|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nguyên liệu quý giá nhất trên thế gian kết hợp với xương của con lợn đực to béo nhất, rồi kỳ công nấu thành cao, sau đó còn hầm trong bẩy ngày bẩy đêm.”
“Bà ngoại của cô?” Mục Dã Tình Xuyên trợn tròn mắt, “Thế chẳng phải đã nửa thế kỉ rồi sao?”
“Đúng thế.” Hạ Nặc Kỳ gật đầu, cố nhịn cười, “Lúc đó, ông ngoại không nỡ ăn hết, nói là muốn cho con cháu cùng được thưởng thức. Sau đó, cứ truyền từ đời này qua đời khác.”
“Vậy…canh để lâu như vậy, không bị ngộ độc sao?”
“Thời gian lâu như vậy rồi sao lại không bị ngộ độc được? Thực ra thì có một đám rêu mốc màu xanh xanh ở trên, nhưng tôi đã dùng thìa múc đi rồi…”
Lưng của Mục Dã Tình Xuyên cứng đơ dựng đứng hẳn lên: “Vậy… canh này… còn uống được không?”.
“Đương nhiên là uống được, uống canh này còn có tác dụng rất tốt trong việc trị liệu cái chân bị thương này.”
Nhìn đường nét khuôn mắt thanh tú của anh ta từ trắng chuyển sang tái nhợt, rồi sau đó lúc tím tái, lúc sạm đen, Hạ Nặc Kỳ suýt nữa thì phì cười. Lần này mọi hận cũ thù mới đều trả được rồi.
“Thật là có ích sao?” Mục Dã Tình Xuyên giọng căng thẳng, rồi ôm chặt lấy bụng: “Có ảnh hưởng đến ruột và dạ dày không?”
“Làm sao có thể chứ, nếu ảnh hưởng đến ruột và dạ dày, thì sẽ không có nhiều người phải đi xếp hàng thế đâu.”
“Đi xếp hàng?”
“Đúng thế, canh xương hầm của nhà hàng này rất nổi tiếng, nghe nói là có lịch sử hơn một trăm năm rồi. Dù đã mở cửa nhiều năm như vậy, nhưng vẫn được mọi người ca tụng và có vô số khách hàng, chưa từng có tiếng xấu gì cả, làm tôi phải xếp hàng lâu ơi là lâu mới mua được, kết quả là, chưa đến một phút anh đã ăn hết rồi.”
“Cô!”
Hạ Nặc Kỳ vừa nói xong, ánh mắt sắc lạnh như muốn giết người gầm gừ ném về phía cô.
“Cô dám lấy tôi ra làm trò đùa!”
“Tôi chỉ muốn chứng minh là tôi không ngốc như anh vẫn nói”. Cô lè lưỡi, thích thú với sự thành công của mình.
“Vậy sao?” Ánh mắt sắc như dao của Mục Dã Tình Xuyên nhìn chằm chằm vào cô, “Mục đích của cô đến đây đâu phải chỉ có vậy.”
“Bị anh soi đúng tim đen rồi.” Hạ Nặc Kỳ nhăn nhăn chiếc mũi nhỏ xinh, cười bẽn lẽn, “Tôi muốn thăm dò về một người.”
“Ai?”
“Lam Tịnh Vũ. Hôm qua anh ấy bị đuổi khỏi kí túc xá của trường rồi, hôm nay cũng không đi học, tôi muốn biết nhà anh ấy ở đâu, tôi có đồ cần phải trả lại anh ấy, nếu anh không muốn cho tôi biết nhà anh ấy ở đâu, chỉ cần nói cho tôi số điện thoại của anh ấy cũng được rồi.” Số điện thoại mà Vân Phi để lại đã không còn liên lạc được, vì thế cô như một con ruồi mất đầu, cứ bay tứ phía để tìm vận may.
“Lam Tịnh Vũ?” Ánh mắt Mục Dã Tình Xuyên lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Anh quan sát Hạ Nặc Kỳ một lát, ánh mắt có chút giả dối nói, “Tôi không quen.”
“Gì cơ? Chẳng phải anh ấy học cùng trường với anh sao, hôm qua anh ấy cũng xem anh biểu diễn mà, tôi không cẩn thận còn đâm phải anh ấy…”
“Ở cùng trường với tôi, thì tôi phải quen sao? Hơn nữa, hôm qua nhiều người như vậy, làm sao tôi biết được cô đâm phải ai chứ?” Bộ dạng của Mục Dã Tình Xuyên rất thản nhiên.
Hạ Nặc Kỳ bỗng trơ mắt ếch ra. Đúng thế, mặc dù là học sinh cùng một trường, thì không phải ai cũng biết nhau!
“Nhưng, ở trường của anh, anh có vẻ cũng khá nổi tiếng, tôi muốn…anh có thế giúp tôi nghe ngóng một chút không?”
Hạ Nặc Kỳ làm vẻ mặt năn nỉ nhìn Mục Dã Tình Xuyên.
“Sao tôi phải giúp cô?”
“Vì anh đã uống canh của tôi, tôi nghĩ làm gì có lí do để từ chối chứ, chẳng phải đã ăn đồ của người khác rồi lúc người khác nhờ giúp thì không được từ chối chứ nhỉ, lẽ nào không phải sao?” Cô cố ý vừa nhìn vào anh ta, vừa nhìn vào hộp cơm đã sạch bong.
03
Gió đưa hương hoa dìu dịu từ bên ngoài thổi vào cửa dổ, Mục Dã Tình Xuyên nhún vai, đưa tay xoa xoa ra bộ “đếm tiền” về phía Hạ Nặc Kỳ: “Vậy đưa đây.”
“Đưa cái gì?” Hạ Nặc Kỳ băn khoăn nhìn Mục Dã Tình Xuyên, rồi lại nhìn tay anh ta, “Tôi đưa cái gì cho anh?” trong ấn tượng của mình, cô đâu có nợ anh ta cái gì đâu nhỉ.
Mục Dã Tình Xuyên giơ ba ngón tay lên: “Ba trăm tệ.”
Hạ Nặc Kỳ hét lên: “Sao tôi phải đưa cho anh ba trăm tệ chứ?”
“Đây là phí để giúp cô, tôi sẽ bảo cho cô biết người cô đang cần tìm ở đâu, cô đương nhiên phải đưa tiền cho tôi chứ, trên đời này làm gì có ai ăn không của nhau cái gì, việc này cô cũng không hiểu sao?”
Đôi mắt long lanh của Hạ Nặc Kỳ trợn tròn lên ngạc nhiên, cô gãi gãi đầu: “Tôi không đem nhiều tiền như vậy!”
“Muốn tìm người sao lại không mang nhiều tiền một chút chứ?”
“Tìm người thì phải mang nhiều tiền sao?” Đây là lí lẽ lệch lạc của môn phái nào vậy, sao từ trước đến nay cô chưa từng nghe.
“Đương nhiên rồi, đây là quy định tôi đặt ra. Cô thấy không chấp nhận được, thì hoàn toàn có thể tìm người khác!”
Hạ Nặc Kỳ phồng mang trợn má tức giận, định đánh cho anh ta một trận. Nhưng lại chợt nghĩ, ở trường Eton cô cũng chỉ quen mỗi một mình anh ta, đành phải chịu nhục nén giận, nhìn anh ta với vẻ mặt tội nghiệp: “Thực sự là tôi không mang nhiều tiền như vậy.” Tất cả tiền cô đã dùng để mua canh xương hết rồi. Cái anh chàng này không ngại ngùng ăn uống hết canh của cô, lại còn dùng một tràng dài những lời lẽ điêu ngoa để dạy dỗ cô, cuối cùng kết cục lại đi giằng co tính toán chuyện tiền công với anh ta!.
Trời ơi! Tại sao chuyện bất công như vậy lại xảy ra với cô chứ? Hạ Nặc Kỳ buồn bã xị mặt ra.
“Không có tiền à?” Mục Dã Tình Xuyên nhìn cô cười ngặt nghẽo, gõ mạnh lên đầu cô một cái, “Xem ra, cô là đồ ngốc nghèo khổ rồi!”
Hạ Nặc Kỳ đau khổ gật đầu. Thực sự thì cô rất nghèo, ít nhất là trong hoàn cảnh hiện giờ, trong túi cô ngoài mấy đồng xu lẻ để đi xe bus ra thì chẳng còn gì, hay là dùng tiền của người khác nhỉ? Nghĩ vậy, rồi cô sờ lên chiếc balô đang đeo trên lưng.
Mục Dã Tình Xuyên vừa nói “miễn bàn” xong, Hạ Nặc Kỳ ném “bịch” chiếc balô trên lưng xuống giường.
Mục Dã Tình Xuyên né sang một bên, suýt nữa thì bị ném chiếc balô vào người: “Cô làm gì vậy?”
Hạ Nặc Kỳ bật cười, mặt tỏ vẻ nghiêm trọng mở ba lô. Sau khi lục lọi một lúc, cuối cùng cô lôi ra một chiếc ví tiền: “Này này này…anh xem đây là cái gì?”
Mục Dã Tình Xuyên không dám tin vội vàng sờ soạng lục lọi trên người: “Sao ví tiền của tôi lại ở chỗ cô?”
“Tối qua anh làm rơi, may mà tôi nhặt được, nhưng tôi không mang tiền bạc, đang định mang trả cho anh.” Hạ Nặc Kỳ mặt tươi cười, “Như vậy có tương đồng với số tiền ba trăm tệ phí giúp đỡ không? Giúp nhặt ví tiền cũng là một việc rất khó khăn đấy.”
Cô đứng ngây người vuốt chiếc ví tiền trong tay: “Đặc biệt với loại ví tiền có vẻ hiếm như thế này, thì chắc chỉ cái khóa thôi cũng hơn ba trăm tệ rồi đúng không?”
Mục Dã Tình Xuyên cứ trừng mắt nhìn chiếc ví tiền trong tay cô, rầu rĩ nói: “Thỏa thuận thế đi”.
Hạ Nặc Kỳ cười ha ha đắc ý giơ chiếc ví lên cao.
Nhận được ví tiền, Mục Dã Tình Xuyên không nói nửa lời rút điện thoại từ trong túi ra, bấm một loạt số: “Alô! Cho tôi biết thông tin về cái anh chàng Lam Tịnh Vũ!”
Hạ Nặc Kỳ vui vẻ nhìn anh, cảm động rơi nước mắt nói: “Cảm ơn.”
Con người này dù miệng nói những câu độc địa, nhưng lại là một người tốt và rất nhiệt tình. Cô đúng là gặp may! Có thể gặp được một người tốt giúp cô như vậy, cô đã có thể bớt đi bao nhiêu phiền phức.
Một lúc lâu sau, Mục Dã Tình Xuyên cúp điện thoại, sắc mặt có vẻ trầm ngâm.
Hạ Nặc Kỳ cười tươi roi rói như hoa, lẳng lặng chờ đợi.
“Nói cho cô một tin không vui…” Mục Dã Tình Xuyên ngoảnh đầu nhìn cô, giọng trầm xuống, “Cái anh chàng Lam Tịnh vũ đó bị thương nặng, sắp chết rồi!”
“Bị thương nặng? Sao lại thế được? Hôm qua lúc gặp anh ấy, tôi vẫn thấy anh ấy bình thường mà…” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc thốt lên, sau đó, mặt không còn giọt máu, cô mở to mắt nhìn Mục Dã Tình Xuyên, “Nếu như là đùa thì cũng phải có chừng mực chứ, huống hồ, những lời anh vừa nói chẳng đáng cười chút nào cả!”
“Là thật mà!” Mục Dã Tình Xuyên nhìn cô lạnh lùng, giọng nặng nề, tỏ ý rất nghiêm túc, “Sáng nay trường chúng tôi phải dỡ bỏ sân khấu hôm qua dựng tạm cho cuộc thi, rất nhiều học sinh tự nguyện đến giúp. Không ngờ một chiếc đèn chiếu bị rơi xuống, rơi trúng đầu của Lam Tịnh Vũ… bạn học của tôi lúc đó cũng ở đấy, bây giờ Lam Tịnh Vũ đã được đưa đến bệnh viện rồi, nghe nói, tình hình không khả quan lắm…”
Mục Dã Tình Xuyên chau mày, không nhìn Hạ Nặc Kỳ nữa, mà chỉ thở dài, rồi trầm tư như đang suy nghĩ.
“Sao lại có thể như vậy…” một lúc sau, máu trong người Hạ Nặc Kỳ như đóng băng lại, sắc mặt chuyển sang tái nhợt, “Không thể nào, không thể nào! Vậy tôi biết làm sao đối diện với…”
Hạ Nặc Kỳ nói ngắt quãng, rồi im lặng, trước mặt cô hiện lên hình ảnh lúc Phi Vân nhờ cậy cô chăm sóc Lam Tịnh Vũ.
“Nặc..” mở cửa sổ phòng bệnh ra, Hạ Nặc Kỳ đứng bên cạnh cửa sổ, thư thái đón nhận từng cơn gió phả vào mặt. Vân Phi không biết từ đâu xuất hiện nắm chặt cổ tay cô,“Cậu có biết, để trốn ra được khỏi phòng bệnh này là việc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




