watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6912 Lượt

rất khó không? Vì thế, cậu nhất định phải thay tớ yêu Vũ!”

“Đây là kiểu logic gì vậy?” Hạ Nặc Kỳ đứng ngây ra, nhưng rất nhanh cô phản ứng lại, nắm lấy cái bím tóc nho nhỏ của Vân Phi, như không nghe thấy gì, “Cậu trốn ra ngoài thì chỉ mình cậu biết là được, nếu cậu không quay về, tớ sẽ đến chỗ y tá nói với họ một câu, rằng cậu lại trốn ra ngoài chơi rồi.”

Vân Phi ủ rũ xị mặt ra, ậm ậm ừ ừ lùi về phía góc tường: “Ai người ta lại trốn ra ngoài chơi chứ…”

“Tớ không quan tâm cậu trốn ra ngoài làm gì, cứ trốn ra ngoài là được! Tớ sẽ coi như cậu giúp tớ tìm lại tập vẽ phác thảo quý báu của tớ, hết lần này đến lần khác bỏ qua cho cậu rồi, nhưng cậu đừng có quá đáng thế chứ, lòng kiên nhẫn của con người cũng có hạn…”

“Được rồi, được rồi! Nặc, cậu không phải nói nữa, lần này tớ sẽ quay về phòng bệnh, nhưng cậu nhất định không được nói với y tá trưởng là tớ trốn ra ngoài nhé. Bọn họ ở đây hắc xì dầu lắm, nhất định sẽ lại bảo với bố là tớ không ngoan, sau đó bố tớ sẽ không cho Vũ đến gặp tớ nữa.”

“Cậu biết thế là tốt rồi, vậy thì không mau quay về phòng bệnh đi” nhìn bộ dạng đáng thương của Vân Phi, Hạ Nặc Kỳ bỗng trùng giọng xuống. Thực ra, cô cũng chỉ muốn tốt cho Vân Phi.

“Được, tớ đi ngay đây.” Vân Phi từ từ đi vào cửa, rồi đột nhiên quay lại, yếu ớt thở dài, “Hic, một tuần nay tớ không được gặp Vũ rồi, tớ rất nhớ anh ấy! Nặc, tớ cũng không biết chuyện gì xảy ra, tớ càng nhớ Vũ, thì lại càng không chịu được mà muốn trốn ra ngoài tìm cậu, tớ cứ cảm thấy giữa cậu và Vũ sẽ xảy ra một chuyện gì đó, dù cậu và anh ấy không quen biết nhau, nhưng thứ cảm giác đó rất mãnh liệt!”

“Có lúc giác quan thứ sáu của người con gái là rất chính xác, nhưng về mặt tình cảm, giác quan thứ sáu của con gái là kém chuẩn xác nhất!” Hạ Nặc Kỳ vô tình giội một gáo nước lạnh vào khuôn mặt đầy sự kỳ vọng của Vân Phi, làm dập tắt mọi suy nghĩ hão huyền của cô ấy.

Đúng là nực cười, bảo cô đi yêu một anh chàng không quen biết ư? Trừ khi mặt trời cũng tự quay mình như trái đất!

Dùng lời lẽ mật ngọt không được, Vân Phi đành phải dùng nước mắt để công kích. Mắt cô ngân ngấn nước nhìn Hạ Nặc Kỳ, thiểu não nói: “Nặc, hôm nay cậu xuất viện rồi, từ giờ về sau tớ lại là người cô đơn rồi, không có một người bạn nào khác, về sau cứ cho là có cơ hội trốn ra ngoài, cũng không biết tìm ai để nói chuyện… Hãy để tớ nán lại một chút, coi như là lần cuối cùng trước khi từ biệt…”

Một giây, hai giây, ba giây…

Hạ Nặc Kỳ cứ tự nói với bản thân mình: Phải cố chịu đựng, đừng để bộ dạng đáng thương của cô ấy lừa! Nhưng … “Được thôi, cậu cứ ở lại đi.” Cuối cùng cô cũng phải chịu thua trước khuôn mặt đau khổ và dáng vẻ vô cùng đáng thương của Vân Phi.

Một lúc sau, Hạ Nặc Kỳ lại đưa ra một quyết định khiến mình phải đau đầu!

Vân Phi vừa được sự đồng ý của Hạ Nặc Kỳ liền giả vờ mở to mắt, cười hi hi nói: “Hì hì hì hì, Nặc, tớ biết cậu là người tốt nhất mà. Cậu tốt như thế, nên tớ mới thích cậu đến vậy, cũng thích cả Vũ nữa! Hì hì, nếu hai người mà ở bên nhau thì nhất định sẽ rất hoàn hảo! Vì thế… hì hì…”

“Vì thế cậu muốn tớ phải thế nào?” Hạ Nặc Kỳ nguýt Vân Phi.

Cô biết cô nàng đại tiểu thư này sẽ nói gì tiếp theo, cô đi guốc trong bụng rồi ấy chứ!.

“Nặc, cậu thật đáng ghét!” Y Vân Phi nũng nịu nói, “Cậu biết rồi còn hỏi, từ đầu đến cuối người ta chỉ yêu cầu cậu một chuyện thôi… xin cậu hãy thay tớ yêu Vũ!”

“Không!” Hạ Nặc Kỳ một mực lắc đầu nguầy nguậy hệt như một cái trống lúc lắc.

“Nhưng… ” Vân Phi vừa mở miệng định nói gì đó, bỗng một cơn đau tim ập đến.

Cặp lông mày của cô ấy cau lại, cô ôm chặt lấy ngực, đau đớn rên rỉ kêu lên.

“Cậu sao vậy?” Hạ Nặc Kỳ thất kinh hét lên, vội vàng đỡ cô ngồi vào giường, cô vô cùng lo lắng nói, “Nghỉ ngơi chút đi, đừng nói nữa.”

“Nhưng… Nặc… Bây giờ tớ không nói… sau này… rất có thể không có cơ hội… mà nói nữa…”

Y Vân Phi cố ôm lấy ngực, nằm trên giường thoi thóp nhìn cô.

Hạ Nặc Kỳ vừa vội vàng thông báo cho bác sĩ và y tá, vừa cố nghe Vân Phi nói.

“Nặc, thực sự tớ rất yêu… rất yêu Vũ, nhưng lúc tớ biết… tớ biết tớ không thể mãi mãi yêu anh, mãi mãi ở bên anh ấy, cậu có biết tớ đau khổ đến thế nào không? Phải để cho người khác thay tớ yêu anh ấy, cậu biết tớ buồn thế nào không? Nhưng … từ nhỏ Vũ đã rất cô đơn… lần đầu tiên tớ gặp anh ấy ở cô nhi viện… Người anh ấy… trên người anh ấy bị thương … góc mắt cũng bị một vết thương… nhưng… trong đôi mắt của anh ấy, tớ lại có thể nhìn thấy được màu của đại dương… dù đấy chỉ là ảo tưởng, nhưng chính từ đôi mắt đó, mà tớ đã thích anh ấy… tớ cầu xin bố mẹ nhận nuôi anh ấy… anh ấy cũng chỉ nói chuyện với một mình tớ… thế giới của anh ấy chỉ có mình tớ… người khác đều không thích vẻ lập dị đến cô độc của anh ấy…”

Bác sĩ và y tá nhanh chóng đến nơi, bọn họ để Vân Phi nằm trên giường, rồi lập tức kiểm tra.

“Vân Phi, cậu đừng nói gì nữa… đợi lúc cậu khỏe một chút, chúng ta nói tiếp nhé.” Hạ Nặc Kỳ lo lắng dặn đi dặn lại.

“Tớ cũng biết yêu cầu này thật hoang đường… thật vô lí… thật không ra làm sao cả… nhưng, tớ không muốn Vũ lại phải chịu sự cô đơn giống như hồi nhỏ…” Vân Phi thở gấp, tiếp tục nói, “Vì thế… xin cậu cậu nhất định phải đồng ý với tớ… thay tớ yêu Vũ!”

Lời nhờ cậy của Vân Phi vẫn còn lởn vởn bên tai cô, nhưng lúc này, thực sự Hạ Nặc Kỳ không biết phải làm thế nào. Đầu óc cứ loạn hết cả lên, đau nhói.

Làm thế nào đây? Cô vừa tìm được Lam Tịnh Vũ, mới vừa biết Lam Tịnh Vũ là một anh chàng tốt như thế nào, vậy mà lại nhận được tin Lam Tịnh Vũ sắp chết…

Thật… đau lòng.

Dường như mọi thứ đều tĩnh lại, trong đầu cô chỉ hiện ra một màu xanh thăm thẳm vừa hiền hòa vừa buồn bã.

Không biết từ lúc nào, những y tá đi qua đây đã nhẹ nhàng mở cửa sổ thông gió ở hành lang, không khí nóng bức đưa tới mùi hoa khô héo.

Hạ Nặc Kỳ ôm đầu đứng ngây ra. Tiếng gió tĩnh mịch cứ lởn vởn thổi quanh người cô, giọng của Vân Phi như vọng lại từ khoảng không, rồi từ từ nhỏ lại, nhỏ lại, cuối cùng mất hút trong không trung…

Mọi chuyện, dường như đều chưa từng xảy ra, Hạ Nặc Kỳ cảm thấy toàn thân trống rỗng.

Mục Dã Tình Xuyên mím chặt môi, một lúc sau đó, mới mở miệng hỏi: “Cô sao rồi?”

Hạ Nặc Kỳ lắc đầu, cầm vội lấy balô, chạy như bay ra khỏi phòng bệnh, bỏ mặc Mục Giã Tình Xuyên gọi với đằng sau.

Trong phòng bệnh.

Rèm cửa sổ khẽ tung bay, từng tia nắng nhỏ len lỏi vào phòng, nhưng cũng không làm tan chảy được sự lạnh lẽo trên bờ môi Mục Dã Tình Xuyên. Anh nắm chặt điện thoại, dõi mắt nhìn cánh cửa đang khép hờ, lòng có chút hụt hẫng.

Cô ấy… quan tâm đến Lam Tịnh Vũ vậy sao?

Tại sao? Cô ấy trông không xinh đẹp, làm việc gì cũng rất hậu đậu, nhưng tại sao lúc nhìn thấy cô ấy lo lắng cho Lam Tịnh Vũ như vậy, lòng mình lại cảm thấy bực bội khó chịu như thế này?

Mục Dã Tình Xuyên nhíu cặp lông mày, có vẻ như rất khổ não.

Lẽ nào là vì từ lúc Lam Tịnh Vũ xuất hiện ở trường Eton, dù là ở trường hay là trong những cuộc đua xe anh ta luôn phá vỡ kỉ lục của anh, nên anh thấy không cam tâm sao?

Không cam tâm vì bị Lam Tịnh Vũ đánh bại, nên cũng không cam tâm khi một con bé vô duyên thích Lam Tịnh Vũ sao?

Mục Dã Tình Xuyên nhè nhẹ thở dài, và vẫn trong điệu bộ khổ não, anh nhắm mắt nằm ngủ.

04

Người động nghìn nghịt, đứng ở đoạn đường gió đang thổi lồng lộng, phải đợi rất lâu cuối cùng xe bus cũng đến.

Hạ Nặc Kỳ thở dài nặng nề, đứng ở giữa đám đông chen chúc, cô đứng ở bên cạnh cửa sổ, khẽ kéo rèm ra, vu vơ nhìn cảnh vật bên đường ở ngoài cửa sổ.

Ở hai bên đường, từng tán lá xanh biếc mịn màng đang hòa reo trong gió, những con chim trên cây đang cất tiếng hót lảnh lót.

Sau khi người lên chật ních, chiếc xe bus chậm chạp di chuyển, Hạ Nặc Kỳ đôi mắt vẫn xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cũng di chuyển theo từng bước chiếc xe chuyển động.

Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, vuốt ve khuôn mặt của cô, lòng cô đang rất hỗn loạn, khó chịu như có vô vàn sợi bông siết chặt vào lồng ngực.

Tại sao lại như vậy? Sao lại thành ra thế này? Cô vừa mới tìm thấy Lam Tịnh Vũ… anh chàng mà Vân Phi vô cùng yêu, người mà… dường như đã làm cho chính cô cũng có chút rung động.

“Anh ấy rất ít nói, gặp phải bất cứ chuyện gì anh ấy cũng giữ thái độ “im lặng là vàng”, chỉ lúc nào ở cùng với tớ, anh ấy mới nói nhiều lên một chút…”

“Anh ấy biết tớ thích dê con, nên đã một mình vào vùng quê đem một con dê màu trắng về cho tớ, anh ấy vốn không quen đi đường ở quê nên bị ngã, toàn thân bầm tím, lúc đó tớ rất đau lòng chỉ biết ôm anh ấy mà khóc. Anh ấy thật ngốc! Tớ thích dê con, nhưng tớ thích anh ấy hơn tất cả…”

“Thế giới của anh ấy rất lạnh lẽo, rất cô đơn… cô độc đến mức chỉ có tớ và con dê con…”

Chỉ vài câu ngắn ngủi, cũng đủ biết rằng Vân Phi quan tâm anh ấy đến mức nào, cô hòa mình vào thế giới của anh ấy.

Tình

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT