watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6906 Lượt

– như con gấu to béo bị mưa ướt sũng đang run lên bần bật.

“Tôi đã làm quản lý ký túc xá ở đây hơn hai mươi năm rồi, các thế hệ học sinh rất tôn trọng tôi, còn những kẻ bất kính như cậu thì chỉ đếm trên đầu ngón tay! Hổ không ra oai thì lại bị người khác cho là con mèo nhút nhát! Lam Tịnh Vũ, cậu hãy đưa ngay con dê của cậu rời khỏi ký túc xá!”

Người quản lý ký túc xá giận dữ đuổi theo. Hạ Nặc Kỳ thấy vậy cũng không do dự chạy theo sau. Bây giờ không phải là giờ lên lớp, nên ký túc xá có rất nhiều nam sinh. Đột nhiên thấy một đứa con gái xông vào, mọi người đều nhìn bằng con mắt hiếu kì, một số nam sinh nhiều chuyện còn hỏi xem có phải Hạ Nặc Kỳ đến tìm người để tỏ tình hay không.

Trên đường đi Hạ Nặc Kỳ đều hướng ánh mắt về phía sau của Lam Tịnh Vũ, thật ngại ngùng quá.

Cuối cùng cũng đến phòng của Lam Tịnh Vũ, Hạ Nặc Kỳ tò mò nhìn ngắm căn phòng gọn gàng này, lại thấy Lam Tịnh Vũ đi về phía cửa sổ như đang có tâm sự gì đó, ánh mắt cô đơn nhìn ra phía ngoài.

“Hoàng hôn sắp buông xuống rồi.” Lam Tịnh Vũ thở dài.

“Hoàng hôn cái gì chứ! Giờ cậu hãy rời khỏi đây cho tôi! Ngay lập tức rời khỏi đây! Rời khỏi phạm vi tầm mắt của tôi!” Người quản lý ký túc xá giận dữ quát lớn, cắt lời anh.

Lam Tịnh Vũ không hề chú ý đến vẻ mặt giận dữ đó, cười đầy cay đắng: “Sau này mình sẽ không được ngắm hoàng hôn từ bậu cửa sổ này nữa rồi.”

Sau đó anh không lãng phí thêm chút thời gian nào nữa, từ từ đi đến tủ quần áo của mình, nhanh chóng thu dọn hành lý.

Hạ Nặc Kỳ đứng ngây người, căn bản không biết nên giúp anh ta như thế nào, chỉ đứng nhìn anh ta đầy lo lắng: “Anh có chỗ nào để đi không?”

“Dù cậu ra có chỗ ở hay không, thì trong ký túc xá cũng không chấp nhận việc nuôi thú cưng! Nếu kiên quyết muốn nuôi thì phải rời khỏi ký túc xá!” Người quản lý ký túc trả lời cô.

“Nhất định phải rời đi sao?” Hạ Nặc Kỳ có chút không hài lòng, nhìn vào ánh mắt đắc ý của người quản lý ký túc khi thấy Lam Tịnh Vũ thu dọn hành lý, “Sao bác lại muốn anh ấy rời khỏi đây chứ? Nhất định phải đi sao? Căn phòng của anh ấy gọn gàng như vậy, có thể thấy là việc nuôi thú cưng cũng không làm mất vệ sinh! Sao cứ ép người ta như vậy?”

Nặc Kỳ dậm chân xuống đất, phồng má lên giận dỗi.

Người quản lý ký túc xá lắc đầu: “Quy tắc quản lý ký túc xá” có ghi rõ, bất cứ ai cũng không được vi phạm, kể cả là học sinh xuất sắc đi nữa.”

“Nhưng…”

“Người trong cuộc còn không có ý kiến gì, tại sao một người ngoài cuộc như cô lại tham dự vào làm gì?” – Người quản lý ký túc xá nhìn Hạ Nặc Kỳ với ánh mắt kì thị, bắt đầu tỏ vẻ không hoan nghênh – “Em học sinh nữ này có thể đi được rồi, đây là khu kí túc xá dành cho nam sinh.”

“Cháu…” Hạ Nặc Kỳ muốn phát khóc, nhưng lại không phản bác được gì, dẫu sao người quản lý ký túc xá cũng làm theo quy định mà thôi, hơn nữa Lam Tịnh Vũ cũng không nói gì, cô cũng không biết giúp anh ra như thế nào, chỉ còn cách xuống dưới lầu đợi anh ta.

Lúc Lam Tịnh Vũ ra khỏi ký túc xá, trong tay chỉ có một túi hành lý.

Hạ Nặc Kỳ thấy anh ta, lập tức đi đến trước mặt và giải thích: “Tôi không cố ý đâu, tôi không nghĩ là anh sẽ bị đuổi ra ngoài.” Cô không ngờ rằng mình theo anh ta sẽ làm anh ta thêm phiền phức.

“Không phải chuyện của cô, đừng tự trách mình làm gì, người quản lý ký túc xá sớm đã không thích tôi đem dê vào nuôi ở đây rồi.” Anh nói một cách bình tĩnh, cứ như thể người bị đuổi không phải là anh ta vậy.

“Nhưng anh có chỗ nào khác để đi không?” Đây là vấn đề cô quan tâm nhất, việc nhất, việc phải ở đầu đường xó chợ là điều vô cùng đáng sợ.

Lam Tịnh Vũ vẫn bình tĩnh nhìn cô: “Cô nói xem”

Hạ Nặc Kỳ lắc đầu: “Tôi không biết”

Lam Tịnh Vũ nhìn cô, trên mỗi thoáng qua một nụ cười: “Đây không phải là vấn đề cô cầnquan tâm. Nhưng, tôi vẫn muốn cảm ơn sự quan tâm đó.” Anh vừa nói, vừa chuyển ánh mắt của mình đến con dê ở bên cạnh, “Sao vậy? Không muốn đi à? Không nỡ rời khỏi đây sao?”

Con dê ở bên cạnh cứ dụi mõm vào chân anh, dường như hiểu những gì Lam Tịnh Vũ đang nói.

Lam Tịnh Vũ nhẹ nhàng ấn ấn vào chiếc mũi ướt của nó, buồn bã nói với nó: “Nhưng chú quản lý ký túc xá không thích mày, chúng ta phải rời khỏi đây…”

“Be… be… be…” con dê tiu nghỉu buồn bã, chiếc chân nho nhỏ không ngừng cọ cọ lên chiếc túi hành lí.

Lam Tịnh Vũ cười hiền, cúi người vuốt cái đầu phủ đầy lông, mềm mại của nó: “Đừng buồn nhé, chú ấy không thích mày, nhưng còn có tao, tao sẽ không bao giờ vứt bỏ mày đâu, mãi mãi là thế”.

Con dê nhỏ yên lặng ngồi cạnh anh, nhìn anh chăm chú với cặp mắt tròn xoe mừng rỡ đầy cảm kích.

Lam Tịnh Vũ lại dí dí lên chiếc mũi đáng yêu của nó: “Đi thôi, chúng ta phải rời khỏi đây. Mặc dù, tao cũng không muốn rời xa nơi chất chứa bao kỉ niệm này, nhưng phải đến một nơi mà không có người coi khinh mày, không có người đuổi mày đi”.

Nói xong, Lam Tịnh Vũ kéo va li đi tiếp, không nói thêm một lời từ biệt nào với Hạ Nặc Kỳ.

Con dê nhỏ dường như hiểu những lời của anh, lặng lẽ lẽo đẽo đi theo chân anh, không rời một bước.

Những cây ngô đồng ở hai bên đường trong trường không ngừng lay động, tiếng lá cây xào xạc.

Những cơn gió thổi từ phía trước, vuốt ve qua vầng trán rộng của Lam Tịnh Vũ, dưới ánh nắng chiều, anh dường như có ma pháp, không ngừng hút hết mọi tâm trí của Hạ Nặc Kỳ. Cô muốn gần anh, muốn hóa giải nỗi buồn trong đôi mắt anh, nhưng cô lại bị vẻ bên ngoài lạnh lùng của anh làm cho đóng băng.

Trên thế gian này sao lại có ánh mắt và giọng nói làm mê hoặc lòng người như vậy? Hạ Nặc Kỳ chớp mắt, đờ đẫn nhìn bóng dáng đang dần khuất xa của Lam Tịnh Vũ, sững người đứng lại, không nhấc nổi chân, chỉ thì thầm nói…

“Vân Phi, Vũ của cậu đúng là người đẹp trai nhất trên thế gian! Nếu không, tại sao vừa gặp anh ta, tớ chỉ muốn lại gần anh ta mà thôi?”

Chương 2: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Thứ năm, ngày 7 tháng 5, trời nhiều mây.

Khi nghe anh ấy thông báo rằng sẽ tham gia cuộc đua xe, tôi vô cùng ngạc nhiên!

Trông anh yếu ớt như vậy, làm sao có thể lái được chiếc xe chạy với tốc độ nhanh được.

Tôi nhìn anh hoài nghi, lắc đầu lia lịa, kiên quyết phản đối, thế là anh ngoan ngoãn từ bỏ.

Nhưng, lúc nhìn vào đôi mắt đầy khao khát nhưng thất thần của anh, tôi lại nhượng bộ.

Tôi bí mật chuẩn bị cho anh một bộ quần áo đua xe trắng tinh. Lúc anh mặc bộ quần áo đua xe đó lên nhận giải vô địch, nhìn nụ cười tỏa nắng của anh, tôi vô cùng mãn nguyện, cảm giác như tim ngừng đập một lúc.

Vân Phi

01

Gió đêm hè thổi mát rượi, mặt trăng dần hiện lên, ánh trăng bạc dịu nhẹ lọt qua từng tán cây rơi xuống mặt đất. Trong màn đêm bao phủ, những khóm hoa hai bên đường tỏa ra mùi hương ngào ngạt.

Trong cơn gió thoang thoảng mùi hương của cỏ cây, Hạ Nặc Kỳ như người mất hồn thất thểu đi về nhà; mặt cúi gằm xuống. Nghĩ lại những chuyện xảy ra hôm nay, Hạ Nặc Kỳ mắt hơi ngấn lệ, hôm nay cô đã gây ra bao chuyện… nhưng, coi như đi cũng không uổng công, ít ra, cô đã biết được Lam Tịnh Vũ trông như thế nào.

Hạ Nặc Kỳ vuốt lên chiếc kẹp tóc hoa tuyết ở trên đầu, trong đầu cô hiện lên hình ảnh của Lam Tịnh Vũ.

Anh ưu tư như biển xanh sâu thẳm, nếu như, cô không quen Vân Phi, có lẽ cả đời này cô sẽ không biết được rằng, trên trái đất này lại có một người có thể dễ dàng làm rung động trái tim cô như vậy.

Nhớ lại ánh mắt ấm áp mà u buồn của Lam Tịnh Vũ, Hạ Nặc Kỳ đột nhiên dừng bước, đứng tẩn ngẩn ở giữa đường, dường như mọi thứ đều tan biến, trong đầu Hạ Nặc Kỳ chỉ còn hình dáng tinh khôi của Lam Tịnh Vũ…

Tít, tít, tít…

Đúng lúc Hạ Nặc Kỳ bất giác dừng lại, ở phía trước mặt chiếc xe phân phối lớn phóng nhanh như điện đang lao tới, vì không kịp tránh, người lái xe bóp chặt tay phanh. Bánh xe ma sát với mặt đất, phát ra một âm thanh nghe chói tai, làm Hạ Nặc Kỳ bừng tỉnh.

Chiếc xe loạng choạng chạy qua, đầu xe bị lệch phương hướng, lúc chạy qua chỗ Hạ Nặc Kỳ may mà không đâm vào cô mà chỉ sượt qua áo, rồi chạy thành một đường vòng cung tuyệt đẹp. Nhưng, đầu xe khựng lại, người lái xe ngã phịch trên mặt đất. Người này sau khi ngã từ xe xuống, lăn vài vòng, sau đó mới dừng cách chỗ con chó hoang không xa.

Một việc nguy hiểm đột nhiên xảy ra, khiến cho con chó sủa oang lên, rồi chạy lùi ra xa.

“Phù…” Hạ Nặc Kỳ thở một hơi nhẹ nhõm, may mà không bị thương nặng.

Cô chạy vội về phía người lái xe, lo lắng hỏi anh ta: “Anh có sao không?”.

Người đó không thèm để ý đến cô, vừa đứng dậy đã chạy ngay đến chiếc xe, cúi đầu xuống tỉ mỉ kiểm tra. Bấy giờ, Hạ Nặc Kì mới nhìn kĩ người này…

Bộ quần áo đua xe màu trắng xen đỏ, mái tóc ngắn thanh thoát nhuộm màu lá mạ chói mắt, vẻ ngoài rất đẹp trai. Trời ơi! Đây chẳng phải là Mục Dã Tình Xuyên – kẻ mà trong buổi diễn kịch đã làm cô mất mặt, rồi đuổi cô ra khỏi hội trường đấy sao!

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Lúc này, Mục Dã Tình Xuyên đã kiểm tra xong xe của mình, Hạ Nặc Kì run rẩy sợ hãi đứng cạnh, lo lắng nhìn cái chân trái bị thương của anh ta. Sau đó, cô thành khẩn cúi người về phía anh ta, miệng mỉm cười

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT