watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6914 Lượt

tỏ ý xin lỗi: “Xin lỗi, tại tôi mà anh bị tai nạn, anh có đau chỗ nào không, có cần đi bệnh viện kiểm tra không?”

Mục Dã Tình Xuyên tức giận trừng mắt lườm Hạ Nặc Kỳ, rút điện thoại từ trong túi ra, giận dữ bấm số, rồi nói qua điện thoại: “Alô! Trên đường tôi xảy ra chút chuyện, xe bị hỏng, không chạy được nữa, cậu thông báo cho mọi người là hủy cuộc thi đi!”.

Việc này…đã làm cô hiểu rõ mọi chuyện? Hạ Nặc Kỳ có chút xấu hổ.

“Không có chuyện gì to tát đâu! Chỉ là gặp phải một con bé cực kì ngốc…”

Hả, một con bé…cực kì ngốc? Hai bên thái dương Hạ Nặc Kỳ nóng lên, cô ngượng nghịu nói: “Bạn Mục Dã Tình Xuyên ơi”.

“Đã bảo là ngốc rồi, cậu nghĩ chỉ số IQ của cô ta bao nhiêu chứ? Cô ta không chỉ ngốc, mà còn rất thô thiển nữa…”

“Bạn Mục Dã Tình Xuyên!” – Hạ Nặc Kỳ với bộ mặt nhăn nhó, cố nói to, “Tôi có điều cần nói!”.

“Làm sao?” – Ánh mắt sắc lẹm như có thể giết chết người ném thẳng vào người cô.

“Tôi biết ngắt lời trong lúc anh đang nói gọi điện thoại là vô duyên, nhưng, không phải muốn trách anh vì nói tôi nào là loại con gái lỗ mãng, đồ cực kì ngốc, tôi chỉ muốn nhắc anh, quần bò của anh rách rồi, hình như chân bị thương, đang chảy máu…”

“Đáng ghét!” Mục Dã Tình Xuyên chau đôi mày rậm, tức giận nói “Nhất định là lúc nãy bóp phanh gấp quá, không cẩn thận nên bị thương.”

“Đúng thế, nhưng hình như anh không thấy đau, nên tôi mới nhắc anh, nếu như không mau chóng sơ cứu, thì có thể sẽ bị nặng hơn…”

“Điều đó không cần cô phải nói!” Mục Dã Tình Xuyên tức nổ đom đóm mắt nhìn Hạ Nặc Kỳ, không giữ nổi bình tĩnh hét lên, “Chỉ cần bây giờ cô im mồm cho tôi, để tôi nói chuyện điện thoại xong đã!”.

Một cơn gió thoảng qua, những tán cây rậm rạp phát ra âm thanh rì rào, rì rào.

Mục Dã Tình Xuyên vừa tắt điện thoại, Hạ Nặc Kỳ nháy mắt tinh nghịch cười tươi roi rói: “Vừa rồi lúc anh gọi điện thoại, tôi gọi 120 rồi, xe cứu thương sẽ đến ngay bây giờ, anh đừng lo, cứ ngồi yên mà đợi là được rồi.”

“Gọi cho 120 để làm gì?”

Hạ Nặc Kỳ xoa mũi, ngại ngùng cười nói: “Vì anh bị thương rồi, cần phải được chữa trị chứ, nhưng có vẻ anh đang rất bận, vì thế tôi gọi giúp anh xe cứu thương. Đó là những điều tôi nên làm, anh không cần phải cám ơn tôi đâu!”.

“Cô đúng là đồ ngốc!” Mục Dã Tình Xuyên tức giận nhảy dựng lên, “Ai bảo cô làm vậy chứ? Tôi chỉ bị sây sát nhẹ, đâu nặng đến mức phải gọi xe cứu thương?”.

“Hic..” Hạ Nặc Kỳ ngạc nhiên, “Tôi chỉ lo vết thương bị nặng hơn, chả phải như con sâu răng ban đầu chỉ ăn một lỗ nhỏ như hạt vừng sau đó mới to dần ra, cuối cùng là ăn sạch hết cả cái răng…”

“Không ngờ, ngoài vẻ ngốc nghếch ra, thì từng lời nói, từng hành động của cô đều tố cáo cô đúng là ngốc thật!” Mục Dã Tình Xuyên đầu như muốn bốc hỏa.

“Anh!” Nụ cười tươi rói ban đầu bỗng chốc đóng băng, Hạ Nặc Kỳ có chút tức giận, cô thở dốc, hai má đỏ bừng bừng, “Anh đừng biến lòng tốt của người khác thành lòng lang dạ sói thế chứ!” Cái tên này thật đáng ghét, miệng chỉ nói những câu độc địa, cô còn chưa tính sổ anh ta vì hành động quá đáng của anh ta trong buổi diễn kịch thì thôi. Bây giờ dù cô là nguyên nhân làm cho anh ta bị thương, nhưng cũng đã xin lỗi anh ta và tỏ ý sẽ bồi thường rồi mà, ít nhất anh ta cũng phải nhìn cô với ánh mắt thân thiện một chút chứ.

Nhưng, anh ta lại tỏ thái độ căm ghét với cô như vậy. Cô cảm thấy bị chọc tức!

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó, Mục Dã Tình Xuyên nhìn Hạ Nặc Kỳ tức nổ đom đóm mắt: “Cô có lòng tốt à? Vậy sao không nghĩ là tôi bị thương như thế này, là do ai chứ? Dìm người ta xuống tận đáy bùn, sau đó lại cố hết sức kéo người ta lên? Lại còn hy vọng người bị hại thương tích đầy mình cảm ơn cô sao? Cô không cảm thấy bản thân mình thật nực cười sao? Cô có biết vì cô mà tôi đã bỏ lỡ điều gì không?”.

Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc. Đây là kiểu suy luận gì vậy?

Nhưng, nghe thì đúng là cũng có lý.

“Tôi mệt mỏi với cái loại đần như cô lắm rồi”. Nói xong, Mục Dã Tình Xuyên bỏ luôn cái xe không còn khởi động được nữa ở đó, đi bộ về phía trước.

“Hic… anh không đi bệnh viện sao?” Hạ Nặc Kỳ vò đầu bứt tai, do dự một lát, cô đang định đuổi theo, thì tiếng còi xe cứu thương đã dồn dập hú ở đằng sau.

Rất nhanh chóng, những bác sỹ và y tá mặc bộ blouse trắng, đeo “ống nghe” – biểu tượng của bệnh viện đã đẩy giường bệnh đến trước mặt cô.

“Cô ơi, xin hỏi ở đây ai bị thương?” Một vị bác sĩ trong đó lo lắng hỏi.

“Là anh ta…” Theo bản năng, Hạ Nặc Kỳ chỉ vào Mục Dã Tình Xuyên đang ì ạch lê từng bước chậm chạp ở phía trước.

“Cảm ơn.” Sau khi cảm ơn, đám người mặc áo blouse trắng chạy ùa đi, vội vàng đuổi theo Mục Dã Tình Xuyên, nhanh chóng đưa anh ta lên giường đẩy.

“Bỏ tôi ra!” Mục Dã Tình Xuyên giãy giụa la lên, “Các người là một lũ ngốc!”

Nhìn dáng vẻ khổ sở của anh ta, Hạ Nặc Kỳ không chịu được, muốn lên phía trước giải thích với bác sĩ y tá rằng: Tất cả chỉ là hiểu lầm, là do cô quá lo lắng, thực ra thì chân anh ta không bị thương quá nặng, hoặc là không cần phải đối xử với anh ta như người tàn tật.

Nhưng, chiếc giường đẩy mau chóng được đẩy qua, cô không kịp nói gì cả, chỉ nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của Mục Dã Tình Xuyên. Sau đó, cửa chiếc xe được đóng chặt lại!

Hạ Nặc Kỳ đứng thộn ra, cho đến khi tiếng la hét tức giận của Mục Dã Tình Xuyên và tiếng xe cứu thương dần biến mất…

Màn đêm trở nên tĩnh lặng, cô vò đầu, cười ngọt ngào: Có phải cô đã làm một việc tốt không nhỉ? Ít nhất thì chỉ có người tốt mới đưa một người bị thương vào bệnh viên,

dù người ta không cảm kích, nhưng cũng là làm một việc tốt.

Cứ nghĩ vậy, lòng cô vui hẳn lên.

“Tối nay, thật là đẹp.”

Ánh trăng len qua những tán cây ngô đồng ở bên đường, rọi vào khuôn mặt đang mỉm cười của cô, cô đứng chống nạnh, phấn chấn đến nỗi chân nghịch ngợm đá một viên đá vào không trung.

Dưới ánh trăng, viên đá xoay vòng vẽ nên một đường cong đẹp tuyệt mĩ.

Ồ, hình như không phải viên đá.

Hạ Nặc Kỳ chạy nhanh tới, cúi người nhặt viên đá lên xem, thì ra là ví tiền,

“Ha ha…” cầm ví tiền, Hạ Nặc Kỳ dương dương tự đắc cười.

Lẽ nào lúc nãy Mục Dã Tình Xuyên không cẩn thận đánh rơi sao?

Vậy thì phải suy nghĩ thật kĩ, xem có nên trả lại anh ta không. Ai bảo anh ta tỏ thái độ căm ghét với cô như vậy chứ, cô nhận được một ít bồi thường cũng đáng lắm chứ?

Hì hì…

02

Sang ngày thứ hai, ánh nắng long lanh rọi qua những tán cây thông rậm rạp ở trước bệnh viện Ngải Vi Sắt, chiếu bóng lên mặt đất. Những cơn gió mang hương thơm của hoa và vị nồng nồng thanh thanh của đất, từ từ thổi vào cửa sổ.

Mục Dã Tình Xuyên buồn chán nằm trên giường bệnh, hằm hằm nhìn vào cái chân phải đang bị bó thạch cao của mình.

“Đáng ghét! Tất cả đều do cái đồ ngốc đó hại mình!”

Anh nguyền rủa, đưa mắt nhìn vào góc tường, chỉ thấy mấy con muỗi vo ve mắc phải mạng nhện, đang vùng vẫy thoát ra. Con nhện tinh nhanh nằm ở giữa mạng nhện dùng lực giật mạnh, rồi nhanh như cắt từ cuối đuôi phun ra làn tơ, cuốn chặt lấy con muỗi.

“Làm hay lắm!” Anh lớn tiếng khen – “Không sớm thì muộn, cái đồ ngốc nghếch đó kết cục cũng bị thế thôi!”.

“Kết cục tôi sẽ làm sao?” Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Mục Dã Tình Xuyên ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh phát ra, ngọn lửa giận dữ trong mắt anh như càng bùng lên.

Hạ Nặc Kỳ đang đứng ở trước cửa phòng bệnh, dưới ánh mặt trời, nụ cười của cô càng trở nên rực rỡ, chiếc váy màu xanh của cô sáng trong như bầu trời đang phấp phới bay trong gió.

Cô nháy mắt ý nhị, mặt tươi cười hỏi: “Mục Dã Tình Xuyên, xin hỏi, anh đang nghĩ kết cục của tôi sẽ như thế nào sao?”

“Cô đến đây làm gì?” Mục Dã Tình Xuyên lạnh lùng đưa mắt, nhìn cô từ đầu đến chân.

Hạ Nặc Kỳ bước vào phòng bệnh, đứng cạnh anh, cô chân thành mỉm cười: “Tôi nghĩ là anh có thể bị đói, anh bị thương như vậy cũng là do tôi, nên tôi chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.” Cô vừa cười vừa giơ hộp cơm lên, cặp lông mày của cô như cũng đầy thích thú, rướn hẳn lên.

“Không cần!” Mục Dã Tình Xuyên nhăn mặt từ chối, nhưng một tràng “ùng ục ùng ục” bỗng vang lên trong phòng bệnh.

“Ồ, xem ra, bụng của anh chân thật hơn cái miệng của anh rất nhiều” Hạ Nặc Kỳ mỉm cười, đẩy hộp cơm trong tay về phía anh, “Mau ăn đi, canh xương lợn vừa ngon vừa đẹp mắt! Ngoài gia vị ra, tôi không cho thêm chất độc nào khác đâu.”

Cô mở hộp cơm cho anh, dùng mùi thơm của thức ăn để khiêu khích anh chàng đang cố nén nuốt nước bọt.

Một giây, hai giây, ba giây…

Cuối cùng, Mục Dã Tình Xuyên không chịu nổi nữa bê hộp cơm lên ăn lấy ăn để, nuốt xong ngụm canh cuối cùng, anh thỏa mãn liếm liếm chút nước canh còn đọng trên môi, “Cô dùng cái gì để nấu canh này vậy? Mùi vị…thực sự đặc biệt.”.

“Anh nói canh xương lợn này à?”, Hà Nặc Kỳ cười, trông cô đẹp như đóa cúc trắng nhỏ xinh nở giữa ruộng đồng làm lay động lòng người.

“Đó là lúc bà ngoại tôi lấy ông ngoại, đã dùng những

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT