Johson đấy! Dừng lại đi, không phải trong lòng anh đang ghen tị đấy chứ? Không có việc gì sao mà lại đi rủa người khác sắp chết?”

Nói xong, Hạ Nặc Kỳ cũng lườm lại Mục Dã Tình Xuyên với con mắt không thân thiện chút nào, sau đó quay đầu sang một bên, không nhìn anh ta nữa.

Lúc này, giọng nói trịnh trọng của thầy giáo MC cũng cất lên trên bục giảng: “Các em học sinh thân mến, mọi người hãy dành một tràng vỗ tay nồng nhiệt nhất

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT